Chỉ Có Thể Mang Anh Cất Vào Tim!

Chương 9: Cuộc họp và cô gái về việt nam



* * *

Buổi chiều , tại công ty họ Huỳnh ( công ty O & H ) .

Không khí u ám bao trùm phòng họp , tiếng tranh luận gay gắt sôi nổi phát lên , khuôn mặt ai nấy đều tỏ vẻ ''quan trọng '' rất là hình sự . Mỗi người theo đuổi suy nghĩ riêng của mình để xem thử tình hình nó như thế nào .

Chủ tịch Huỳnh ngồi ở cái ghế đầu tiên , được đặt ngay giữa hai hàng ghế dành cho các cổ đông , ông đập bàn to tiếng quát lớn :

- Chỉ là một thông tin thôi mà cũng không thể bảo mật chắc chắn . Các người làm ăn kiểu gì vậy ... Trưởng phòng thông tin ? _ Nói rồi ông quay khuôn mặt giận dữ nhìn sang chỗ vị trưởng phòng trẻ tầm 30 tuổi , trong lúc anh ta đang nhìn ông với khuôn mặt hối lỗi không biết phải làm thế nào .

Anh hơi sững sốt , khó khăn lắm mới dám lên tiếng trả lời :

- Chủ tịch , thực sự do thủ đoạn của tay Hacker này quá chuyên nghiệp ... nên ... nhân viên của tôi cũng không thể nào lấy lại được thông tin ... _ Anh ngập ngừng , cố gắng giải thích rõ cho chủ tịch hiểu . Nhưng anh biết rõ , dù có nói gì cũng không thể bù được tổn thất đã mất lên đến 300 triệu đồng để bồi thường cho bên đối tác .

Chủ tịch Huỳnh nhìn vị trưởng phòng , định mắng anh tiếp vì do anh quá ngu ngốc không được việc , thì đột nhiên có một tiếng nói chen ngang :

''Thưa chủ tịch , nếu bị hack thì không thể nào lấy lại thông tin rồi . Cho dù lấy lại thì cũng lộ tẩy ra ngoài , sẽ mất uy tín của công ty lắm . Tôi sẽ thay trưởng phòng Trương đây đền bù tiền cho bên đối tác là 300 triệu , sẽ được gửi qua ngân hàng của công ty B . Kẻ hacker thì ... '' Hắn - Vũ Tiền Hạo , nguyên là giám đốc của công ty lên tiếng , hắn nói một lúc rồi chợt khựng lại nghĩ đến khuôn mặt xinh đẹp của Yến Dương , có chút xôn xao trong lòng , hắn lại nói tiếp : '' Thì ... hãy bỏ qua đi ! ''

Nghe xong chữ 'bỏ qua đi ' , các cổ đông sôi nổi bàn tán , ánh mắt ngày càng nghi ngờ , và cả thắc mắc , hầu hết đều chĩa về Vũ Hạo . Anh Thiên cũng không kém phần ngạc nhiên , đây là lần đầu anh thấy hắn chịu bỏ qua cho một kẻ phá hoại công ty mà không nói lý do ... Chắc hẳn có chuyện gì đó với hắn rồi .

Những người khác thì không biết họ đang nói xấu gì hắn nữa , họ nghĩ rằng hắn đang cố bao che cho kẻ chủ mưu , và chắc hẳn là hắn phải có liên quan thì mới bao che như vậy ... Hoặc chính hắn ta là thủ phạm đã gây ra ... Nhưng càng không thể vì nếu hắn làm , sao hắn phải đền tiền ? Như thế không có lợi gì cho hắn cả !

''Bỏ qua như vậy uy tín của công ty ta sẽ như thế nào đây ... '' Cổ đông 1 nhìn vào những người khác , mở miệng nói ra suy nghĩ của mình . Với ông ấy , công ty là trên hết , không cần biết phải trừ khử ai , công ty còn tồn tại thì ông phải trung thành với nó .

''Nếu không biết kẻ đã hack thì chúng ta sẽ tiếp tục để bọn chúng quấy phá , công ty sẽ phá sản ... '' Cổ đông 2 nhăn mặt suy nghĩ diễn biến trong tương lai . Quá khủng khiếp !

''Tôi sẽ rút cổ phần ra khỏi công ty ! '' Những người khác cho rằng , rút cổ phần là an toàn nhất , nên đang lần lượt ngấm ngầm rời khỏi nơi đây ...

Một số cổ đông khác thì im lặng , bởi họ không muốn nghe hay nói bất cứ điều gì . Im lặng là vàng !

Nghe những lời nói đó , chủ tịch Huỳnh tím mặt giận dữ , đường đường là một công ty có uy tín của tập đoàn lớn nhất Việt Nam , các cổ đông rút gần hết thì sẽ làm ăn kiểu gì nữa ... Không cổ phần thì không nói đến , mà cái nói đến là sẽ nhiều người tài giỏi cũng nghỉ việc .

- Mọi người chớ có lo lắng ! _ Đúng lúc ấy , Tiền Hạo lại lên tiếng . Hắn đập mạnh bàn , ánh mắ cương trực đứng dậy , hắn hít một hơi sâu , mở lời quả quyết , theo suy nghĩ và kế hoạch của hắn đã đoán ra sẵn :

- Nếu gặp một chút khó khăn là rút , thì mọi người sẽ là những con người nhút nhát . Công ty chúng tôi không cần những người như vậy đâu ! Các vị rút ra , thì còn chứng tỏ thêm , chính các vị ăn cắp thông tin rồi sợ sệt bỏ trốn ... Phải không ? - Hắn cười ma lanh , hỏi .

''Chúng tôi không có ... '' _ Đám cổ đông đồng loạt nhôn nhao phủ định .

- Vậy thì các vị hãy ở lại ! Các vị đi công ty cũng có mất mát gì đâu , cùng lắm là vài phần trăm cổ phần mất . Nên nhớ rằng , riêng chủ tịch , tổng giám đốc , tôi , và quản lý Khải cũng đã chiếm đến 75% cổ phần rồi . Còn cổ phần riêng của nhà tôi thì rất nhiều , muốn bao nhiêu tôi cũng cho các vị !

- Lời nói rất có lý ...

- Đúng vậy , chúng ta ở lại đi !

Lần lượt nghe hắn nói , thì mọi người đều khẳng định ở lại là điều tốt cho mình . Ai cũng không chần chừ nói muốn ở lại , lần lượt phải khiến cho chủ tịch gật đầu hài lòng . Thái độ làm việc của hắn thật sự rất tốt , bản lĩnh không nhỏ , và thông minh khôn khéo nữa ...

'' Chuyện này tôi sẽ xử lý ổn . Mong các vị đừng lo ! Lão Kai bên công ty T & K chỉ đang mượn tay nhóm ma nữ chiếm vị trí số 1 của công ty họ Huỳnh , nhưng mọi người cứ tin ở tôi , tôi sẽ biến việc xấu thành có lợi cho chúng ta ... ''

Mọi người nghe đều rất tin tưởng hắn . Ánh nhìn thiện cảm và thán phục đang dần dần lộ ra .

Anh Thiên trầm ngâm nãy giờ , anh nhâm nhi tách Caffe , rồi nhìn hắn . Bỗng chợt anh nghĩ về hai cô gái mới chuyển vào trường . Lẽ nào ...

* * *

Sau cuộc họp , tại biệt thự riêng của Anh Thiên . Anh nghe điện thoại của Tiền Hạo được một lúc , thì khuôn mặt hấp hối hỏi hắn :

''Nói đi , mày biết được những gì ? ''

''Chuyện này mày không cần biết đâu . Tao sẽ giải quyết ok thôi . '' _ Tiền Hạo bên đầu dây cười tự tin nói .

''Không được , nó liên quan đến việc trả thù cho em gái tao ... '' _ Anh Thiên nhăn mặt , anh buồn bã nghĩ về Thiên Chi , cô em bé bỏng mất sớm của mình .

''Tùy mày , tự tìm hiểu nhé . Tao bận rồi , bye bye . Sau này mày sẽ biết mọi chuyện thôi .''

''Hạo ... '' _ Anh chưa kịp nói xong , đã bị hắn dập máy cái 'rụp ' . Hắn định giấu anh chuyện gì đây nhỉ ?

- Anh Thiên ! _ Bỗng Nhiên , một giọng nói vang lên , cánh cửa phòng anh được bật mở ra ... Anh sững sờ , đôi mắt chợt khựng lại nhìn :

- Nhã Thy ... Cô ...

- Anh Thiên , nhớ anh quá cơ ! _ Cô gái mỉm cười , chạy đến bên anh , ôm chầm lấy anh , khuôn mặt nhỏ mừng rỡ khôn xiết , tay không cho anh thoát nổi . Đúng thật là đã một năm rồi nhỏ chưa gặp anh , kể từ khi em gái anh gặp chuyện , thì nhỏ đã biến mất không nói một câu ... Bây giờ nhỏ quay lại có mục đích gì đây ? Anh thực sự không rõ ...

Anh thực chất rất ghét con nhỏ này , anh chắc chắn nhỏ có liên quan đến cái chết của em gái anh , chỉ là không có chứng cứ nên không thể nói oan được . Với lại , trước khi ''lâm chung '' , Thiên Chi có nói một câu khiến anh nhớ mãi , đó là : '' Cẩn thận với Nhã Thy ''

- Cô về từ lúc nào ? - Anh thôi không suy nghĩ , đẩy cô ra rồi dùng bộ mặt ''không cảm xúc '' hỏi nhỏ .

Nhỏ ưỡn ẹo nhìn anh , rồi chu mỏ lên nói :

- Em bay qua đây lúc 6 giờ sáng nay . Bây giờ em còn mệt lắm , vừa nghỉ ở khách sạn ra là em tới đây ngay ... Tại em rất nhớ anh ... _ Nói rồi nhỏ lại tiếp tục choàng tay anh thân mật .

Anh tím cả mặt vì bực mình , anh kéo tay nhỏ ra , đôi môi nhếch lên , khuôn mặt từ giờ đã chuyển sang tối sầm lại vì mệt mỏi với cái con 'quỷ ' này :

- Cô về biệt thự nghỉ đi . Tôi đang còn bận lắm .

- Anh ... em mới về ... mà đã đuổi rồi ... hức ... anh có còn coi em ra gì không vậy ... hức ... _ Nhã Thy giả vờ ôm mặt khóc , nhỏ quay mặt đi chỗ khác nói trong điệu bộ nức nở . Cứ theo cách này nhỏ chắc chắn anh sẽ động lòng mà cho nhỏ ở lại cùng anh thôi , nhỏ muốn vun đắp tình cảm với anh nữa ...

- Cô thôi đi ! Tôi bận lắm . Phiền cô về ! _ Anh Thiên gắt lên , rất ghét thái độ nhõng nhẽo , động một xíu là giở thái độ trẻ con ra để đe dọa anh .

- Hức ... giờ chỉ mới 6 giờ chiều thôi , anh không thể đưa em đi chơi chút sao ? Một năm em đi du học rất nhớ anh ...

- Cô cũng giả nai quá đấy ! Nhớ tôi thì có làm em tôi sống lại được không ? Sao không nhớ nó mà lại đi nhớ tôi chứ ? _ Với vẻ mặt tức giận , anh hừ lạnh quát .

- Anh ... nói ... gì vậy ... em ... không ... _ Nhỏ dùng bộ mặt hết sức 'ngây thơ ' , hỏi lại cho ra lẽ . Chẳng lẽ anh Thiên bảo nhỏ chính là thủ phạm giết em gái anh sao ?

- Cút ! _ Anh nói .

- Thì cút ! Hừ .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.