Charlie Bone 1: Lúc Nửa Đêm

Chương 22



Mặc dầu rõ ràng là lập dị, nhưng trông ông Onimous rất tử tế, đáng tin cậy, và Charlie thì đang hết sức cần có sự trợ giúp. Nó kể cho ông Onimous nghe về cuộc náo loạn với những tấm hình, những giọng nói, những bà cô khủng khiếp nhà Yewbeam và quyết định của họ gởi nó đến Học viện Bloor. "Và thực lòng cháu chẳng muốn tới đó." Charlie kết luận. "Cháu nghĩ cháu thà chết còn hơn."

"Nhưng, Charlie à, đó là nơi cô bé đang ở," ông Onimous giảng giải, "đứa bé mất tích ấy. Ít nhất thì đó cũng là suy luận của bọn mèo. Và chúng không bao giờ sai."

Ông đứng lên, "Nào nào, lũ mèo, chúng ta phải đi thôi."

"Ông bảo đứa bé trong hình bị mất tích sao?" Charlie hỏi. "Làm thế nào mà người ta có thể đánh mất một đứa bé?"

"Tôi không nói được," ông Onimous bảo. "Cậu hãy mang tấm hình trả lại đúng chỗ của nó, và có lẽ người ta sẽ nói cho cậu biết."

"Nhưng cháu không biết nó là của ai," Charlie nói, bắt đầu phát hoảng. Ông Onimous sắp sửa biến đi mà chẳng giúp được nó cái gì.

"Dùng cái đầu của cậu đi, Charlie. Đó là tấm ảnh phóng to chứ gì? Hãy tìm bản gốc, cậu sẽ thấy trên đó ghi một cái tên và địa chỉ."

"Thật à?"

"Chắc chắn," ông Onimous vuốt vuốt mặt nhưng mịn màng của tấm áo choàng, bẻ cổ áo lên và hướng ra cửa.

Charlie đứng đực ra, bối rối, những câu hỏi nổ bong bong trong đầu. Khi chạy ra được tới cánh cửa vẫn còn để mở, thì tất cả những gì của vị khách mà nó có thể thấy được chỉ còn là một cái bóng đang bé lại, biến mất dần, theo sau là một dải màu nóng, giống như cái đuôi rực rở của một ngôi sao chổi.

Charlie đóng cửa lại rồi vọt lên lầu. Chụp vội chiếc phong gì màu cam, nó lắc lấy lắc để và từ đó rơi ra một tấm hình nhỏ - bản gốc của tấm hình phóng to dưới nhà. Nó lật mặt sau ra, quả đúng vậy, có một cái tên và một địa chỉ được viết theo lối chữ in đậm, bay bướm:

CÔ JULIA INGLEDEW

NHÀ SỐ 3 PHỐ NHÀ THỜ

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.