Chất Tử Vu Li

Chương 2



CHƯƠNG 2

Lúc tỉnh lại, Vũ Văn Anh phát hiện thấy mình đang nằm ở một nơi xa lạ. Y vừa ngồi dậy, đột nhiên thấy toàn thân vô lực ngã xuống. Một thị nữ nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại, vừa nhìn thấy hắn, vội vàng đến đỡ:

– Ngài không sao chứ, Thập tam Hoàng tử?

– Không sao…… – Vũ Văn Anh yếu ớt nói, toàn thân cảm thấy nặng trĩu, giống như thân thể này không phải là của y vậy. – Ta bị làm sao vậy?

– Thập tam Hoàng tử ngài bị nhiễm phong hàn rất nặng, nô tỳ phụng chỉ Đồng quản gia đến chăm sóc ngài.

Phong hàn? Vũ Văn Anh cau mày lại, sự việc tối hôm đó lại hiện lên trong đầu, y ngẩng đầu hỏi:

– Là Cửu vương gia cứu ta à?

Thấy ánh mắt lẩn tránh của thị nữ, Vũ Văn Anh biết mình đã đoán sai, mà đúng thật, con người ánh mắt lạnh như băng đó làm sao có thể quay lại cứu mình, mạng người trong mắt hắn căn bản là chuyện vặt, – Thếai cứu ta?

– Là quản gia đại nhân lúc đi ngang qua nhìn thấy mới sai người cứu ngài lên, Đồng quản gia cũng sai người đưa ngài đến đây để tĩnh dưỡng.

– Quản gia đại nhân đúng là người tốt. – Vũ Văn Anh cúi đầu nói, thị nữ kia đứng gần, há mồm muốn nói, nhưng cuối cùng lại thôi. Nàng cần gì phải nói rằng quản gia chỉ sợ nếu y chết trong Vũ Thân vương phủ thì sẽ phiền toái nên mới cứu, huống hồ lúc cứu lên thì chỉ sai nàng đến chăm sóc, ngay cả đại phu cũng chẳng mời, nếu không phải nàng có kinh nghiệm chữa phong hàn, thì cái tên tiểu hoàng tử thanh tú ngồi trước mặt này đã sớm chết oan rồi.

– Đúng rồi, – Vũ Văn Anh quay đầu nhìn thị nữ kia hỏi. – Ngươi tên gì?

– Bẩm Thập tam Hoàng tử, nô tỳ là Diệu Ngôn.

– Diệu Ngôn, ngươi cũng là người tốt. – Vũ Văn Anh tươi cười với nàng, thần trí Diệu Ngôn đột nhiên bay mất, sao lại có một nụ cười mỹ lệ như thế này, trong sáng đến nỗi không vương chút bụi trần.

Chật vật mới lấy lại bình tĩnh, Diệu Ngôn vội vàng nói:

– Đây…… chỉ là việc nô tỳ cần làm thôi.

– Không đúng, – Vũ Văn Anh phản bác lại, – Người khác chẳng bao giờ cười với ta, chỉ có ngươi cười với ta, hơn nữa cũng không đối xử tệ với ta, cho nên Diệu Ngôn ngươi là một người tốt. Diệu Ngôn, chúng ta kết bằng hữu được không? – Vũ Văn Anh nhìn nàng mong chờ.

Diệu Ngôn ngẩn người, lòng đột nhiên cảm thấy chua xót, hài tử thánh thiện này tuy là thân phận hoàng tử cao quý nhưng lại bị chính phụ thân mình ném sang biệt quốc làm chất tử. Lúc đến đây mới chỉ có mười ba tuổi, ba năm trời sống dưới thân phận đáng xấu hổ này, chua xót ít nhiều đâu ai biết, nàng chớp chớp đôi mắt cay xè rồi nói:

– Thập tam Hoàng tử đừng trêu nô tỳ, nô tỳ thân chỉ là một thị nữ, sao xứng làm bằng hữu của Hoàng tử tôn quý.

Khuôn mặt Vũ Văn Anh lộ rõ vẻ thất vọng:

– Diệu Ngôn không đồng ý sao? Ta hiểu, căn bản là không có ai muốn làm bằng hữu với ta, ta hiểu…… – Vũ Văn Anh nhắm mắt lại, dáng vẻ ủy khuất.

Lòng Diệu Ngôn chùng xuống, vội vàng dỗ dành:

– Thập tam Hoàng tử nếu không ngại, nô tỳ đương nhiên có thể làm bằng hữu của ngài.

– Thật không? – Vũ Văn Anh tươi cười trở lại, trong ánh mắt to tròn lóe lên một tia sáng chói, – Vậy, sau này ngươi cứ kêu tên ta, gọi ta là Vũ Văn Anh được không?

– Điều này không thể được, – Diệu Ngôn vội vàng nói. Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Vũ Văn Anh lại xịu xuống, Diệu Ngôn lại bất đắc dĩ cười xòa. – Nếu nô tỳ gọi ngài như thế, để người ngoài nghe thấy, nô tỳ sẽ bị quản gia trách mắng. Hay là thế này, Diệu Ngôn vẫn gọi ngài là Thập tam Hoàng tử, nhưng thâm tâm vẫn coi ngài là bằng hữu được không?

– Được. – Vũ Văn Anh gật gật đầu, mặt lại tươi cười.

Nhờ có sự chăm sóc của Diệu Ngôn, thân thể Vũ Văn Anh cũng dần dần khá hơn, nhưng do thân thể ban đầu đã yếu, nên Vũ Văn Anh vẫn chưa thể xuống giường đi lại được. Người ta thường nói ‘bệnh lai như sơn’, thế nhưng mới chỉ nhiễm phong hàn thôi mà đã làm Vũ Văn Anh đau đớn không thôi. Mặc dù vậy, Vũ Văn Anh lại thấy hiện giờ là khoảnh khắc vui vẻ nhất của y suốt ba năm ở đây. Vũ Thân vương cùng quản gia hoàn toàn không quan tâm đến chuyện của y, thế nên cũng chẳng ai làm phiền y, hơn nữa bên cạnh y còn có bạn, như thế cũng sẽ không bị mấy tên đại thần đến phủ đệ quấy rầy nữa. Cho nên tuy rằng khổ sở, nhưng thâm tâm y lại hy vọng rằng những ngày như thế này sẽ không bao giờ kết thúc.

Trên bàn đặt lư hương tỏa khói nhẹ, hai huynh đệ Hách Liên gia mỗi người ngồi một bên, mắt không rời bàn cờ, Hách Liên Mặc trầm tư một lúc, rốt cục hạ một quân cờ:

– Lâu rồi không cùng đệ chơi cờ, kỳ nghệ (kỹ năng đánh cờ) của đệ cũng có tiến bộ đấy.

Hách Liên Quyết khẽ nhếch môi:

– Đệ không giống như Hoàng thượng trăm công nghìn việc, đến chơi cờ cũng không biết.

Hách Liên Mặc lắc lắc đầu, bất đắc dĩ nói:

– Cửu đệ a Cửu đệ, đệ không thể chừa cho ta một cơ hội sao? Lần nào cũng là đệ thắng, đệ không nhường ta được sao? – Hách Liên Mặc trước mặt Hách Liên Quyết vẫn giữ thói quen cũ, không xưng ‘trẫm’ với hắn.

Hách Liên Quyết ngẩng đầu nhíu mày:

– Chẳng lẽ Hoàng huynh muốn ta phạm tội khi quân?

– Khụ khụ…… Cửu đệ à, gần đây có người nói đệ giấu Vũ Văn Anh trong phủ đệ của mình, chuyện này có thật hay không? – Hách Liên Mặc liền lảng sang chuyện khác.

Vũ Văn Anh? Hách Liên Quyết nhíu mày phân vân, hiển nhiên là không nhớ tới chuyện này. Hách Liên Mặc cũng không thúc giục hắn, nhưng thừa dịp lúc Hách Liên Quyết đang mải suy nghĩ, lén đem mấy quân cờ của Hách Liên Quyết bỏ ra ngoài. Một lúc lâu sau, hắn mới nhớ lại được sự tình của mấy hôm trước, bỗng nhiên bừng tỉnh nói:

– Người đó, – trên mặt lộ rõ vẻ khinh thường, – Sao thế, Hoàng huynh không phải là có hứng thú với y đó chứ?

– Cái tên này nói năng linh tinh! – Hách Liên Mặc trừng mắt lên liếc hắn một cái, sau đó lại ra vẻ đăm chiêu, – Cửu đệ, mạng của tên Vũ Văn Anh này tuy chẳng đáng giá, nhưng lưu y lại thì lại rất có lợi cho chúng ta. Nếu y chết, cho dù Tây Đoan vương kiêng dè Đông Ly mà bỏ qua, nhưng dân chúng Tây Đoan quốc nhất định sẽ phẫn nộ. Huống hồ, Vũ Văn Anh kia tuy nhìn qua thì thấy chẳng làm được trò trống gì, nhưng sau này y làm Tây Đoan vương so với kẻ khác làm Tây Đoan vương thì dễ bề khống chế hơn, lý lẽ như vậy, Cửu đệ sao lại không hiểu?

– Vì thế, – Hách Liên Quyết lạnh lùng nhìn về phía Hách Liên Mặc, – Huynh muốn nhắc đệ không được động thủ với tên đó đúng không?

– Ta không phải là có ý đó……

– Không được! – Hách Liên Quyết đập mạnh quân cờ xuống bàn, phất tay áo đi ra ngoài.

Nhìn bàn cờ hỗn độn mà không biết làm sao, Hách Liên Mặc thở dài, Cửu đệ quả nhiên là bị hắn làm hư rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.