Chị Em Thù Hận

Chương 16



Lane Canphield là một người đàn ông tuyệt vời , và có ý nghĩa rất lớn đối với cô. Tuổi tác cuả ông không thành vấn đề. Tại sao người đời hay phê phán người khác và một cuộc tình đặc biệt đẹp có thể bị bôi nhọ ? Cô tự hỏi lòng , trong khi Ross Tibbs rút lui khỏi bàn và trở vào phòng đợi. Cả cuộc đời cô , cô bị họ đối xử như vậy. Thật là bất công.

- Anh ta là một thanh niên đẹp trai- Lane nói- Có lẽ cô nên ăn tối với anh ta thay vì với tôi.

- Xin ông đừng nói thế- Câu nói đã chạm đến tự ái cuả cô , và nước mắt trào lên ngay.

- Rachel- Ông kêu lên có vẻ ngạc nhiên và hoang mang , trong khi với bàn tay qua áp lên bàn tay cô để nằm trên mặt bàn- Tôi chỉ nói đùa thế thôi.

- Không phải , thật ra không phải thế. Ông ngượng nghịu vì đi với tôi trước mặt công chúng. Tôi chắc rằng ông sợ người ta nghĩ rằng ông đang hành đông điên rồ.

- Người ta nghĩ gì tôi chả cần đếm xiả tới. Xưa nay tôi vẫn như thế , Rachel ạ , nếu không , tôi đã không bao giờ xây dựng nên những công ty do tôi làm chủ. Chỉ có một người mà ý kiến quan trọng đối với tôi , đó là cô. Tôi biết cô xứng đáng được có một người yêu trẻ trung và cô còn có cuộc đời trước mặt- Không như tôi , đã gần hết đời. Quả thật tôi đã nói đùa để xác nhận tôi rất may mắn có cô bên tôi và ...đó cũng là cách tôi muốn nói rằng tôi sẽ thông cảm nếu có bao giờ cô quyết định chọn anh ta , hay ai đó giống anh ta , thay vì chọn tôi.

- Tôi sẽ không làm vậy. Tôi tin chắc như vậy- Cô thấy ông mỉm cười vớ cô , gần như với vẻ kẻ cả- Bộ Ông buồn cười lắm sao ?

- Không phải. Tôi chỉ nhớ lại hồi tôi ở tuổi cô , tôi cũng chắc chắn về nhiều việc lắm. Bây giờ lớn tuổi hơn , tôi biết nhiều hơn. Cô không thể chắc chắn về bất cứ điều gì , nhất là về cái gì sẽ đến trong tương lai.

- Tôi biết đó là sự thật , nhưng tôi mong rằng ông không nói ra.

- Thôi , đủ rồi , Rachel. Ta hãy tận hưởng hiện tại. Qúa khứ hay tương lai không đáng kể thực sự. Ta hãy tận hưởng tối nay và chỉ lo về ngày mai khi nó đến.

- Nếu nó đến.

- Nếu nó đến- Lane bỏ bàn tay cô ra khi một cô bồi bàn đi đến. Ông kêu một ly rượu , trong khi Rachel tự hỏi làm thế nào giải thích cho ông hiểu , ông đã trám vào một lỗ hổng trong đời sống cuả cô.- Vậy thì cô cho tôi hay có chuyện gì mới và đáng phấn khởi trong ngày hôm nay không ?

- Có. Hay ít nhất , theo ý tôi , đáng phấn khởi. Sáng nay , Simoon và Ahmar đang trên đường tới đây từ Caliphornia. Tôi đã thu xếp gởi chúng ở một trại ngựa cuả tư nhân , để chờ cho đến khi tôi có chuồng ngựa riêng. Có chúng ở đây sẽ vui lắm đấy. Xa chúng , tôi nhớ chúng.

- Hôm nào chúng đến đây ?

- Ba , bốn ngày nữa. Người lái xe chạy từng đoạn ngắn , để chuyến đi rất xa không làm chúng mệt.

- Cô đã nhắc đến chúng nhiều quá , nên tôi cũng nóng lòng muốn thấy chúng.

- Tôi muốn ông thấy chúng. Nhưng ... tôi biết ông bận đến chừng nào , và sống với công việc thì thật ra không quan trọng lắm - Cô sợ Ông nói vậy chỉ để làm vui lòng cô.

- Quan trọng đối với cô , tức là quan trọng đối với tôi- Lane chồm tới , duỗi cánh tay trên mặt bàn , chìa bàn tay ra cho cô. Rachel chuồi bàn tay cô vào lòng bàn tay ông , ông nắm tay lại , bàn tay ông ấm áp và làm cô an tâm. Cô bồi bàn trở lại với ly rượu , nhưng lần này Lane không buông tay cô ra. Khi cô ta đặt ly rượu trước mặt ông , ông lơ đễnh nói cám ơn và hất hàm cho cô ta lui ra.

- Như tôi đã nói trước khi bị cắt ngang , tôi để ý đến tất cả những gì có liên hệ tới cô , Rachel.

- Tôi biết ông nói thế.

- Đó là sự thật.

Ông cảm thấy sự do dự cuả cô. Chính ông cũng đã gặp khó khăn với bản thân mình. Lúc ban đầu , là do ý thức trách nhiệm và tính thương người. Nhưng thật ra phức tạp hơn thế nhiều. Có nhiều người đàn bà khác muốn ông , nhưng Rachel thực sự "cần" có ông. Kiến thức cuả ông , sự hướng dẫn cuả ông , và lòng thương mến cuả ông. Con ngài từ từ chui ra khỏi kén cuả nó , và Lane biết ông đã có trách nhiệm làm cho cô biến đổi. Quan sát quá trình ấy , ông cảm thấy bản thân đổi mới- Mạnh mẽ và đầy sức sống trở lại , không còn vẻ ngòai mệt đừ như cũ. Trong tất cả những người phụ nữ ông đã quen , cô là người phụ nữ đầu tiên làm ông rung động , cả về cảm xúc và tình dục.

- Tôi phải lặp lại bao nhiêu lần với cô để cô tin ?

Hơi ấm truyền qua từ bàn tay ông , tràn đầy trong mình cô , cho đến khi cô tưởng chừng cả thân mình vỡ tung ra vì sung sướng. Không phải là một cảm tưởng điên cuồng : đó là một cảm tưởng mãn nguyện , như khi ngồi trước lò sưởi đang cháy trong một đêm rét mướt , ngồi gần đủ để cảm thấy ấm ran lên trong người , nhưng không gần quá để bị bỏng.

- Có lẽ một ngàn lần- Rachel chọc.

Hai chân mày ông nhướng lên , hai khóe mắt lộ vẻ vui.

- Tôi thấy dường như cô đang tán tỉnh tôi.

Nàng bẽn lẽn cười to.

- Có lẽ đúng vậy.

- Đừng dừng lại. Tôi thích cái đó.

- Bây giờ , thì là ông tán tỉnh tôi.

- Tôi biết. Tôi cũng thích làm vậy- Ông cầm ly lên. Chúng ta nên nâng cốc chúc mừng đã tán tỉnh lẫn nhau không ?

Nâng ly rượu chát lên , cô cụng ly với ông , rồi nhấp một ngụm rượu Chablis nguyên chất , mắt cô không rời mắt ông bên trên ly rượu. Khoảnh khắc này có một cái gì ấm cúng và thân mật làm cô an tâm.

- Ước chi chỉ có chúng ta- Nàng muốn được ôm hôn và được yêu.

Lane hít vào một hơi mạnh , và có vẻ khó thở ra trong khi ánh mắt sẫm lại.

- Tôi nghĩ rằng chúng ta nên đổi đề tài- Ông nói và với vẻ bất đắc dĩ , buông bàn tay cô ra và ngồi dựa lui vào lưng ghế , để tăng thêm khoảng cách cuả mặt bàn giữa hai người.

- Hôm nay cô đã làm gì nào ?

Cô bị cám dỗ muốn thử đến tận nơi khả năng làm ông rung động , nhưng lại sợ là sẽ thấy được khả năng ấy không lớn lắm.

- Hôm nay tôi đã dành phần lớn thì giờ để đi xe đến xem các sở đất người ta muốn bán do người buôn bán nhà đất ông giới thiệu dẫn tôi đi xem. Bà ta đã dẫn tôi đi xem có lẽ đến mười chỗ , nhưng rủi thay , không chỗ nào hợp ý tôi ca?

- Cô muốn tìm một chỗ như thế nào ?

Một chỗ như River Bend , nhưng Rachel không dám thú nhận. Từ buổi chiều cô đến thăm , quang cảnh nơi đó luôn luôn ám ảnh cô. Những chỗ đã xem sau đó không nơi nào so sánh được với nó.

- Tôi muốn tìm một chỗ có chừng một trăm mẫu Anh đất với một số nhà có sẵn trên ấy , cách Houston không xa hơn một giờ đi xe. Nghe thì dễ , nhưng chỗ nào tôi đã xem cũng có một khuyết điểm : hoặc là giá quá cao , hoặc là ở xa quá , hay rừng cây dày quá và chi phí phát quang và biến thành đồng cỏ sẽ lên quá cao. Tôi cũng chẳng biết nữa- Cô thở dài , và cảm giác bất an và bất xứng ồ ạt trở lại- Có lẽ toàn bộ ý kiến ấy không thể thực hiện được. Dù sao , tôi là ai ? Một người phụ nữ hai mươi bảy tuổi có hai triệu đô la trong túi , nhưng không có kinh nghiệm thực hành về gây giống ngựa. Không phải tôi mua đất và ngựa , mà còn cần phải thuê một người quản lý giỏi , những người dạy ngựa , và cả các mã phu. Tôi đang mơ nghĩ không biết có làm nổi không.

- Đã gọi là mơ , thì không thực tế , nó phải vậy.

Nhưng nó vẫn trở thành hiện thực. Cứ tiếp tục mơ đi , Rachel. Cô có thể làm cho nó thật nếu cô cố thử , nhưng chỉ khi cô cố thử mới có.

- Có thật ông tin rằng tôi có thể làm được ?- Chưa hề có ai , kể cả Dean , đã khuyến khích cô hết mình như thế. Cô nhìn hết mái tóc rậm , và bạc trắng , đến gương mặt cương nghị cuả ông , và cuối cùng nhận biết cái nét đã thu hút cô nhiều như vậy. Đó là nét mặt cuả những chim đại bàng- Một đức tính mà người ta tìm kiếm ở một con ngựa đực giống , một phối hợp hiếm có giữa tính cao quý , kiêu hãnh và nghị lực. Và Lane có nét đó.

- Phải.

- Tự đáy lòng , tôi cũng nghĩ rằng tôi có thể làm được. Tôi biết phải mất thì giờ để lập ra một chương trình gây giống và chứng tỏ nó thực hiện có kết quả. Phần lớn cuả nó sẽ là mò mẫm và thất bại , Dean đã dạy tôi điểm đó. Những điều tôi đã học được ở ba tôi sẽ rất có ích. Ông xem , ba tôi chỉ có một trăm mẫu Anh đất mà đã thành công như thế nào. Không có lý do gì tôi không làm được như ông ta.

Rachel thấy Lane thoáng cau mặt , không mỉm cười chú ý và khích lệ như vừa cách đó một giây.

- Chuyện gì thế ? Ông không đồng ý sao ?

- Có- Nụ cười trở lại , thế nhưng Lane có vẻ hơi xa cách. Nhưng cô không an tâm. Cô đã nói cái gì sai. Nếu không tại sao ông đã cau mặt ? Cô cố nhớ lại chính xác cô đang nói gì thì Lane có phản ứng như thế. Cô nói về Dean và River Bend. River Bend. Hôm nay Lane vừa ở đó. Có phải vậy không ? Cô đã vô tình nhắc ông nhó một chuyện gì đã xảy ra ở đó ? Hay là nhắc ông nhớ đến Abbie ?

Cô chợt thấy nổi lên lòng hờn giận , nhưng cố nén nó xuống. Cô đã phải chấp nhận điều đó suốt cả đời cô. Tại sao bây giờ lại khác ?

Cô không để lộ sự va chạm tự ái trong suốt bữa ăn- Giấu nó cũng như xưa kia từng giấu Dean. Khi ra về với Lane , cô thoáng nhìn thấy Ross Tibbs ở trong phòng đợi , vừa hát vừa đàn ghi ta hòa theo. Cô nhớ lại đã khao khát thế nào chờ được ăn tối với Lane , và bây giờ thì lại trông mong buổi tối chóng qua.

Lane theo cô về khách sạn cuả cô ở khu Galleria. Khi ông đề nghị uống cà phê ở trong căn hộ cuả cô thuê. Rachel định viện cớ mệt , nhưng không dám từ chối , vì nghĩ lại , ông đã tử tế với cô biết chừng nào.

Lane đứng ở cửa sổ phòng khách sang trọng , nhìn ra quang cảnh Houston ban đêm đầy ánh đèn sáng trưng , thì bồi mang cà phê lên. Rachel rót ra hai tách và bưng đến cho Lane một tách. Như thường lệ , cuộc nói chuyện giữa họ có đề tài chính là các dự định cuả cô lập trại nuôi ngựa Ả Rập.

- Cô có bao giờ nghĩ đến việc cho một người hùn với cô ?

- Ông muốn nói gì ?

- Tôi muốn nói , tại sao cô và tôi không hùn với nhau trong cái trại nuôi ngựa cuả cô ?

- Sao ? Tại sao ông muốn dính líu vào đấy ?- Nếu chỉ để giúp cô , thì cô biết không thể được.

- Ai cũng biết các họat động gây ngựa giống được miễn thuế , nếu biết cách. Ở địa vị cuả tôi , tôi có thể dùng các số tiền được miễn đóng ấy. Cho nên cô thấy không , tôi có lợi để dính vào đó. Chúng ta sẽ hợp doanh với nhau , cô điều khiển hoạt động , còn tôi góp một phần vốn.

- Ông nói thật chứ ?

- Rất thật.

- Ông có chắc rằng việc này là điều ông muốn làm không ?

- Tôi chỉ chắc nếu cô muốn tôi hùn vốn.

- Tôi không muốn ai khác ngoài ông.

- Tôi rất mừng. Tôi muốn cô được sung sướng.

- Hồi đầu hôm , tôi có cảm tưởng ông có điều gì bận tâm. Có phải là việc này không ?- Cô đã tưởng là Abbie , nhưng bây giờ ...

- Tôi ...đã nghĩ nhiều về việc ấy gần đây.

Nhưng Rachel đã để ý thấy chỗ ngập ngừng cuả ông. Cả đời cô hay để ý đến những chuyện như vậy ,- Cách nói để câu nói không phải là sự thật mà cũng không phải là nói dối.

- Tôi đã tưởng tôi nói ra điều gì đó không trúng hay là ... có những khó khăn ở River Benđ Quan sát ông thật kỹ , cô thấy ông hơi biến sắc.

- Lý do gì làm cô nghĩ vậy ?

Cô không để bị nụ cười cuả ông phỉnh gạt.

- Vậy là River Bend. Có chuyện gì xảy ra ở đó hôm nay mà ông giấu tôi ? Chuyện gì thể ?

- Phải , có chuyện khó khăn ở đó , nhưng tôi chưa muốn nói với cô bây giờ. Dù sao , chúng ta còn phải dự định , và quyết định nhiều điểm quan trọng ...thí dụ như đặt tên cho trại ấy là gì ?

- Gió Nam. Theo truyền thuyết , nhà tiên tri Mohamed bảo rằng Allah triệu gió nam đến và thiên thần Gabriel bốc một nắm gió. Từ nắm gió ấy , Chúa đã tạo ra con ngựa Ả Rập- Cô không thể nồng nhiệt như thường lệ khi nói về đề tài này.

- Tôi thích cái tên ấy.

- Không được , Lane à. Nếu ông không cho tôi biết chuyện gì xảy ra , tôi cứ nghĩ đến hoài. Họ đã nói gì về tôi chăng ?

- Không , Rachel , hoàn tòan không phải thế. Tôi không muốn nói với cô , vì lúc này là một lúc trọng đại đối với cô , tôi muốn để cô hoàn toàn thưởng thức nó.

- Tôi cũng muốn vậy. Nhưng tôi cần phải biết.

- Được rồi. Hình như ba cô thiếu nợ rất nhiều khi ông ta chết. Ông chưa trả nhiều món nợ đã đáo hạn. Mọi thứ đều cầm cố nặng nề. Phải bán hết để trả nợ.

- Nhưng làm sao như thế được ? Không thể được ! Ba tôi không thể hết tiền ...với bao nhiêu tiền ông đã để lại cho tôi.

- Số tiền đó bị kẹt trong quỹ ủy thác đứng tên cô. Ông không thể đụng vào đó.

- Abbie , mẹ cô ta- Họ thế nào ?

- Tôi tin rằng sau khi bán hết các tài sản và thanh toán các nợ nần , sẽ còn dư tiền đủ cho họ mua một cái nhà khác và sống một thời gian.

- River Bend đang bị đem đi bán. Dean đã yêu căn nhà ấy. Nó đã ở trong tay dòng họ cuả ông từ mấy thế hệ. Thật là sai trái nếu nó lọt vào tay một người khác dòng họ Laquson.

Vừa nói ra câu nói ấy , cô sực nảy ra một ý nghĩ.

- Tôi là người cuả dòng họ Laquson , do huyết thống , Lane , chúng ta hãy mua nó.

- Cái gì ?

- Ông không thấy sao ? Thật là tuyệt hảo. Không những chúng ta có thể giữ nó khỏi lọt vào tay một người lạ- Họ không thể nào yêu thích nó và chăm nom nó như Dean đã làm- Mà chúng ta còn có tất cả các tiện nghi sẵn sàng để sử dụng. Khỏi tốn tiền cất nhà mới. Thêm nữa , River Bend đã là một cái tên được công nhận trong nghề nuôi ngựa giống Ả Rập. Khỏi mất thì giờ tạo ra danh tiếng cuả riêng chúng ta. Thật là hiển nhiên , và tôi lấy làm lạ rằng ông đã không nghĩ đến.

- Hiển nhiên , có lẽ , nhưng có khôn ngoan chăng ? Đó là điều chúng ta nên nghĩ tới.

- Còn gì phải nghĩ tới nữa ? Cái đó là hợp lý , hợp tình và có cơ sở đúng. Ngay cả tôi cũng thấy được- Rồi cô đóan lý do ông ta do dự và trở nên cứng rắn- Ông lo ngại phản ứng cuả họ khi tôi đứng ra mua River Bend , phải vậy không ?

Lane đặt tách cà phê xuống và dịu dàng ôm hai vai cô.

- Tôi chỉ nói rằng chúng ta phải nghĩ cho kỹ. River Bend là nhà cuả Dean. Lẽ tự nhiên cô có cảm tình đặc biệt với nó. Và tôi rất yêu cô , vì đã muốn giữ nó trong gia đình. Nhưng tôi không muốn cô lấy một quyết định bốc đồng rồi sau này sẽ có thể hối tiếc. Hiện giờ , phản ứng cuả cô bị cảm tình ảnh hưởng. Không bắt buộc cô phải quyết định ngay tối nay. Còn cả mấy tuần lễ River Bend mới đem ra bán. Còn thì giờ chán , và tôi muốn cô hãy thong thả. Cô bằng lòng chứ ?

- Có , nhưng tôi biết tôi sẽ không đổi ý. Tôi không quan tâm đến ý nghĩ cuả họ như thế nào. Có lẽ nói thế nghe có vẻ nhẫn tâm , nhưng ...dù sao River Bend cũng sắp bị đem bán. Họ sắp mất nó. Vậy thì có sự khác biệt gì đối với họ nếu ai mua nó ? Ít nhất nếu người mua là tôi , nó vẫn còn trong gia đình. Họ nên biết ơn là đằng khác.

- Có lẽ. Nhưng hãy để qua vài ngày và bàn lại sau.

- Được rồi.

- Chuyện tôi nói cách đây mấy phút là thiệt tình đấy.

- Tôi biết. Và tôi sẽ suy nghĩ.

- Tôi không phải nói về cái đó.

- Vậy thì cái gì ?

- Tôi nói thiệt khi bảo rằng tôi yêu cô đấy.

Ông nói bằng một giọng thật dịu dàng , thật âu yếm , làm cô không hiểu hết ý nghĩa trong một phút. Và khi hiểu , cô sửng sốt.

- Lane !- Cô thì thầm và quay lại sờ lên mặt ông , lạ lùng vì một người như ông có thể yêu cô.

Ông hôn cô thật nồng nàn và thật lâu trong khi cô quàng hai tay quanh mình ông và luồn mấy ngón tay vào mái tóc rậm cuả ông. Ông mà yêu cô , thật là chuyện lạ , cô không dám tin.

- Lane , ông có chắc chắn không ?

- Em là người anh yêu- Ông nói và vuốt tóc cô ra sau , và hôn lên trán , lên má cô từng cái hôn nhẹ.

- Nhưng tôi là đứa con không ...- Ông dán môi lên miệng cô không cho nói nữa.

- Em là con cuả tình yêu- Ông thì thầm.

Cô muốn ngạt thở , nhích ra xa và nhìn sững vào mặt ông.

- Xưa kia mẹ em hay bảo thế.

- Mẹ em nói đúng. Em sinh ra do tình yêu , và dành cho tình yêu. Và anh sẽ chứng tỏ cho em thấy.

Ông chứng tỏ bằng hai môi và hai tay ông , vuốt ve cô và khơi dậy sự thèm muốn trong người cô , mà cô không hề hay biết là mình có thể cảm thấy. Khi bàn tay Lane xoa vuốt cô , cử chỉ của ông như là tôn thờ , làm Rachel cảm thấy đê mê.

- Em cũng yêu anh , Lane ạ !- Cô ớn lạnh khi ông cắn nhẹ vào cổ và tai cô.

- Thật không ?- Ông nhích ra và nhìn ngay mặt cô- Anh muốn tin như vậy , nhưng anh già hơn em- Già hơn nhiều. Em có chắc rằng em không coi anh như một người đáng bậc cha chú chứ ?

- Tại sao anh cứ nói như vậy ?- Cô phản kháng , vừa chạm tự ái , vừa tức giận vì ông nghi ngờ cô- Em trông lên anh , đúng vậy. Nhưng có cái gì sai trái khi một người đàn bà trông lên người đàn ông mình yêu ?

- Không , nếu vậy thì không có gì sai trái.

- Tại sao anhh muốn gieo ngờ vực trong đầu em ?- Cô ghét cách ông làm cô thắc mắc về tình cảm cuả cô. Đối với cô , cảm thấy là đủ , không cần phải đem các cảm xúc ra mà phân tích.

- Em đã yêu bao giờ chưa ?

- Chưa- Hai lần cô xuýt yêu , nhưng tình yêu đã luôn luôn vượt khỏi tầm tay cuả cô , luôn luôn.

- Vậy thì làm sao em biết chắc là em yêu ? Anh sẽ đi xa trong vài ngày. Khi anh trở về , chúng ta xem lúc đó em có cảm tưởng như thế nào. Nếu là tình yêu , thì xem kỹ cũng không hại gì ...hay không làm nó thay đổi- Ông đổi kiểu , quàng vai cô và mang cô đi khỏi cửa sổ- Em hãy đưa anh ra cửa , trước khi anh lợi dụng một phút em yếu lòng.

Rachel hầu như mong muốn ông làm vậy. Khi ông hôn cô từ giã , cô không tìm lại được cái thú đụng chạm vào ông như trước đó. Ông đã để lại cho cô nhiều thứ để suy nghĩ : tình cảm cuả cô đối với ông và River Bend.

Lúc chín giờ rưỡi , Mac Crea thấy ánh đèn trước cửa xe hơi qua cửa sổ ở toa xe. Trước đó , Abbie đã gọi điện thoại nói sẽ đến lúc chín giờ. Chàng bắt đầu đi về phiá cửa , nhưng rồi đột ngột quay lui và đi vào bếp , bực tức vì thấy mình muốn gặp và ôm nàng quá đỗi. Sau khi bị nàng cho chờ lâu như thế này , còn lâu chàng mới chạy ra đón nàng như một cậu trai nhà quê si tình. Chàng lấy ở tủ lạnh ra một chai bia và chờ cửa vào toa xe mở ra.

Khi nàng bước vào , chàng quên hết mọi chuyện trước đó. Nàng có thân hình mảnh dẻ và nhỏ nhắn , nhưng đầy đặn nở nang , nơi cổ áo cắt thấp để lộ ra. Mái tóc cuả nàng xoã tới vai , rậm và rời , và mềm mại , đúng như ý chàng thích.

- Chào anh.

- Tôi bắt đầu được hỏi cô đi đâu ?

Trong khi tới gần nàng , Mac Crea để ý thấy mắt nàng có vẻ mệt mỏi và mặt nàng có vẻ bối rối tuy đang mỉm cười với chàng.

- Lâu hơn tôi tưởng. Thêm một con ngựa mới đẻ bị bệnh , Ben cho rằng nó bị viêm phổi.

Nàng đeo cả hai tay vào hông chàng và ngửa đầu lui để chàng hôn. Mac Crea hôn và nàng hôn trả , nhưng không nồng nhiệt và say đắm như chàng đã chờ đợi. Nàng có vẻ êm thấm một cách không tự nhiên. Nàng bận nghĩ đến một cái gì , không phải là chàng. Hơi bực bội , chàng buông nàng ra và bước tới cái quầy ở bếp.

- Uống bia lạnh không ?

Chàng mở nắp chai bia đánh bốp.

- Không. Với đầu óc bây giờ , không thể nào uống rượu- Giọng nàng vừa chán nản vừa tức giận. Nàng quay lại bàn :- Cái gì vậy nè ? Hoa tươi ?- Nàng sờ mấy bông hoa trong cái bình như để xem nó có phải là hoa thật không.

- Tôi quyết định nên sửa soạn chỗ ở này một chút- Chàng đến đứng cạnh nàng , và ngửi thấy mùi xà phòng gội đầu cuả nàng.

- Hoa , đẹp lắm- Nhưng nụ cười cuả nàng có vẻ gượng gạo.

- Cẩn thận ! Coi chừng đừng quá phấn khởi không kềm chế được- Mac Crea nói chọc

- Xin lỗi- Nàng thở dài- Tối nay tôi mệt quá.

Chàng thấy không phải nàng mệt , mà là căng thẳng.

Abbie căng còn hơn cái lò xo. Chàng không định chuyện trò khi nàng đến , nhưng chừng nào nàng chưa hết căng , thì có làm tình cũng chỉ là cho có lệ. Mac Crea không muốn như vậy , và quyết định , nếu phải chuyện trò , thì thà nói về một đề tài mà chàng chú ý đến.

- Cô bảo Lane Canphield hôm nay đến nhà. Mọi chuyện có êm đẹp không ?- Chàng bắt đầu đưa chai bia lên nhưng ngừng tay nửa chừng vì thấy Abbie quay mặt đi , có vẻ đột nhiên bứt rứt và tức giận.

- Ông ấy có đến- Giọng nàng run lên vì cố nén cảm xúc. Rồi cũng đột ngột như khi quay mặt đi , nàng quay mặt đi và đi tới tủ lạnh- Có lẽ tôi uống một ít bia như anh mời.

Tò mò , Mac Crea theo dõi nạng Chàng mở tủ trên vách , lấy ra một cái ly và nhìn nàng mở nắp chai bia kêu đánh bốp.

- Chuyện gì xảy ra ?- Mac Crea đẩy cái ly qua cho nàng. Abbie do dự , rồi rót bia lạnh vào ly , sủi bọt dày trong ly.

- Nhưng còn là bí mật , tôi nghĩ vậy. Vài ngày nữa , cả xứ Texas này đều biết chuyện đó. Anh thấy không , Mac Crea , chúng tôi không có tiền , Lane đã cho chúng tôi biết vậy hôm nay.

- Không có tiền như thế nào ?- Chàng cau mày , biết rằng tiếng đó có nhiều nghĩa tùy theo người.

- Không còn tiền nghĩa là nợ nần lút đầu. Nghĩa là phải bán hết mọi thứ cuả cải để trả nợ. Nghĩa là không có một đồng xu. Không có nhà ở.

Nàng nắm chặt chai bia , tay run lên vì giận dữ.

- Tôi hiểu- Mac Crea nói , hơi sửng sốt bởi tin ấy.

- Tôi không chắc anh đã hiểu. Mọi cuả cải đều phải bán đi : ngôi nhà , trại nuôi ngựa , đất đai , bầy ngựa , tất cả. Tôi đã nghĩ rằng sẽ gặp nhiều vấn đề với di sản cuả ba tôi , nhưng tưởng rằng do Rachel tạo ra. Tôi đã nghĩ rằng cô ta sẽ tranh chấp gia tài hay gây nên rắc rối gì đó. Nhưng không ngờ lại như thế này. Tôi không hề ngờ.

- Khó khăn thật !- Chàng biết , lúc này lời nói vô nghĩa , Abbie không nghe.

- Tôi dám cá cô ta biết từ lâu. Lane ắt hẳn đã cho cô ta hay. Hèn chi cô ta không tìm cách chia gia tài. Cô ta đã biết không còn gì để chia- Nàng cầm ly bia , nói một hơi , và nhìn trừng trừng vào cái ly- Anh đã biết tại sao hết tiền chứ gì ? Bởi vì ông đã tiêu xài tiền quá nhiều cho cô nhân tình cuả ông. Có lẽ ông đã cho cô ta nhiều quà đắt tiền- Như con ngựa cái con ấy.

- Cô ta là con gái cuả ông.

- Tôi cũng vậy ! Nhưng cô ta luôn luôn được mọi thứ ! Anh có biết ông ta bị tử nạn trên đường đi thăm cô ta về không ?

- Không.

- Không phải tôi. Không bao giờ là tôi cả. Khi ông còn sống tôi không được cái gì cuả ông cả. Có lẽ bây giờ không hưởng được cái gì cuả ông cũng là phải thôi. Tôi không biết phải làm gì bây giờ.

Cái đó , không giống tính nàng. Nhưng Mac Crea có thể hiểu nàng đang gặp cảnh khó xử. Trước đây chưa bao giờ nàng phải đối phó với một tình cảnh như thế này. Các vấn đề cuả người khác ít khi có ảnh hưởng gì đến chàng , nhưng lần này thì khác. Chàng không thể làm ngơ trước tình cảnh cuả nàng. Chàng cầm cái ly ở tay nàng và ôm nàng vào trong hai tay , trong lòng chàng bản năng muốn bảo vệ nàng đã bị khơi dậy mà chàng cố nén. Nàng dựa vào chàng , và ngả đầu lên ngực chàng , chà lên má nàng.

- Có nhiều chuyện phải làm mà tôi không biết nên bắt đầu chỗ nào ! Tôi phải kiếm một việc làm và một chỗ ở , nhưng làm gì và ở đâu ?

- Phần sau thì dễ. Cô có thể dọn đến ở với tôi.

- Còn mẹ và Ben ? Chiếc toa xe này làm sao chứa nổi bốn người. Lại còn Jackson. Y sắp sửa về hưu sau khi nhận món quà mà ba tôi để lại cho y.

- Tôi không nghĩ tới họ.

- Nhưng tôi phải nghĩ tới. Ở tuổi ông ta , Ben không thể nào kiếm được việc làm. Còn mẹ tôi thì chưa hề làm việc một ngày nào trong suốt cả đời bà- Tay nàng ôm chặt Mac Crea và nàng ép sát vào hơn- Ôm em đi , Mac Crea. Chỉ ôm thôi.

Nàng chỉ yêu cầu có thế. Chàng ôm nàng gọn trong lòng. và dịu dàng lắc qua lắc lại , ru nàng. Mac Crea không nói gì cả. Không có gì để nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.