Chạy Theo Hạnh Phúc

Chương 34




ở Mĩ Hạ Viêm có một đàn em khóa dưới, tên là Quý Hồng Huyên, trùng hợp lại ở cùng một thành phố với An Hòa. Cậu ta là học viên của trường quân sự West Point.

Bọn họ quen nhau trong một lần diễn tập đối kháng, anh là học viên ưu tú của Hắc Phương, còn cậu ta là học viên ưu tú của Hồng Phương.

Hạ Viêm rất ít giao tiếp với người khác, không biết vì sao lại chú ý tới anh chàng thanh niên ưu tú người Trung Quốc trầm mặc, ít nói này.

Chính xác quen biết là năm thứ hai khi anh rời khỏi trường quân đội, nhận được một vụ làm ăn, lúc đó phần lớn mọi người đều ở bên ngoài, anh nhất thời không chọn được người thích hợp nên đã tự mình xuất mã.

Nội dung của nhiệm vụ là ba ngày sau anh phải đến một khác sạn ở Hawail để giải quyết một lão đại người Mĩ.

Đó là một trong những thất bại hiếm hoi trong cuộc đời của anh, khi anh vọt vào trong phòng lại phát hiện đối tượng đã sớm có phòng bị, khi nhào về khoảng không trước mắt, anh thầm kêu không xong, xoay người rút khỏi.

Nhưng vừa mới mở cửa ra, cuối hành lang loáng thoáng truyền đến tiếng bước chân, người cũng không ít.

Anh nhíu mày, xem xét vị trí xung quanh, vẫn chưa kịp nghĩ đến bước tiếp theo nên làm gì thì cửa phòng đối diện mở ra, Hạ Viêm nhìn qua liền sửng sốt một chút, không nghĩ đến ở nơi này có duyên gặp lại Quý Hồng Huyên.

Dĩ nhiên là Quý Hồng Hiên cũng nhận ra anh, nhưng tiếng bước chân đang ngày càng gần, Quý Hồng Hiên phản ứng rất nhanh, nghiêng người ra hiệu về phía phòng của mình chỉ Hạ Viêm nhảy qua.

Hạ Viêm chạy vào rất nhanh.

Vào cửa rồi hai người cũng không hề thả lỏng, Quý Hồng Huyên bước nhanh đi đến trước cửa sổ, kéo màn che, sau đó bắt đầu cởi quần áo.

Hạ Viêm cũng rất nhanh hiểu được ý đồ của cậu ta, cũng bắt đầu cởi đồ theo.

Quả nhiên không ngoài dự liệu, người tới bắt Hạ Viêm nhìn thấy trong phòng không có người, người đầu tiên liền đá văng cánh cửa phòng của Quý Hồng Huyên.

Mà lúc này, đập vào mắt mọi người là một đôi tình nhân đang triền miên nóng bỏng ôm nhau, cả hai người đều có gương mặt tuấn tú, một anh chàng đẹp trai phương đông bốc lửa lạnh lùng, một mỹ nam lai Á Âu ngây thơ hoảng sợ. (hoahongnhung: đóng 1 couple công – thụ đây mà).

Anh chàng đẹp trai phương đông dường như rất tức giận khi chuyện tốt bị quấy nhiễu, nhanh chóng kéo chăn qua che lại cơ thể Hạ Viêm, quay đầu lại hỏi lạnh lùng: “Có việc gì thế?”

Nhìn thấy thứ không nên nhìn, mấy tên vệ sĩ trong tay cầm súng nhất thời có chút xấu hổ, vội vàng ra khỏi cửa, người cuối cùng vẫn không quên đóng giúp cửa.

Hai người đàn ông trong cánh của nhanh chóng đứng dậy mặc quần áo, Hạ Viêm gật đầu với Quý Hồng Huyên, “Không thể nghĩ tới có thể gặp được cậu ở trong này, tôi nợ cậu một lần!”

Hạ Viêm không thích nợ ân huệ của người khác nên để lại cách thức liên hệ của mình. Không nghĩ tới năm trước, Quý Hồng Huyên thật sự gọi điện thoại cho anh, tìm kiếm sự trợ giúp.

Lần này anh đến nước Mỹ, Quý Hồng Huyên liền nói ra đề nghị với anh, nếu muốn có cuộc sống của người bình thường thì phải tính toán vì tương lai, hai người hợp kế, quyết định mở một công ty.

Quý Hồng Huyên là con nhà giàu nhưng tài chính trong tay lại không nhiều lắm. Nhưng là một người văn võ song toàn, không chỉ có học qua trường quân đội, mà còn học qua học viện tài chính MBA.

Hạ Viêm có thể nhìn thấy được Quý Hồng Huyên có chút bí mật, dường như cậu ta bị người khác khống chế, yêu cầu cấp bách là phải có thế lực của chính mình để có thể phá vỡ được cục diện này.

Hạ Viêm cũng không tò mò, anh cảm thấy Quý Hồng Huyên là một người không tồi, bản thân cũng rất thích anh ta cho nên thoải mái chấp nhận lời đề nghị của Quý Hồng Huyên.

Hạ Viêm quyết định tin tưởng một người thì sẽ trao toàn bộ sự tín nhiệm. Cho nên, mặc dù sao đó Quý Hồng Huyên ôm tới một phiên bản thu nhỏ của mình chỉ mới ba bốn tuổi, nhờ bọn họ thay cậu ta chăm sóc giùm, Hạ Viêm cũng không hỏi một câu.

Công ty mới được thành lập rất nhanh, trước đó Quý Hồng Huyên đã chuẩn bị tốt tất cả, chỉ kém mỗi “gió đông” tiền vốn mà thôi, hiện giờ “gió đông” đã đến, cậu ta làm việc lại như cá gặp nước.

Chỉ là cậu ta nói với Hạ Viêm, bản thân phải nấp sau hậu trường.

Bởi vậy, một tháng sau tết nguyên đán, Hạ Viêm phải tự mình tham dự cuộc họp đại hội đông của công ty mới, mà cùng ngày đó, An Hòa đột nhiên bị cảm nặng, cả người đầy mồ hôi, không có một chút sức sống nào.

Mấy ngày này dù Hạ Viêm đi tới đâu cũng đều đưa theo cô bên mình, đối với việc trước kia, dù để cô ở đâu anh cũng không yên tâm.

An Hòa dựa vào trên người anh, giống như một con vật nhỏ ở trong lòng anh, “Anh đi đi, A Liệt và David ở đây rồi, không có việc gì đâu...”

Sờ sờ cái trán nóng như lửa của cô, Hạ Viêm đau lòng nói: “Em đã bệnh như vậy rồi...”

An Hòa cười với anh, “Anh cho rằng em là anh chắc, suốt cả năm cũng không ho một cái... thật sự là không sao mà, anh đi đi, để J chụp ảnh đẹp trai của anh đưa về cho em xem...”

“Vậy được rồi, nhất định phải nghe lời David, nghỉ ngơi thật tốt, chờ anh trở về nhé.”

“Biết rồi mà...”

Sau khi Hạ Viêm và Hạ Sí đi không lâu, David liền mở cửa ra, phía sau còn có Trình Liệt: “Cừu non yếu ớt, lại đo nhiệt độ nào...”

Nhận nhiệt kế, để trong nách, An Hòa nhìn Trình Liệt ngồi một bên hỏi: “A Liệt, anh vẫn ở đây, không có vấn đề gì sao?”

“A....lỗ rất nhiều tiền, bảo Hạ Viêm bồi thường cho anh nha...”

An Hòa hoảng hốt nhìn chàng thanh niên tuấn tú cười đến sáng lạng trước mắt, thời gian năm đó giống như thoáng cái hiện ra trước mắt. Thời điểm đó, mọi ngóc ngách của cả khu xóm nhỏ đều tràn ngập tiếng cười của bọn họ, hai đứa nhỏ đáng yêu, một đứa tuấn tú đẹp trai, một đứa dịu dàng vui vẻ, láng giềng ở quê đều coi là đôi kim đồng ngọc nữ.

“A Liệt,..xin lỗi...”

Trình Liệt ngồi vào bên giường, sờ sờ mái tóc trơn bóng của cô, cười nói: “Cô bé ngốc, có gì mà phải xin lỗi chứ, Hạ Viêm mà không tốt với em thì anh sẽ cướp em về như cũ.”

An Hòa bị anh chọc cười, vừa muốn đáp lại, nhưng di động của Trình Liệt vang lên, anh nói cô nghỉ ngơi thật tốt, liền đi ra ngoài nghe điện thoại.

Một lát sau, Tình Liệt lại mở cửa đi vào, không che giấu được lo lắng trong mắt “David, cậu đi ra ngoài một chút”

Hai người đứng ngoài cửa nói nhỏ cái gì đó, vì sốt cao nên tinh thần của An Hòa không tỉnh táo, không nghe được gì, không đề cập tới giọng điệu trầm trọng của Trình Liệt, mà ngay cả David trước nay luôn bất cần đời giờ giọng nói cũng nghiêm túc xưa nay chưa từng có, An Hòa bỗng nhiên có cảm giác không ổn.

Chống cơ thể yếu ớt trên mặt đất, nhẫn nhịn chóang váng mở cửa ra, tiếng nói chuyện ngoài cửa dừng lại. Trình Liệt đi tới, đỡ lấy cơ thể của cô, khẽ trách, “Em ra ngoài này làm gì? Cần gì thì gọi anh là được rồi!”

“A Liệt, xảy ra chuyện gì rồi? Em phải biết.”

Trình Liệt nhìn David, David không nói gì, chỉ gật đầu, anh thở dài một hơi, quay lại ngồi cuối bàn ôm An Hòa trở về phòng, thả cô vào trong chăn: “Tình hình cụ thể bây giờ vẫn chưa rõ, nhưng có tin tức nói rằng có số lượng lớn người đang tiếp cận khách sạn của Hạ Viêm.”

An Hòa khẩn trương bật người dậy, kéo cánh tay Trình Liệt sốt ruột hỏi: “Vậy...vậy làm sao bây giờ?”

Sắc mặt Trình Liệt nghiêm trọng, vẫn một năm một mười nói với cô: “Thế cuộc rất không tốt, đối phương có hơn trăm người, nhưng bên cạnh Hạ Viêm chỉ mang theo mười mấy người, đại bộ phận mọi người đều ở bên cạnh chúng ta.”

“Vậy mau cử người qua đó đi.”

Trình Liệt lắc đầu, “Không được! Chúng ta không biết bọn họ có mai phục bên này hay không, không thể hành động thiếu suy nghĩ được.”

“A Liệt, bên này chúng ta cũng chưa chắc chắn, có lẽ đối phương cũng không có người mai phục ở đây, nhưng mà anh ấy ở bên kia đã rất nguy hiểm rồi...”

Nhưng lúc này Trình Liệt cũng sẽ không lui bước, “Em nghỉ ngơi cho tốt, đừng nghĩ quá nhiều, anh sẽ giải quyết!”

“A Liệt...” An Hòa như đã khóc tới nơi, cầm lấy ống tay áo của Trình Liệt đang muốn rời đi, cầu xin.

Ánh mắt Trình Liệt lúc sáng lúc tối, giống như từ chối thật lâu, rốt cuộc anh quay đầu lại cho cô một nụ cười an tâm, “Được, anh sẽ phái người qua đó ngay!”

Đi ra ngoài ban công, Trình Liệt mở di động bấm một dãy số, “Tôi đồng ý điều kiện của cô! Bây giờ cô phải lập tức phái người qua đó!” Hòa hòa, không phải chỉ có anh ta mới có thể hi sinh mọi thứ để yêu em.

Trong điện thoại truyền đến giọng nói trêu đùa mềm mại đáng yêu của một người phụ nữ, “Sớm như thế không phải tốt hơn sao?”