Chất Tử Vu Li

Chương 61



CHƯƠNG 61

Tên sát thủ vác Vũ Văn Anh chạy thẳng vào trong rừng, khu rừng trong đêm không một bóng người, chốc chốc lại vang tiếng chim gì kêu, ken két kêu đến rợn người. Tên sát thủ phóng như bay, không chút ngưng nghỉ, chỉ duy nhất một điều không nằm trong kế hoạch của hắn chính là Vũ Văn Anh giải được huyệt, nhẹ nhàng rút chủy thủ trong ngực ra đâm vào lưng hắn.

Tên sát thủ khuỵu xuống, Vũ Văn Anh thừa dịp trốn thoát, chạy thục mạng giữa khu rừng tối đen không nhìn rõ phương hướng. Tên sát thủ vội vàng điều tức rồi đuổi theo nhưng do vết thương nên tốc độ cũng giảm sút, Vũ Văn Anh không khá hơn, chân tay mềm nhũn, chạy cũng chậm dần. Tên sát thủ mất dần kiên nhẫn, đốt một quả pháo sáng, một ánh sáng chói lòa rực lên trong trời đêm, đánh thức mọi động tĩnh xung quanh.

Khu rừng tựa như vô tận không điểm cuối, hoặc là y đang chạy thành vòng tròn, chạy bán sống bán chết vẫn không thấy tận cùng, trong lòng dần sinh ra cảm giác tuyệt vọng. Chẳng lẽ y sẽ bỏ mạng nơi đây?

Đột nhiên tên sát thủ dừng lại, Vũ Văn Anh nghi ngờ chạy tiếp, ai ngờ liền rơi vào một vòng tay rộng lớn mà ấm áp. Chậm rãi quay đầu lại, y lập tức nhìn thấy Hách Liên Quyết. Chẳng phải hắn đi tế trời với Vũ Văn Du Dương sao?

– Sao ngươi lại ở đây? – Vũ Văn Anh hỏi, giọng nói đầy mỏi mệt cùng sợ hãi, hiển nhiên đã bị dọa không ít.

Hách Liên Quyết không nói, chỉ ôn tồn xoa tóc y, sắc mặt rất khó coi.

– Ngươi là ai? – Tên sát thủ hỏi, dựa vào kinh nghiệm sát thủ lâu năm của bản thân, hắn cảm nhận rõ hơi thở nguy hiểm từ đối phương, chứng tỏ người kia tuyệt đối không phải dạng dễ chơi.

Hách Liên Quyết cười khẽ:

– Giao y cho ta, đừng hỏi nhiều.

Tên sát thủ nhíu mày, giọng điệu nặng thêm vài phần:

– Việc giao tên Vũ Văn Anh này hay không là do ta quyết, các hạ đừng xen vào chuyện của người khác.

– Chuyện của người khác? – Hách Liên Quyết nheo mắt nhìn Vũ Văn Anh, ngón tay thon dài dịu dàng lau bùn đất bám trên mặt y. – Đáng tiếc là bổn vương muốn quản chuyện của y. – Ngẩng đầu lên nhìn tên sát thủ rồi mỉm cười. – Bổn vương vốn nghĩ rằng tuy người của Tỏa Dương các đều là sát thủ, nhưng dù sao cũng là dân giang hồ, không ngờ rằng lại chấp nhận giúp triều đình làm cái loại chuyện xấu xa này. Ai da, Dương các chủ của các ngươi thật khiến bổn vương thất vọng a. – Hách Liên Quyết giả bộ thương tiếc thở dài.

Tên sát thủ hừ một tiếng:

– Tỏa Dương các có quy định người nào trả tiền thì sẽ hoàn thành nhiệm vụ, còn việc tiền của ai thì xưa nay chúng ta không quan tâm.

Hách Liên Quyết đột nhiên cảm giác được rất nhiều sát khí xung quanh, lại nhớ ra vừa nãy tên sát thủ này đốt pháo sáng báo hiệu cho đồng bọn, liền thấp giọng gọi:

– Khang Tề An.

– Có thuộc hạ! – Bóng Khang Tề An vút ra trong màn đêm, tên sát thủ lại thêm một lần kinh ngạc, vừa nãy hắn không cảm nhận được sự xuất hiện của người này, một thủ hạ mà võ công còn thâm hậu đến mức này, vậy thì chủ của hắn thì đến mức nào nữa. Tên sát thủ không dám sơ suất, toàn thân lập tức đề cao cảnh giác.

– Hộ tống y trở về an toàn cho bổn vương. – Hách Liên Quyết đưa Vũ Văn Anh cho Khang Tề An.

– Rõ, thuộc hạ tuân mệnh.

Tên sát thủ thấy Khang Tề An định rời đi, vội vàng ra hiệu cho một đám sát thủ bao vây bốn phương tám hướng, mục tiêu chính là Vũ Văn Anh. Khang Tề An không ngẩng đầu lên, bế Vũ Văn Anh đi, còn Hách Liên Quyết ở đằng sau phất tay một cái, mấy tên chắn đường lập tức ngã xuống phun một ngụm máu. Một chiêu này khiến bọn sát thủ kinh sợ, bọn chúng chỉ thấy Hách Liên Quyết phất nhẹ tay một cái, còn chẳng kịp nhìn thấy chiêu kia hình thù thế nào.

Chạy xa được vài dặm, Vũ Văn Anh đang im lặng chợt lên tiếng:

– Đặt ta xuống.

Khang Tề An nghe theo lời Vũ Văn Anh, thấy vẻ mặt lo lắng của y, định bụng nói ra rồi lại thôi, Vũ Văn Anh lại im lặng một hồi lâu rồi nói:

– Chúng ta chờ hắn.

Khang Tề An gật đầu:

– Vâng. – Nói xong lẳng lặng đứng dựa vào thân cây.

Bất quá một hồi sau, Vũ Văn Anh lại nói:

– Khang Tề An, ngươi trở lại giúp hắn, ta không sao.

Khang Tề An mỉm cười:

– Công tử, Vương gia lệnh cho thuộc hạ hộ tống ngài, thuộc hạ tuyệt đối không rời ngài một bước, dù chết cũng phải làm tròn nhiệm vụ.

Vũ Văn Anh chán nản, quả là thủ hạ của Hách Liên Quyết, có thể làm người khác tức đến chết nhưng bản thân vẫn bình chân như vại.

– Được, vậy ta với ngươi cùng quay lại.

– Không được, mệnh lệnh của Vương gia là thuộc hạ phải hộ tống công tử an toàn trở về.

– Vương phủ chẳng phải cũng không an toàn hay sao! – Vũ Văn Anh cãi lại, rồi đột nhiên nhớ ra chuyện gì, sợ hãi hỏi. – Đại ca… đại ca ta sao rồi?

– Công tử an tâm, mục tiêu của bọn chúng là công tử, tất nhiên sẽ không làm hại thủ hạ của ngài. – Huống hồ Vũ Văn Du Dương đã trở về, hắn vốn không muốn liên lụy đến bản thân cho nên mới nhân lúc hắn không có ở nhà, cho bọn sát thủ vào Vương phủ tiêu diệt Vũ Văn Anh. Nói cách khác, chính hắn là kẻ hạ độc dược để Vũ Văn Anh bị đau bụng mà phải ở lại.

– Nếu ta mới là mục tiêu, thì dù ở đâu chẳng giống nhau, cần gì phải trốn.

Khang Tề An cười cười:

– Công tử lo cho Vương gia sao?

Vũ Văn Anh sửng sốt, lập tức phủ nhận:

– Không phải.

– Vậy sao ngài không trở về Vương phủ?

– Bởi vì…… hắn… hắn vừa cứu ta… cho nên ta không thể……

– Công tử, – Khang Tề An thản nhiên ngắt lời y. – Người của Tỏa Dương các tuyệt đối không phải đối thủ của Vương gia, nhưng nếu bọn chúng cùng xông lên, có khả năng Vương gia không thể địch lại bọn chúng.

Vũ Văn Anh ngây người:

– Hắn…… làm sao có thể thất bại? – Đúng vậy, tuy rằng từ khi biết hắn đến nay đã từng thấy hắn bị thương, nhưng chưa ai có thể khiến hắn đánh mất khí khái ngút trời của mình, dù hoàn cảnh nào cũng luôn duy trì tư thái cao cao tại thượng.

– Vương gia vốn chỉ là người trần mắt thịt mà thôi. – Khang Tề An bình tĩnh nói.

Vũ Văn Anh cứng đờ người, lúc lâu sau mới nói:

– Vậy thì chúng ta càng phải quay lại!

Tuy bất ngờ, nhưng Khang Tề An cũng không có ý định phản đối, khóe môi còn hơi mỉm cười:

– Vâng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.