Charlie Bone 1: Lúc Nửa Đêm

Chương 133



Chiến Tranh Bùng Nổ

Nếu Charlie đi cùng Benjamin đến nhà số 12, thì những gì xảy ra đêm hôm đó có lẽ đã được ngăn lại. Nhưng ai có thể nói chắc được? Nói gì đi nữa thì dòng họ nhà Yewbeam vẫn là một dòng họ đầy uy quyền.

Khi Benjamin và con chó của nó bước lên những bậc cấp dẫn tới cửa trước, con Hạt Đậu bỗng tru lên với vẻ bất an, và Benjamin tự hỏi con người “dễ mến” mà ba mẹ đã thuê đến để trông nom nó kia có thể là ai.

Người và chó cùng nhau bước vô hành lang. Một cái túi đen điệu đàng đặt dưới chân cầu thang, nhưng không có vẻ gì là túi của một cô bảo mẫu cả.

“Xin chào!” Benjamin tần ngần gọi.

Có ai đó từ trong bếp đi ra. Đó là một người cao, trang phục toàn màu đen, tóc xám búi trên đầu và những hạt ngọc trai to tròn đeo lủng lẳng ở tai. Bà ta không mang ủng đỏ, nhưng Benjamin biết ngay đó là ai. Hay đúng hơn, nó biết ngay bà này có liên quan đến bà mang ủng đỏ.

“Bác là…?” nó không biết phải kết thúc câu hỏi như thế nào.

“Bác là người bảo mẫu của cháu, cháu à.” bà ta nói.

“Chứ bác không phải là…?”

“Phải. Bác là một trong những bà cô của Charlie. Như vậy càng làm cho mọi chuyện được thêm phần thoải mái dễ chịu hơn, đúng không? Cháu có thể gọi bác là Eustacia.”

“Cám ơn bác,” Benjamin nói, lo lắng. “Có thực là ba mẹ cháu đã yêu cầu bác đến đây không?”

“Tất nhiên rồi”, ba ta đáp, có vẻ hơi bực mình. “Chứ không thì sao mà ta lại ở đây?”

“Tại cháu thấy hơi lạ…” Benjamin nói.

Bà cô Eustacia tỉnh queo trước câu nói đó. “Tốt hơn hết là cháu nên vào ăn tối đi,” ba ta nhỏ nhẻ. “Bác đã nấu một chút súp nóng rất ngon.”

Benjamin theo bà ta vô bếp và kéo một chiếc ghế ra khỏi bàn. Hạt Đậu gừ một tiếng nhỏ và ngồi xuống bên cạnh Benjamin.

“Chó không được ở trong bếp,” bà cô Eustacia nhắc. Đoạn bà ta đổ một ít chất lỏng, dinh dính màu nâu đang bốc hơi vô một cái tô và để trước mặt Benjamin.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.