Charlie Bone 1: Lúc Nửa Đêm

Chương 96



Vì thế trong khi chúng ăn, chẳng hề có tiếng trò chuyện để át đi tiếng cắn, tiếng nhai, tiếng uống nước và tiếng nuốt... tiếp nối nhau.

Cuối bữa ăn, khi tất cả dĩa đã được vét sạch và xếp chồng, mấy đứa tranh nhau ra khỏi nhà ăn càng lặng lẽ càng tốt. Nhưng khi cửa vừa sập lại sau lưng, Olivia nói liền, “Tụi mình có hai tiếng đồng hồ trước khi ngủ. Bắt đầu thám hiểm ở đâu đây?”

Charlie và Billy không có ý kiến gì, thế nên Olivia đề nghị tháp Da Vinci. Charlie muốn biết tên tháp có nguồn gốc từ đâu, nhưng Olivia nhún vai và nói, “Người ta vẫn gọi nó như vậy. Tớ nghĩ hồi trước khoa hội hoạ vẫn dùng căn phòng ở tầng thượng, nhưng bây giờ nó bỏ không. Có người nói với tớ là nó không an toàn. Bên trong mục nát rệu rã rồi.”

Charlie tự hỏi mắc gì chúng lại đi khám phá một toà nhà không an toàn và dễ sụp, nhưng nó không muốn tỏ ra lo lắng. Ngoài ra, Olivia đã quyết định rồi. Con nhỏ chìa cho chúng xem cây đèn pin giấu bên trong túi áo chùng, giải thích là có thể trong tháp sẽ không có đèn.

Chúng phải mất nửa giờ mới tìm ra một lối có khả năng sẽ dẫn đến tháp Da Vinci. Có một cánh cửa nhỏ xíu ở mút một hành lang trên lầu ba.

“Cùng tầng với phòng ngủ chung của tớ,” Olivia bảo cả bọn. “Vì thế nếu bị bắt ở đây thì tụi mình sẽ có cớ để giải thích.”

Cánh cửa đã chốt, nhưng ngạc nhiên thay, không khoá. Olivia đẩy những cái chốt ra, chúng cứng và rỉ sét.

“Nhiều năm rồi không ai ở đây,” Charlie quan sát.

“Chính xác. Càng thêm thú vị chứ sao.” mắt Olivia sáng long lanh. “Lẹ lẹ lên!”

Cánh cửa kêu kin kít khi cô nàng kéo nó ra. Một hành lang tối tăm uốn cong hiện ra và biến mất ở một góc quẹo mạng nhện giăng xám xịt. Không thấy công tắc, cũng chẳng thấy đèn dầu hay bóng đèn điện đâu cả.

Chúng nhẹ nhàng lách qua cửa, và thấy mình bước đi trên những miếng ván lót sàn rộng, đóng bụi dày đặc. Mùi những thứ ẩm ướt, mục nát phả ra từ những ngóc ngách tối tăm.

“Tụi mình nên đóng cửa lại,” Charlie nói, hơi dè dặt.

“Phải đóng sao?” Billy hỏi.

Olivia bật đèn pin cái tách, và một luồng sáng mạnh mẽ toả trọn lối đi trước mặt chúng. “Không sao đâu, Billy” con bé vỗ về.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.