Chị Em Thù Hận

Chương 36



Sáng , chiều , tối , Rachel chộp lấy mọi cơ hội để ở cạnh Ross . Các cuộc chiêu đãi và các phiên chợ bán ngựa kèm theo cuộc đua ngựa ở Scottdale cho phép nàng kín đáo gặp Ross . Bao giờ họ cũng đến và về riêng rẽ , họ cùng nhau dự buổi dạ hội lịch sự Ở nhà gia đình Leequ , một buổi lễ cầu kỳ tổ chức tại dinh thự cuả gia đình Qurigley , bữa ăn sáng êm đềm tại khách sạn Biltmore , một bữa ăn tối thân mật trong một phòng riêng sang trọng , và không kể hết các buổi chiêu đãi ở hành lang chuồng ngựa cũng như các cuộc tiếp tân chính thức.

Họ sắp đặt để ngồi chung bàn ở các khu sang trọng , và xem các ngựa Ả Rập trưng bày để bán ở những sân khấu trang trí ngọan mục đằng trước những tấm phông trên đó những tác phẩm hội hoa. nổi tiếng được vẽ lại to hơn thật , có cả một bức họa lâu đài Versailles , và những khung cảnh hiện đại làm bằng Chrôm và Pha lê . Họ cùng nhau nhấp rượu sâm banh và ăn các trái dâu nhúng sô- Cô- La trong khi các diễn viên tên tuổi biểu diễn cho họ xem và các con ngựa Ả Rập lướt qua trên các đường chạy giữa những đám sương mù trắng xóa.

Họ ngồi cạnh nhau ở các khán đài xem thi ngựa , và hỗ trợ tinh thần cho nhau khi ngựa cuả mỗi người dự thi trong các vòng loại để vào chung kết . Rồi thì còn những đêm- Những đêm say đắm điên cuồng khi Ross làm tình với nàng một cách quá đầy đủ khiến nàng không thể nào ngờ vực tình yêu cuả chàng được . Dường như không có gì có thể làm sứt mẹ hạnh phúc nàng đã tìm thấy.

Nàng tròng cái áo ngủ xa tanh qua đầu và nghe lớp vải mịn màng trượt xuống che thân mình trần truồng cuả nàng . Nàng lơ đễnh điều chỉnh hai dải đeo ở vai và day lại phía chiếc giường khổ lớn trên đó Ross đang nằm quan sát nàng.

- Lẽ ra anh phải mặc áo quần vào- Nàng nhẹ nhàng trách.

- Anh đang nghĩ xem em đẹp hơn khi mặc áo quần hay khi không có áo quần.

- Và ?

- Anh không quyết định dứt khoát được . Sao em không bỏ cái áo ngủ ra để anh mới quyết định được ?

- Không . Khuya rồi , gần nửa đêm rồi . Và em phải dậy sớm sáng mai . Ngày mai là ngày trọng đại , Sirocco dự thi ở vòng chung kết.

- Vậy thì ?

- Vậy thì em cần ngủ . Anh cũng vậy.

- Tại sao anh không ngủ luôn với em ở đây tối nay ? Anh muốn khi thức dậy có em nằm bên cạnh.

- Ross , chúng ta không thể . Giả thử người ta thấy anh ở căn hộ cuả em ra về trong buổi sáng , họ sẽ nghĩ sao ?

- Họ sẽ nghĩ như cái họ nghĩ khi thấy anh lẻn ra khỏi phòng em lúc nữa đêm- Chàng kéo nàng nằm xuống giường và bắt đầu hôn lên cánh tay trần cuả nàng- Em không thực sự nghĩ rằng có thể lừa gạt được ai , phải không ? Bây giờ thì mọi người đều đã thấy anh nhìn em với tất cả tình yêu chan chứa trong ánh mắt cuả anh.

- Có lẽ vậy.

- Anh yêu em thật , Rachel . Và anh không quan tâm nếu cả thế giới biết.

- Ross , em... - Nàng vừa đưa tay lên vuốt ve mặt chàng , thì điện thọai reo vang . Rachel giật nảy mình . Nàng nhìn sững chiếc máy điện thoại trên bàn ngủ , và nó reo lại lần thứ hai . Nàng nhìn Ross , rồi cầm ống nói lên , cắt đứt hồi chuông reo lần thứ ba .- A lô ?

- Rachel , em yêu , anh làm em thức giấc hả ?- Tiếng nói cuả Lane nghe rõ mồn một.

- Phải- Nàng nói dối- Có gì không ? Alex- Nó bình an chứ ?

- Phải , nó không sao . Hôm nay nó không lên cơn sốt nữa.

- Vậy thì... - Nếu không có gì khẩn trương- Và nghe giọng ông thì là vậy- Tại sao ông gọi điện thoại cho nàng vào giờ khuya khoắt này ?

- Anh đã gọi em mấy lần hôm nay.

- Thế à ?... Rất tiếc . Em đã chạy đôn chạy đáo cả ngày hôm nay nên không coi có ai nhắn lại gì không . Lẽ ra em đã gọi cho anh nhưng... - Nàng không muốn nói chuyện với ông . Bây giờ càng không , với Ross nằm kế bên.

- Anh nghĩ có lẽ là vậy . Và rất tiếc đã gọi em quá trễ làm em thức giấc , nhưng anh muốn cho em hay ngày mai anh sẽ đáp máy bay rời Houston . Anh phải ghé lại đón Mac Crea ở vùng khoan dầu cuả chúng ta ở miền Tây Texas . Anh phải coi lại một số giấy tờ với anh ta . Có lẽ anh sẽ đáp xuống Phoenix vào khoảng buổi trưa.

- Vậy à ?- Nàng không biết nghĩ gì , hay nói gì.

- Anh hứa với em , anh sẽ có mặt ở vòng chung kết . Anh luôn luôn giữ lời hứa , phải không ?

- Phải , dĩ nhiên.

- Em có vẻ không bằng lòng lắm về điều đó.

- Ồ , có chứ- Nàng vội đáp- Chỉ có điều... em đang còn buồn ngủ . Em đón anh ở sân bay ngày mai nhé ?

- Anh thích vậy- Ông có vẻ hài lòng vì câu giải thích cuả nàng- Đi ngủ lại đi , em yêu , mai anh sẽ gặp em , à sửa lại cho đúng , hôm nay.

- Phải . Chúc anh một đêm ngon giấc.

- Chúc em cũng vậy.

Rachel chờ nghe tiếng cách ở đầu dây bên kia rồi mới gác ống nói lên máy . Bỏ lại hai tay lên đùi , nàng bất giác sờ vào chiếc nhẫn cưới ở ngón tay.

- Chồng em à ?- Ross hỏi.

- Phải . Ngày mai ông ấy đến bằng máy bay.

Tấm nệm lún xuống sau lưng nàng khi Ross ngồi dậy . Chàng vuốt ve cánh tay nàng , cũng như biết bao nhiêu lần trước đó , nhưng lần này Rachel trân mình khi tay chàng đụng vào người nàng . Chưa đầy mười phút trước đó , mọi việc có vẻ đơn giản : Ross yêu nàng , việc Lane là chồng nàng đã có vẻ hoàn toàn trừu tượng . Nhưng bây giờ thì không nữa.

- Em sẽ nói cho ông ta biết về chuyện chúng mình không ?- Ross tuột dải đeo áo nàng xuống và chà mũi lên vai nàng.

Ý nghĩ ấy làm nàng khiếp hãi . Nếu nàng sai trái thì sao ? Nếu Ross không yêu nàng thật thì sao ? Cuộc tình cuả họ đã xảy ra quá nhanh , làm sao nàng chắc chắn được ? Bồn chồn vì câu hỏi cuả chàng , Rachel đứng dậy và bước đi mấy bước ra xa khỏi giường.

- Em thấy không làm sao em nói được , Ross . Mac Crea sẽ có bên cạnh ông ta.

- Rachel...

- Xin anh , Ross . Em nghĩ rằng tốt hơn anh nên mặc áo quần vào và ra về bây giờ- Nàng bồn chồn vặn hai bàn tay vào nhau , và tránh không nhìn chàng.

- Không . Anh không đi đầu cả trước khi chúng ta làm sáng tỏ một đôi điều . Chàng tung chăn đứng dậy , rồi nắm cánh tay nàng . Chàng bắt nàng quay lại đối diện với chàng . Vẻ mặt chàng đầy tuyệt vọng , trong khi mắt chàng cố tìm ở mặt nàng một chỉ dấu gì.

- Em định nói gì với anh nào ? Rằng chúng mình đã vui vẻ bên nhau , nhưng mà , từ giả ? Bởi vì anh sẽ không chấp nhận như vậy . Anh không thể chỉ bỏ đi và quên chuyện đã xảy ra . Anh yêu em . Đây không phải là một chuyện qua đường đối với anh.

- Ross , em cũng muốn gặp lại anh . Nhưng có Lane ở đây , không thể được nữa . Và anh còn phải thu băng cho hãng truyền hình và nhiều cam kết khác nữa phải giữ đúng . Không dễ gì chúng ta gặp nhau sau đêm nay.

- Em có thể bỏ Lane và theo anh- Chàng cố kéo nàng vào trong vòng tay , nhưng Rachel chống hai bàn tay lên ngực chàng , đẩy ra xa.

- Em muốn ở với anh , Ross . Em cần có anh , nhiều hơn là anh có bao giờ biết được . Nhưng , nếu anh thực sự yêu em , đừng yêu cầu em làm việc đó . Em không thể làm được , ít nhất trong lúc này . Còn quá sớm . Còn nhiều chuyện khác phải đắn đo . Thậm chí em không biết chuyện chúng mình làm đây đúng hay sai- Cho cả hai chúng ta.

- Nếu anh yêu em và em yêu anh , thì phải là đúng.

- Anh không hiểu- Nàng lắc đầu- Có một thời em đã nghĩ rằng em cũng yêu Lane . Lần này em muốn biết chắc.

- Em yêu- Chàng định cãi , nhưng ngừng lại và thở dài sườn sượt- Được rồi , anh không hối thúc em , nhưng sẽ không dễ dàng . Bởi vì em sẽ không sung sướng chừng nào em còn chưa ở bên anh mỗi ngày và mỗi đêm . Anh biết anh không giàu như em , nhưng anh cũng tuyệt nhiên không phải là nghèo , kể từ nay , anh hứa với em , em sẽ có được mọi thứ em muốn . Em chỉ cần nói tên , là thuộc về em.

- Em không muốn gì cả- Nàng không hiểu tại sao mọi người đàn ông đều thấy phải mua chuộc tình yêu cuả nàng bằng các quà tặng đắt giá.

Hai mươi phút nữa trôi qua , Rachel cuối cùng mới thuyết phục được Ross mặc lại áo quần và ra về , và nàng có thì giờ để suy nghĩ một mình . Trong khi nằm thức , nàng gần như ước mong phải chi đã không dính líu với anh ta . Đúng , nàng đã sung sướng , nhưng nàng cũng đã sung sướng nhiều lần khác , và nó không bao giờ bền lâu . Tại sao nàng không nhớ lại điểm đó sớm hơn ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.