Chị Em Thù Hận

Chương 25



Abbie đứng nhìn trong khi Ben rửa sạch và bôi thuốc khử trùng vào vết thương làm mủ dưới ống chân con ngựa cái do cây kẹp cọ vào. Cho đến nay con ngựa cái đã tỏ ra quen với kẹp sắt và vừa mới đây đi được mấy bước , chân còn mang kẹp.

Mới cách đây hai hôm , nàng bỏ đi khỏi toa xe cuả Mac Crea lần chót. Sự tức giận , sự tổn thương tự ái , sự đắng cay chỉ có tăng thêm. Ben đem cái băng bông bẩn đi đổ , và nàng áp má vào cổ con ngựa cái.

- Mày không bao giờ phản tao , phải không ?- Nàng biết vậy và cảm thấy an ủi.

- Coi bộ nó lành thật rồi- Tiếng nói cuả Dobie làm cho Abbie giật mình.

- Vâng , nó bình phục nhanh- Nàng vỗ con ngựa một cái chót , rồi bước đi , căng thẳng vì cố làm ra vẻ bình thường để không ai đoán được rằng nàng đã cắt đứt liên hệ với Mac Crea. Nàng không thể nói về chuyện đó với ai- Nàng chưa muốn.

- Tôi định bàn với anh hôm nay về chuyện thuê cái chuồng này và khu đồng cỏ dọc theo bờ sông Brazes.

- Tôi đã bảo cô tôi vui lòng để cô sử dụng cả hai. Tôi không cần dùng cái nào hết.

- Đó là khi tôi chỉ nói về việc giữ mỗi con ngựa cái này ở đây. Vài ba người gây giống ngựa quanh đây ngỏ ý nhờ chúng tôi dạy và trình diễn ngựa của họ trong mùa thu này. Cho tới nay chúng tôi dự tính sẽ có khoảng mười hai con ngựa. Thay vì Ben và tôi thế nào cũng phải thuê chỗ ở cho ngựa , tôi thấy hợp lý và tiện lợi hơn là sắp xếp với anh để cho chúng ở đây.

- Nếu vậy tôi thấy không có lý do gì không được- Anh ta đáp- Dĩ nhiên , chỗ này đã bị hư hỏng chút ít.

- Ben và tôi có thể tu bổ lại. Chúng tôi sẽ trả tiền sửa chữa- Lấy tiền ở đâu , nàng chưa biết. Có lẽ nàng sẽ bán chiếc xe Mercedes- Nhưng chúng tôi trông đợi anh bớt tiền thuê vì vậy.

- Tôi hứa sẽ phải chăng đối với cô , Abbie. Còn hơn là bây giờ tôi chẳng thu vào đồng nào ở đó.

- Chắc vậy.

Biết rằng chỉ còn lại vấn đề ký kèo giá cả cho thuê , nàng cảm thấy nhẹ nhõm. Nàng sẽ an toàn khi thức dậy nghe lại tiếng ngựa hí , mà nàng đã thấy thiếu từ khi dọn đi khỏi River Bend. Và nàng có thể tưởng tượng được đối với Ben còn khó khăn hơn. Suốt sáu mươi năm dư cuả đời ông , ông sống giữa các con ngựa- Bầy ngựa giống Ả Rập. Nghề chính là thú tiêu khiển cuả ông là săn sóc dạy dỗ ngựa. Không có chúng , ông cảm thấy vô dụng và lạc lõng.

Cưa? trong chuồng ngựa đóng sầm lại. Abbie quay lại , tưởng là Ben. Nhưng là Mac Crea đang đi tới. Nàng chợt thấy đau nhói trở lại , vết thương lòng còn mới quá chưa kịp bắt đầu lành.

- Anh muốn gì ?- Giọng nói nàng gay gắt- Và lạnh lùng.

- Tôi muốn nói chuyện với cô.

Dobie đang đứng cạnh , bước một bước về phiá cưa?. Abbie chận anh ta lại

- Anh không cần phải bỏ đi , Dobie. Tôi chả thích nghe anh ta nói gì cả- Nàng quay lưng lại Mac Crea.

- Tôi hy vọng cô đã nguôi giận để tôi cắt nghiã với cô một vài điều.

Nàng quay ngoắt lại , giận sôi lên.

- Anh không giải thích được gì mà cũng không biện minh được gì cả.

Khi nàng định bỏ đi , thì Mac Crea nắm cánh tay nàng

- Mẹ kiếp , Abbie ...

- Bỏ tay ra !- Sự động chạm càng làm nàng nổi lôi đình. Chàng buông tay nàng và bước thụt lùi.- Đừng động vào tôi , Mac Crea. Đừng bao giờ tới gần tôi nữa. Anh nghe rõ chưa ? Tôi không muốn thấy- Hay nghe nói- Về anh nữa. Làm ơn xéo đi , và đừng trở lại nữa.

Mac Crea nhìn nàng thật lâu , rồi nói :

- Rất thích thú.

Một giây sau , Abbie nhìn trừng trừng vào lưng chàng trong khi chàng bước ra khỏi chuồng ngựa. Nàng tiếp tục run lẩy bẩy , nhưng vì phản ứng ngược lại nhiều hơn là vì giận.

Mac Crea đã đi mất. Nàng tự nhắc hoài là những sẽ nhẹ nhõm nếu chàng bước ra khỏi cuộc đời nnàng. Nhưng tại sao không ? Trừ Ben ra , những người đàn ông nàng đã quen biết không đem lại cho nàng cái gì khác ngoài sự đau buồn , từ cha nàng đến chồng cũ cuả nàng và suốt từ đó cho đến Mac Crea. Nàng thề sẽ không để cho người đàn ông nào lừa phỉnh nữa.

Dobie đến đứng cạnh nàng

- Cô bình an chứ , Abbie ?

- Dĩ nhiên- Nàng gắt.

- Anh ta không hợp với cô. Tôi đã biết trước. Anh ta là một người khoan giếng độc lập , rày đây mai đó- Luôn luôn chạy theo một cơ hội tìm được nhiều dầu ở một vùng mới. Một người đàn bà như cô cần có một ngôi nhà- Một chỗ để sống yên ổn và sinh con đẻ cái , nuôi chúng lớn lên. Cô cần có một người đàn ông để chăm nom cô và ...

- Tôi hoàn toàn có thể chăm nom lấy tôi. Tôi không cần người đàn ông nào làm việc đó- Nhất là , càng không cần Dobie. Và nàng dám cam đoan với anh ta đang đưa câu chuyện tới đó- Xin lỗi anh , tôi có việc phải làm- Và tôi chắc anh cũng vậy.

- Phải , tôi cũng... vậy- Anh ta gật đầu , rồi nhìn nàng có vẻ ngập ngừng trước khi quay đi bước ra cửa- Tôi sẽ bàn lại sau với cô về tiền thuê chuồng này.

- Tốt lắm.

Sau khi đồng ý tiền thuê. Abbie đã nhất quyết đòi thảo ra một bản hợp đồng thuê mướn , bao gồm cái chuồng , đồng cỏ và cái nhà mà họ đang ở. Mặc dầu nàng không nghi ngờ Dobie có thể chối bỏ cam kết , nàng thấy tốt hơn là không nên tin vào lời nói suông.

Trong hai tuần lễ sau đó , với sự giúp đỡ cuả một người lao công làm việc nặng , nàng và Ben đã tu bổ các chuồng , sửa chữa hàng rào , làm ra mấy cái sân quần ngựa nhỏ , và sơn tất cả , để chờ ngựa đực đưa đến giao cho họ trông nom. Các tiện nghi chỉ vừa đủ để đáp ứng những nhu cầu tối thiểu cuả họ , không thể so sánh được với những cái họ có ở River Bend.

Gần trưa , Abbie nặng nề bước về phiá nhà ở , trong khi Ben đi ra chuồng thăm lại con ngựa cái một lần nữa. Toàn thân nàng mỏi như dần , nhưng nàng hài lòng vì đã làm được chuyện tưởng chừng như không thể làm được. Lô ngựa đầu tiên sẽ đến trong ngày mai , và chỗ ở đã sẵn sàng và coi được.

Đẩy cửa sau bước vào nhà bếp nhỏ , Abbie không ngửi thấy mùi nấu nướng gì cả. Babs luôn luôn nấu thức ăn xong xuôi khi họ về nhà buổi trưa. Nhưng trưa nay bà ngồi ở cái bàn nhôm trong bếp , tai kẹp ống nói máy điện thoại gắn trên vách và ghi chép trên một tập giấy.

- Vâng , nghe được lắm- Bà nói trong máy. Khi nghe tiếng cửa đóng , bà day lại nhìn và chụp ống điện thoại suýt rơi khỏi vai- Cái gì ? ...Được rồi. Tôi sẽ gọi lại chị sau khi có thì giờ kiểm tra lại điểm này- Bà từ giã người đối thoại rồi mắc ống nói lên vách- Mẹ không biết thì giờ đã qua nhanh như vậy , Abbie. Buổi sáng nay mới đó mà đã hết- Mẹ sẽ dọn xong trong vòng vài phút. - Rằng phải ăn đồ ngui thôi.

- Được mẹ ạ. Để con dọn bàn cho.

- Cứ ngồi nghỉ.

Con đã làm việc cả buổi sáng.

Abbie mệt lữ nên không cãi lại , nàng mừng rỡ ngồi xuống trên một chiếc ghế bằng crôm.

- Ai gọi đến vậy mẹ ?- Nhưng Babs đang chui đầu vào tủ lạnh , rồi lễ mễ lấy ra mấy tô xà lách khoai tây và mì ống , và một bình nhựa chứa trà đá.

Abbie sắp sửa hỏi lại thì Babs trả lời.

- Gần đây con bận quá nên mẹ không có dịp cho con hay Josie Phillips đã gọi điện thoại trong tuần vừa rồi và nhờ mẹ sắp đặt tổ chức giùm bà ta một buổi chiêu đãi nhân ngày sinh nhật cuả Homer. Cô con gái út cuả bà ta đang nằm bệnh viện và Jose có cả một đàn cháu. Do đó mẹ đã nhận lời.

- Mẹ làm việc đó cũng vui.

- Bà ta đã đề nghị trả cho mẹ giống như số tiền phải trả cho một cố vấn về tiệc tùng chuyên nghiệp để tổ chức một bữa tiệc chiêu đãi cỡ đó : một ngàn rưỡi đô la. Và mẹ phụ trách sắp xếp phối hợp toàn thể mọi việc.

- Mẹ à , tuyệt quá. Nhưng mẹ có chắc chắn mẹ muốn làm việc đó không ? Con muốn nói , mẹ có ngại phải làm cho các bạn cũ cuả mẹ không ?

- Đàn ông họ luôn làm như vậy trong công việc kinh doanh. Kể từ khi Josie gọi điện thoại cho mẹ tuần vừa rồi , mẹ cứ nghĩ hoài mẹ biết làm việc gì ? Tổ chức các buổi chiêu đãi. Cha con và mẹ xưa kia thường tổ chức ba hay bốn buổi chiêu đãi thật sự lớn mỗi năm , còn các bửa ăn tối nho nhỏ thì không kể xiết. Mỗi khi mẹ nghĩ đến số tiền chúng ta tiêu phí mỗi năm chỉ về chiêu đãi mà thôi ...đấy , riêng đám cưới cuả con cũng đã tốn gần nửa triệu đô la. Cha con đã không nói với mẹ tiếng nào- Nhưng làm sao ông nói được ? Mẹ không bao giờ muốn bàn về kinh doanh hay tài chính.

- Mẹ không thể trách mình mẹ ạ. Con không nghĩ rằng ba con đã ý thức tình trạng tài chính cuả mình đúng mức. Hoặc giả , nếu có , thì ông cũng đã không chịu thừa nhận.

- Ba chưa bao giờ nói về chuyện ấy , nhưng mẹ nghĩ rằng con biết gia đình cuả mẹ không có nhiều cuả cải khi mẹ làm đám cưới với cha con. Không phải vì tiền. Mẹ chắc chắn đã lấy cha con dù ông có nghèo như một người làm công lam lũ. Nhưng bỗng nhiên mẹ không còn phải lo xem có đài thọ nổi chi phí mua sắm một áo dài mới hay một áo choàng- Hay bất cứ thứ gì , nói cho cùng. Hễ hết tiền là có nữa. Đôi khi , mẹ đã cố tình tiêu thật hoang phí bởi vì mẹ biết ông vung tiền cho ...- Bà ngừng kịp , trước khi nhắc đến tên Rachel hay mẹ cô ta- Dù sao , thời đó đã qua. Và mẹ trông tới ngày sinh nhật cuả Homer , như là một dịp đầu tiên để mẹ thử tài. Nếu buổi chiêu đãi ấy thành công như mẹ nghĩ , thì mẹ sẽ nghiêm chỉnh tính đến việc mẹ đích thân bắt tay vào công việc làm ăn.

- Mẹ nói thiệt sao ?

- Mẹ nói thiệt đấy. Trong ba mươi năm qua , có lẽ mẹ có kinh nghiệm về việc đó còn hơn bất cứ một người cố vấn chuyên nghiệp nào ở Houston. Mẹ biết riêng từng người cung cấp và kinh doanh về ăn uống. Và mẹ có thể tìm ra bất cứ thứ gì , dù là lạ thường đến mấy. Công việc đó không khác gì công việc của người lục lọi trong đống rác. Và con cứ điểm lại người người mẹ quen- Họ đã từng đến dự các buổi chiêu đãi do mẹ tổ chức trong quá khứ. Họ đã biết mẹ có thể làm gì.

- Mẹ , mẹ không cần phải thuyết phục con. Con tin tưởng mẹ sẽ làm được.

- Trong lúc này , mẹ có thể ngồi ở nhà lo liệu công việc. Mẹ biết con hay nói đến chuyện tìm một việc làm thêm vào công việc săn sóc ngựa , và mẹ tự hỏi ...con có muốn làm ăn chung với mẹ hay không- Dĩ nhiên , với giả thiết lần này thành công , và người ta đặt cho mẹ tổ chức nhiều buổi chiêu đãi khác.

- Con sẽ giúp mẹ trong khả năng cuả con. Và con cảm thấy trước , mẹ sẽ cần đến sự giúp đỡ cuả con. Với những kỳ nghĩ hè sắp đến và mùa ra mắt xã hội thượng lưu sắp diễn ra chỉ còn vài tháng nữa thôi , con dám cá mẹ sẽ tràn ngập công việc khi người ta biết mẹ nhận.

- Mẹ cũng mong vậy- Nghe cửa sau mở ra , bà quay lui , Ben về đến nơi mà bữa ăn trưa chưa dọn. Bà vội vàng bước đến tủ lạnh lấy các bánh xăng- Uýt ra.

- Con Tiểu Giang Phong mạnh chưa ?

- Nó khá rồi. Chỉ hơi cô đơn một chút thôi- Ông bước tới cạnh chậu rửa và rửa tay.

Babs mở tủ chọn lấy ly và đĩa ra.

- Tôi muốn hỏi anh , Ben , khi anh đi ra xưởng cưa ngày hôm qua , anh có lái ngang qua River Bend không ?

- Có- Ông chậm rãi nói , và liếc Abbie. Nàng làm bộ không nghe , và cố tập trung vào chuyện gì khác- Bất cứ chuyện gì để khỏi bị nhắc nhở rằng River Bend không còn cuả họ.

- Hôm kia khi tôi đi ngang qua đó , tôi thấy hình như người ta đang chặt mấy cây to ở bờ đường mòn. Họ đốn hết mấy cây rồi- Ben xác nhận.

- Tại sao ?- Abbie thốt lên. Những cây sồi và dẻ cổ kính , vặn vẹo ấy đã có ở đấy từ thuở nào.

- Người ta nói với tôi họ đang mở rộng đường , và sửa sang đôi chỗ trong toà nhà. Thợ sơn và nhân công đầy nhà.

Ruột quặn đau , Abbie đứng dậy viện cớ thay áo bẩn trước khi ăn trưa để khỏi nghe nữa. Những chuyện đó làm nàng đau buốt khôn kể.

Trong hai tuần lễ kế tiếp , Abbie không thể nào không biết về hoạt động cuả những người láng giềng mới. Số báo ra buổi sáng cuả tờ "Houston Chronicle" đăng một bài về đám cưới cuả Rachel Pharr và Lane Canphield. Đám cưới và buổi tiệc cưới sau đó được bài báo mô tả là một cuộc liên hoan nhỏ nhưng lịch sự , chỉ có vài bà bạn thân cuả chú rể cô dâu tham dự mà thôi , không được báo đăng tên. Nhưng Abbie dám cá rằng Mac Crea được mời dự. Tờ báo cũng vắn tắt rằng , sau khi đi hưởng tuần trăng mật ở châu Âu , cặp vợ chồng mới sẽ chia thì giờ ra ở nhà của họ Ở Houston và ngôi nhà mới ở đồng quê cuả họ , hiện đang được canh tân.

Đề tài chót này là đề tài duy nhất làm như ai cũng muốn nói đến- Từ Dobie đến các người chủ ngựa đem ngựa tới cho Ben và nàng chăm sóc , cho đến Josie Phillips và mấy công ty dịch vụ mà nàng và mẹ nàng giao thiệp để lo cho buổi chiêu đãi. Nàng chỉ tránh khỏi nghe nói đến đề tài đó , trong buổi sáng khi làm việc chung với Ben , dạy và trượt ngựa.

Nàng không tìm cách giả vờ không biết đến những sự sủa đổi đang được thực hiện ở trại nuôi ngựa cũ , nhưng nàng cũng không đề cập đến trước trong khi nói chuyện. Đôi khi nàng nghi rằng người khác nêu đề tài ấy lên chỉ cốt để xem phản ứng của nàng ra sao. Và đôi khi nàng khó giấu được sự cay đắng và thù hận. Nhất là khi nàng nghe nói cái nhà mát bị triệt hạ để lấy chỗ xây một cái bể bơi , và thảm đang được trải ra trên sàn nhà bằng gỗ đánh bóng rất đẹp. Nhưng nàng có thể trông đợi gì khác ở những con người đã chặt những cây cổ thụ có hàng trăm năm để mở rộng đường ?

Theo tin mới nhất nàng nghe khi ra phố chiều đó để mua đồ cho mẹ , vợ chồng Canphield bất ngờ trở về , vì có công việc gấp , sau khi kết thúc tuần trăng mật sớm hơn dự định. Cả River Bend bị xáo trộn vì họ về sớm. Những công tác sửa sang đáng lẽ hòan tất trước khi họ về bây giờ chưa đến đâu cả.

Nàng lái xe về nhà trong đêm tối , và cố gắng không nghĩ tới việc đó. Thế nhưng nàng cảm thấy khó chịu. Nàng đã lo sợ tới ngày Rachel dọn về thực sự Ở nhà cũ cuả nang. Bây giờ cô ta đã về , và chỉ mấy ngày mà thôi , viễn cảnh ấy sẽ trở thành thực tế.

Hai cột mới dựng ở cổng vào River Bend hiện ra , và Abbie thấy nghẹn ở cuống họng. Nàng nhìn qua lỗ hỏng trong các cây , lỗ hổng ấy trước đây không có , vì còn các cây cổ thụ Ở đó. Nàng thoáng thấy được các lan can sơn trắng và một phần cái tháp hai tầng.

Rồi nàng để ý đến đám mây giông lạ thường đang đen nghịt một góc trời phía bên kia toà nhà. Những cơn giông mùa hè ít khi xuất phát từ hướng Bắc. Nàng cho xe chạy chậm lại và dòm qua tấm kính chắn gió. Một ngọn lưa? màu vàng cam loé lên ở một cửa sổ cuả cái tháp , thoạt tiên , Abbie tự hỏi phải chăng có mấy người công nhân làm thêm giờ chóng hoàn thành công tác , rồi nàng ngửi thấy mùi khét cuả khói.

- Chúa ơi , không !- Bất giác nàng đạp thắng thẳng chân và quặt xe vào đường dẫn tới ngôi nhà vừa mới mở rộng.

Xe chạy trên mặt đường mới trải nhựa và mùi khét càng nồng hơn. Nàng có thể thấy khói cuồn cuộn bay ra dưới mái ở thềm trước nhà. Ngừng xe lại bên ngoài hàng rào cột trụ , nàng nhìn sững các ngọn lửa màu vàng đang liếm quanh các cửa sổ mặt tiền.

Nàng đờ đẫn trèo xuống xe và hấp tấp đi đến thềm trước , nhưng sức nóng cuả ngọn lửa và khói đen ngộp thở buộc nàng phải thụt lùi. Nàng bước lui , và đứng nhìn sững ngọn lửa đang thiêu hủy nhà cuả nàng , hoàn toàn bất lực không ngăn chặn được nó. Nàng phải tìm người đến cứu. Nàng chạy ra xe và phóng thật nhanh về nông trại Hix. Đến nơi , nàng chạy ngay đến máy điện thoại và quay số cuả sở cứu hoa? ở vùng thôn quê.

- Abbie , chuyện gì vậy ?- Babs lật đật đến cạnh nàng- Con tái bệch như ma. Con bị tai nạn hay sao ?

- Không- Abbie bắt đầu giải thích thì đầu dây kia có tiếng người - A lô ? Tôi là Abbie Laquson. Tôi muốn báo tin có cháy ...ở River Bend. Tôi mới vừa lái xe ngang qua đó. Cả tầng lầu một đang cháy phừng phừng.

- Không !- Babs kêu lên.

- Chúng tôi đến ngay !- Người kia đáp và tắt máy.

Abbie từ từ bỏ ống nói xuống , rồi nhìn Ben , vừa vào đứng cạnh mẹ nàng- Họ không thể nào tới kịp để cứu ngôi nhà- Nàng có một cảm xúc kỳ lạ , vừa có tội , vừa buồn rầu , vừa dửng dưng.

- Tức cười nhỉ ? Tôi đã có thể làm bất cứ gì để ngăn chặn cô ta dọn vào ngôi nhà ấy , nhưng không thể nào có chuyện như thế này. Tôi không bao giờ muốn nó bị thiêu trụi , Ben , thật vậy.

- Tôi biết- Ông gật đầu.

- Chúng ta có nên qua đó xem có thể giúp được gì không ?- Babs hỏi.

- Không , mẹ ạ. Chúng ta không làm được gì cả.

Abbie bước đến cửa sổ dòm ngay về hướng ngôi nhà cũ cuả nàng Nàng có thể thấy khói cuồn cuộn bốc lên như một đám mây đen nghịt che mất những vì sao , và bên dưới , có ánh sáng mờ mờ màu đỏ. Nàng không biết đã đứng như vậy bao lâu , trước khi nghe có tiếng còi hụ , nhưng hình như là cả một thiên thu. Tới đó , đám mây đã dày hơn , và ánh lửa cũng sáng hơn.

Sáng sớm hôm sau , đám cháy còn để lại một màu tang trên khu đồng quê này , không khí nhuốm mùi gỗ cháy và mùi khói. Abbie và Ben cưỡi ngựa đi xem River Bend. Còn cách một phần tư dặm , họ đã thấy được cảnh tàn phá.

Chuồng ngựa đực giống là căn nhà duy nhất còn đứng vững , nhưng nó cũng bị hư hại. Mái chuồng đen sì , và cái vách , trước đó sơn trắng tinh , nay bị cháy xém thành màu nâu , và ám khói đen ngòm. Các chuồng ngựa khác , căn nhà phụ làm văn phòng , và nhà kho chính chứa đồ trang bị chỉ còn lại những khúc gỗ cháy đen và các đống vụn.

Cái ống khói lò sưởi bằng gạch đứng sừng sững như tấm bia mộ trên đống tro còn lại cuả ngôi nhà cũ cuả nàng. Nhưng các cây , các cây đại thụ cổ kính đẹp vì cùng vây quanh sân- Abbie muốn khóc khi thấy lá chúng bị cháy xém và rũ xuống , và thân cháy đen. Hàng rào giữa hai sở đất đã bị sụp đổ , Abbie và Ben cho ngựa chạy qua và ngừng cương lại gần đống đổ nát. Có mấy chiếc xe đang đậu bên kia hàng rào cột đá bị ám khói đen. Có mấy người đàn ông đang ở bên phía các chuồng , xoi vào các khúc gỗ , nhiều khúc còn âm ỉ cháy. Ba người nữa đang cào tro ở tòa nhà lớn , moi ra những chậu , bồn tắm và bồn vệ sinh bằng sứ đen ngòm. Nàng nhìn sững cái hố to , đào ở bồn cỏ sân sau : địa điểm bể bơi mới. Nó nhắc nhở với Abbie hình ảnh một mộ huyệt lộ thiên chờ bỏ xác nhà xuống đó mà chôn.

- Còn tệ hơn tôi nghĩ- Nàng bảo Ben.

- Phải

- Ê Ben ! Tôi nhận ra ông- Sam Raines , một nhân viên chữa lửa tình nguyện , bước tới cạnh họ. Anh ta nhìn Abbie , rồi nhìn vào các ống khói lò sưởi- Không còn lại bao nhiêu. Đêm qua khi chúng tôi tới , cả ngôi nhà đang cháy thành lửa ngọn.

- Có thể thấy điều đó. Trông ghê quá !

- Lửa bắn tung toé khắp tứ phiá. Khi đống cỏ khô bốc cháy tôi đã nghĩ ngay , sẽ mất tất cả. Có lẽ chúng tôi có thể cứu được chuồng ngựa , nhưng bị thiếu nước Chúng tôi phải tập trung số nước còn lại vào cái chuồng mà ông thấy kia. Ông biết không , thật mỉa mai. Nếu họ đã làm xong bể bơi , thì có lẽ chúng tôi có đủ nước để cứu cả hai khu nhà.

- Anh có biết bắt đầu cháy do đâu không ?

- Họ đang cố tìm cho ra- Anh ta khoát tay chỉ vào phía mấy người đàn ông đang lục lọi trong đống tro than cuả toà nhà- Theo chỗ chúng tôi đoán , lửa bắt đầu cháy ở một trong các phòng ở mặt sau nhà , trong đó có thợ sơn cất giữ dầu pha sơn và các giẻ để sơn. Ai biết được ?- Anh ta nhún vai- Dây điện trong nhà đó quá cũ. Có thể bị chập điện , hay ai đó có thể làm rơi một tàn thuốc lá vào đám giẻ tẩm sơn ấy. Các nhà xưa này là dễ cháy lắm. May mắn không có ai sống trong đó. Tôi cá là lửa bốc lên nhanh lắm.

Gần như ngôi nhà nàng đã ở trong đó từ tấm bé không còn lại chút gì. Nó cháy trụi đến mặt đất , các chuồng và kho hoàn toàn bị thiêu hủy. Nàng có thể chối cãi nhiều điều , nhưng không thể chối cãi nổi đau đớn trong lòng nàng

Các bản lề ở cổng hàng rào cột kêu két két , thoạt đầu Abbie thấy buồn cười trước cảnh người đàn ông tóc bạc giữ cánh cổng cho người phụ nữ tóc nâu nhỏ nhắn ăn mặc lịch sự bước vào. Họ cùng nhau bước trên con đường dẫn đến đống mảnh vụn và tro. Khi người phụ nữa quay qua , Abbie thấy mặt bà ta trắng bệch , vì sững sờ và thất vọng. Đó là Rachel , một cô Rachel khác hẳn một cách lạ lùng. Đầu tóc chải kỹ lưỡng , bộ áo quần do "nhà vẽ kiểu" sản xuất , cái khăn quàng quanh cổ , các vòng vàng ở cổ tay- Cô ta trông giống một cô người mẫu thời trang yểu điệu.

Rachel trông thấy nàng và bất thần dừng lại , băng qua đồng cỏ lầy lội để đến phiá nang. Lane cố ngăn lại , nhưng cô ta vùng ra và tiếp tục đi tới. Abbie có thể thấy rằng Rachel tức giận thấy nàng ở đó. Thế nhưng nàng ngạc nhiên vì thấy mình bình thản vô cùng. Vì Rachel lao đầu tới , nên con ngựa cái định xoay qua một bên để tránh , nhưng Rachel chộp lấy dây cương sát dưới cằm nó và chận đầu nó lại.

- Cô làm chuyện này- Rachel buộc tội , giọng run lên- Cô châm lửa đốt cháy nhà.

- Không !- Sửng sốt , Abbie cố giải thích rằng nàng chính là người báo động có lửa cháy , nhưng Rachel không chịu nghe.

- Cô đã hăm dọa sẽ làm chuyện này. Có nhân chứng , cho nên đừng tìm cách chối cãi. Cô không chịu nổi ý nghĩ tôi sống trong cái nhà này , nên cô đốt nó.

Rachel run rẩy , hai tay nắm lại.

- Lạy Chúa , tôi thù ghét cô vì chuyện này. Tôi thù ghét cô. Cô nghe rõ chưa ?- Cô ta cất cao giọng lôi kéo sự chú ý cuả những người đang lục lọi trong đống mảnh vụn của đồ đạc đã cháy. Rachel đẩy mạnh đầu con ngựa cái sang một bên , và buông cương ra cho nó bắt đầu quay một vòng.

- Cút đi ! Cút đi khỏi đất đai cuả tôi và đừng bao giờ tới đây nữa !

Tức giận vô cùng , Abbie mở miệng định tự bênh vực , nhưng Ben đã chạm vào tay nàng , chận không cho nàng nói.

- Cô ta không chịu nghe đâu , chúng ta đi thôi.

Nhưng Abbie không yên tâm để vậy , mà nắm dây cương lên , nàng kêu to :

- Cô muốn nghĩ gì thì cứ việc , nhưng không phải tôi gây ra chuyện đó.

Nàng cho ngựa chạy theo Ben băng qua hàng rào bị sập. Nàng biết lời buộc tội cuả cô ta sẽ được mọi người tin. Dù cho nguyên nhân chính cuả vụ cháy có được xác định chăng nữa , người ta vẫn coi nàng như phần nào có trách nhiệm trong đó. Thật bất công !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.