Chi Hương Như Tô

Chương 11: Hoàng tử thiên tộc



Hương Tô ăn uống no đủ, dùng khăn trải trên bàn lau miệng, nàng phát hiện Quân Thượng đang nhìn nàng, vẻ mặt là ôn hòa khó gặp. Nhất định là ảo giác, nàng thế nhưng cảm thấy Quân Thượng dường như rất hâm mộ nàng. Không phải chứ…… Nàng quét mắt nhìn chén bát ngổn ngang trên mặt bàn, hâm mộ nàng có thể ăn nhiều như vậy à? Ngẫm nghĩ lại Tử Ngâm Long Nữ mời Quân Thượng ăn mấy thứ khó coi gì đó, tu vi cao đến trình độ nhất định, cũng chỉ có thể ăn thứ như thế.

“Quân Thượng.”

Văn Thăng lại từ khoảng không xuất hiện, Hương Tô cảm thấy mình tập mãi cũng thành thói quen, trấn định nhìn hắn lại muốn nói gì.

“Úc Mộc quân cầu kiến.” Văn Thăng bất kể nói cái gì cũng đều như sóng nước không hề xao động, cười như không cười, Hương Tô cũng không cảm thấy vị khách này đặc biệt bao nhiêu, cho nên vẫn yên ổn ngồi ở trên ghế như trước.

Đông Thiên Vân nghe xong, nâng nhẹ khóe miệng,“Hắn tự nhiên lại tới. Thu dọn đi.” Nói xong thì dùng cằm hơi hất về đống chén bát trên bàn, giống như chuyện Úc Mộc tới chơi cùng với việc thu dọn hết cơm thừa canh cặn giống nhau.

Văn Thăng vâng dạ, yên lặng lầm bầm niệm cái gì đó, có bốn tiên nữ cũng từ khoảng không tới, tay chân lanh lẹ thu dọn sạch sẽ mặt bàn, lại biến mất vào khoảng không.

“Mời vào đi.” Giọng nói của Đông Thiên Vân có mấy phần châm chọc.

Văn Thăng trả lời ‘vâng’, lại không lập tức biến mất, mà nhíu mày nhìn Hương Tô. Hương Tô trì độn cùng ông ta nhìn nhau vài lần, mới từ đủ loại ánh mắt khó xử, bất đắc dĩ, ám hiệu của ông ta mới hiểu được, vội vàng đứng dậy, ngoan ngoãn đứng ở phía sau Đông Thiên Vân. Lúc này Văn Thăng mới vừa lòng biến mất để đi mời khách vào, Hương Tô cực kỳ buồn rầu, tuy rằng Côn Bằng nói chuyện chọc người ghét, tốt xấu gì cũng không cần đoán, nhìn Văn Thăng như vậy tuy rằng nói chuyện cung cung kính kính, nhưng hoàn toàn dựa vào hiểu ý, rất khổ cực.

Khách và Văn Thăng đi theo con đường uốn lượn mà tới, còn giống như vừa đi vừa ngắm cảnh trí, Hương Tô từ xa xa nhìn thấy, càng xem thường khách đến. Ngay cả thuật chuyển dời cũng không biết, rõ ràng trình độ cũng ngang bằng nàng, nhưng mà hắn không vội vã đến gặp mặt, dường như đang đi dạo trên sân vắng, phong độ cũng không tệ. Đến gần xem, dáng người cũng không tệ, tóc được chải cẩn thận tỉ mỉ, dùng mão ngọc lấp lánh buộc lại, phong thái tuấn nhã. Hắn cũng mặc y phục làm từ gấm Bích Ba, hai sắc lam đậm nhạt phối hợp, làm sự trầm ổn của hắn thêm không ít quý khí.

Úc Mộc đến gần, cũng không gọi Đông Thiên Vân, rất tự tại ngồi đối diện với hắn. Văn Thăng triệu thị nữ tới dâng trà, Úc Mộc đối với việc bỗng nhiên người hầu đi lại tập mãi thành thói quen, chỉ nhìn Đông Thiên Vân hơi hơi mỉm cười.

Hương Tô cảm thấy, thái độ ngạo mạn của khách đến không giống với Quân Thượng. Quân Thượng từ trong ra ngoài rõ ràng không xem trọng bất kỳ kẻ nào, dáng vẻ của vị khách này rất rõ ràng nhìn đời bằng nửa con mắt, còn luôn làm ra bộ mặt tươi cười. Nhìn sắc mặt quen thuộc của Quân Thượng, lại nhìn hắn, cảm thấy hắn có chút giả tạo.

“Đông Thiên, một hai trăm năm chưa gặp, thực tại có chút tưởng niệm.” Úc Mộc nâng tách trà lên, nhìn làm khí nóng quẩn quanh lại mỉm cười.

Đông Thiên Vân nghe vậy nhếch khóe miệng,“Đương nhiên ngươi bận rộn hơn ta.”

Câu nói này được Đông Thiên Vân nói ra tràn ngập sự châm biếm, Úc Mộc nghe không tức giận cũng không lúng túng, ngược lại rất biết ý mỉm cười, tựa hồ chấp nhận lời nói của Đông Thiên Vân.

“Mấy năm trước ta tại tình cờ gặp Triệu Tuệ ở núi Vân Liên, nàng ta nói nàng ta đang muốn đi Thiên cung tìm ngươi, muốn ngươi đưa con của nàng ta nhận tổ quy tông, nhận chưa?” Đông Thiên Vân cũng nâng trà lên uống một ngụm, ngữ khí nhàn nhạt.

“Nhận rồi, bây giờ nàng ấy cũng thành một phi thiếp của ta.” Úc Mộc thản nhiên nói.

Đứng đối diện với hắn, Hương Tô nhất thời nhìn hắn bằng đôi mắt khác, khá khen cho một bộ dáng quân tử, còn thật sự vô sỉ. Bằng hữu của Quân Thượng đều là cái dạng này sao? Rước lấy nợ phong lưu khắp nơi!

Đông Thiên Vân cười lạnh một tiếng,“Chỉ bằng điểm ‘nhân đinh hưng vượng’(*) này của ngươi, Thiên Đế cũng nên lập ngươi làm thái tử.”

(*)Nhân đinh hưng vượng: cả nhà đầy đủ, đông con đông cháu

Đầu Hương Tô tê dại, Thiên Đế? Thái tử? Vị trước mắt này là…… Chẳng lẽ là hoàng tử Thiên Tộc? Hiểu biết của nàng tuy ít, cũng biết một hai chuyện của Thiên Tộc. Thiên Tộc là Vương tộc Thần giới, vượt ngoài Ngũ Hành Linh giới, nhiều thế hệ thống trị Tam Hoàn Tứ Phương. Thiên Đế đương nhiệm có nhiều con, phỏng chừng chẳng khác gì đứa con này của ông ta, gieo rắc hậu quả nơi nơi, hoàng tử lại có hai mươi mấy vị, đến hiện tại cũng chưa chọn được thái tử kế vị.

Úc Mộc gật đầu mà cười, dường như rất tán đồng.“Ngươi chỉ lo đuổi theo Tỉ Luyện mấy trăm năm, bỏ lở biết bao nhiêu tâm tình thiếu nữ, bây giờ tam kiếm đã tập hợp đủ, chuyện Xích Lâm cũng nên giải quyết rồi.”

Đông Thiên Vân khẽ cười châm biếm, liếc hắn nói: “Ta lại đoán sai ý định của ngươi đến đây hôm nay. Không ngờ ngươi làm mai mối cho Xích Lâm.”

Lời nói này cũng khiến cho Úc Mộc hiện ra một chút thẹn thùng, hắn lập tức phất một sợi dây buộc tóc vương xuống bờ vai, rất tiêu sái nói: “Đương nhiên không phải, ba thanh kiếm dù sao cũng là di vật của tổ tiên ta, ta say mê nó đã lâu, lẽ nào lại không đến xem một chút?”

Đông Thiên Vân nhướng đuôi lông mày, có chút phản cảm đối với câu “di vật tổ tiên” này của hắn,“Chỉ cần ngươi có thể cầm được một thanh kiếm, ta sẽ tặng ba thanh kiếm cho ngươi.”

Úc Mộc cười gượng ha ha hai tiếng,“Tuy rằng biết rõ ngươi có mười phần nắm chắc, nhưng ta vẫn muốn thử một lần.”

Đông Thiên Vân đứng dậy, phất tay áo một cái, “keng” một tiếng, ba thanh thánh kiếm nổi tiếng trong chốn Thần Ma xếp song song trên bàn. Hương Tô cũng trừng mắt nhìn, nếu không biết chỉ cần một thanh kiếm Cấp Phong liền hủy đi núi Linh Trạch, uy lực đáng sợ, nàng sớm đã đến gần chạm vào thử. Hình dạng của ba thanh kiếm này khiến cho Hương Tô có chút thất vọng, đen nhánh, hoàn toàn không có ánh sáng chói lọi, hoa văn tuy rằng tinh xảo, bởi vì cũ kỹ nên không có sức thu hút, nếu không biết là thánh vật, Quân Thượng có lấy một thanh kiếm cho nàng làm pháp khí, nàng cũng không thể không khóc.

Úc Mộc đứng lên, nhìn chằm chằm ba thanh kiếm một hồi, Hương Tô cũng khẩn trương nhìn hắn. Tuy rằng nàng hoàn toàn không có cảm tình đối với ba thanh kiếm Hiên Viên, cũng rõ ràng vị hoàng tử Thiên Tộc này nói không sai, tính ra thì quả thật đây là vật của tổ tiên hắn, nhưng nàng vẫn không muốn Úc Mộc lấy đi. Tuy rằng nàng còn rất kháng cự việc nhận Tư Kim làm Quân Thượng, nhưng Tân Quân Thượng với nàng cũng có một mức độ tình cảm nhất định, đối mặt với người ngoài nàng vẫn nên bảo vệ Tân Quân Thượng .

Úc Mộc chọn thanh Thiên Ma kiếm nhỏ nhất, đem toàn bộ linh lực tập trung đến tay phải nắm lấy chuôi Thiên Ma kiếm, Thiên Ma kiếm chấn động toàn thân giống như có sinh mệnh vậy, giống như đang cố gắng thoát khỏi lực cầm của Úc Mộc. Giữa các ngón tay đang nắm chặt của Úc Mộc, máu ồ ạt chảy ra, chắc là lòng bàn tay bị kiếm khí của Thiên Ma kiếm gây thương tích. Hắn càng phát tăng thêm linh lực nắm chặt, Thiên Ma kiếm bất khuất phát ra âm thanh ‘ong ong’, đột nhiên Thiên Ma kiếm leng keng bắn ra khỏi vỏ kiếm nửa tấc, lệ khí bùng nổ, Úc Mộc kêu nhỏ một tiếng, có chút hốt hoảng buông tay ra, lòng bàn tay huyết nhục trộn lẫn.

Đông Thiên Vân cũng chẳng nhìn hắn, lại rất thương tiếc cầm lấy Thiên Ma kiếm, từ trong tay áo lấy ra khăn lụa tỉ mỉ lau chùi, còn an ủi vuốt nhẹ thân kiếm.

Hương Tô có chút không biết nói gì, cho dù Úc Mộc không khiến cho người thích, Quân Thượng cũng không thể thất lễ với hắn như vật chứ? Nàng còn chưa tính là đã hiểu thông đạo lí đối nhân xử thế nhưng chuyện này có lẽ có chút chẳng vừa mắt.

Úc Mộc cười khổ, muốn dùng linh lực khôi phục vết thương, tiếc rằng lệ khí Thiên Ma phá hoại tiên thể lúc này không thể khôi phục như cũ. Hắn lấy ra một chiếc khăn lụa từ trong tay áo, nhưng một tay bị thương băng bó khó khăn, Đông Thiên Vân vẫn lạnh lùng lau kiếm, cũng chẳng thèm nhìn đến.

“Để ta giúp ngươi.” Hương Tô cảm thấy lúc này lại không lên tiếng, thì cũng thật quá đáng.

Úc Mộc khẽ mỉm cười, rất tự nhiên đặt khăn lụa vào trong tay Hương Tô, tuy rằng Hương Tô vụng về, băng bó vết thương trong lòng bàn tay thì cũng chẳng hề khó khăn, rối ren một hồi vẫn có thể quấn lại kỹ càng.

“Cám ơn.” Lúc Úc Mộc nói lời cảm ơn, giọng nói thả xuống thật sự rất nhẹ, Hương Tô nghe vào có chút không thoải mái. Nàng lắc lắc đầu, tỏ vẻ đây là chuyện nhỏ không cần nói cảm ơn. Xoay người chuẩn bị đi trở về chỗ mới đứng vừa rồi, nàng phát hiện Quân Thượng đã thu ba thanh kiếm lại, vẻ mặt không chút thay đổi nhìn nàng và Úc Mộc.

“Đây chính tiểu cô nương khiến cho Xích Lâm đại phát tính tình à?” Úc Mộc giống như không hề bị thương cũng chưa từng bị Đông Thiên Vân đối xử lạnh lùng, nói ra với giọng điệu rất thoải mái. Người cũng ngồi trở lại ghế dựa, cầm tách trà lên uống, thỉnh thoảng dùng mắt nhìn Hương Tô cười, nụ cười ấy làm cho Hương Tô cảm thấy càng khó chịu hơn so với việc nghe hắn nói cảm ơn.

“Tin tức của ngươi thật nhanh.” Đông Thiên Vân cười lạnh.

Lúc này Văn Thăng lại xuất hiện, bẩm báo nói: “Hiền Tể công chúa tới chơi.”

Đông Thiên Vân ‘chậc’ một tiếng, không nói gì, dùng mắt nhìn Úc Mộc. Úc Mộc nhíu mày cười khổ,“Nha đầu này, chỗ nào có náo nhiệt thì chạy đến chỗ ấy!”

Đông Thiên Vân nghe xong, ‘hừ’ cười liếc hắn,“Ngươi cũng vậy.”

Úc Mộc bị nghẹn một chút, khép mi uống trà.

“Mời vào đi.” Đông Thiên Vân có chút bất đắc dĩ kéo dài giọng nói.

Hiền Tể cũng không dùng thuật chuyển dời, chạy một đường vào, trong miệng còn hô to gọi nhỏ cái gì đó, lập tức Hương Tô có chút thiện cảm với nàng ấy. Người trong phủ Thắng Hoàn đều nửa chết nửa sống, đột nhiên tới một người điên điên khùng khùng, nàng cảm thấy vô cùng thân thiết.

“Đông Thiên ca ca, Đông Thiên ca ca, muội muốn xem kiếm.” Chạy tới gần mới nghe rõ nàng ta đang ồn ào cái gì, cũng thật làm khó cho nàng ta suốt một chặng đường dài chạy đến chỉ lảm nhảm một câu như vậy.

Đông Thiên Vân cũng không dùng cái giọng nghiêm túc đáng ghét, cũng không lạnh như băng, giống như có chút dạy dỗ khẽ quát: “Không được hồ nháo! Lệ khí của ba thanh kiếm rất nặng, muội không thể xem.”

Hiền Tể có chút thất vọng, chớp chớp mắt chưa từ bỏ ý định hỏi: “Vậy sau khi huynh hợp chúng thành một thanh kiếm muội có thể xem không?”

Đông Thiên Vân uống trà, không để ý tới nàng ta.

Hiền Tể không chút lúng túng, có chút mặt dày giống như anh trai của nàng ta. Nàng ta nhìn chằm chằm Hương Tô, còn lộ ra nụ cười ngầm hiểu, Hương Tô bị nàng nhìn đến sởn tóc gáy.

Lúc này Úc Mộc mới mở miệng nói: “Không được hồ nháo. Muội chơi bời ở bên ngoài quá lâu rồi, vừa đúng lúc cùng huynh hồi cung đi.”

Hiền Tể vội vàng lắc đầu,“Muội là tới tìm Côn Bằng, hắn đang ở đâu?” Hiền Tể hỏi Đông Thiên Vân, mắt lại nhìn xung quanh.

“Hắn rời phủ làm việc rồi, sắp tới sẽ không về được.” Đông Thiên Vân hờ hững đặt tách trà xuống.

“Vậy muội chờ hắn.” Hiền Tể hoàn toàn không nhận ra thái độ đuổi khách của chủ nhà, thật chẳng có khả năng quan sát.

“Hiền Tể!” Lúc này Úc Mộc giận tái mặt, xem ra quả thật rất giận,“Cùng huynh hồi cung.”

“Huynh chớ có quản muội!” Hiền Tể bị hắn trừng cũng tức giận bực bội, “Muội biết huynh lại muốn nói tới chuyện muội với Côn Bằng, phụ đế mẫu hậu cũng không nói gì, huynh nhiều chuyện làm chi?!”

Úc Mộc nghe xong, sắc mặt càng khó coi, phụ đế mẫu hậu không nói chuyện ấy là bởi vì còn không biết, đường đường một vị công chúa Thiên Tộc, theo đuổi tọa kỵ của Đông Thiên Vân đến độ khiến hắn chạy mất, còn ra gì nữa chứ? Đang có Đông Thiên Vân ở đây hắn cũng không tiện nói ra lời này, trừng nàng ta một hồi, Hiền Tể vẫn duy trì dáng vẻ không hề hối cải, cũng làm cho hắn không biết làm sao.

Lạnh lùng ‘hừ’ một tiếng, phẩy tay áo xoay người, lúc về hắn dùng thuật chuyển dời, phút chốc không thấy đâu.

Đông Thiên Vân vẫn thờ ơ lạnh nhạt, đợi khi Úc Mộc đi, hắn mới nhẹ nhàng mở miệng,“Hiền Tể, hoàng huynh của muội nói rất đúng…… “

“Huynh muốn đuổi muội đi đúng không?!” Hiền Tể thở hổn hển cắt ngang lời nói của Đông Thiên Vân,“Muội muốn ở đây đợi Côn Bằng!” Nói xong thì quay đầu, ngựa quen đường cũ chạy tới chỗ ở của Côn Bằng.

Đông Thiên Vân thở dài, quay đầu căn dặn Hương Tô đang nhìn đến say sưa: “Bảo muội ấy trở về đây, nói với muội ấy…… Ta muốn nói rõ với muội ấy về chuyện Côn Bằng.”

“À, à.” Hương Tô lên tiếng chậm nửa nhịp, đuổi theo Hiền Tể.

Hiền Tể không biết thuật chuyển dời, ngược lại chạy rất nhanh, Hương Tô liên tục gọi đuổi theo, thiếu chút nữa tắt thở mới đuổi kịp nàng ta.

“Nàng…… nàng…… Quân Thượng có chuyện…… muốn nói với nàng…… Là về Côn Bằng !” Hương Tô chống nạnh thở nặng nề, bụng đau từng hồi, đây vẫn là lần đầu tiên nàng chạy thục mạng như vậy.

“Nàng là ai?” Hiền Tể cũng thở hổn hển, nhưng mà vẫn đỡ hơn so với Hương Tô.

“Ta là người phụ việc vặt mà Quân Thượng mới thu nhận.” Hương Tô rất thành thật giới thiệu mình.

Hiền Tể nghe xong thì cười ha ha không ngừng, Đông Thiên Vân bị nhầm lẫn gì mà lại chọn một tiểu tiên có pháp lực thấp như vậy? Còn không phải là coi trọng dung mạo hiếm có này sao.“Vậy nàng cần phải đề phòng Xích Lâm một chút.” Hiền Tể cười xấu xa có dụng ý khác nói,“Những năm gần đây, người ‘Làm việc vặt’cho Đông Thiên ca ca chết trong tay nàng ta cũng không ít.”

Hương Tô cho rằng rất đúng, gắng sức gật đầu, nhưng không phải, nàng còn chưa gả cho Quân Thượng, Phượng Hoàng đỏ đã muốn giết nàng, có thể thấy rõ hung tàn thành tính.

“Đi đi.” Hiền Tể thở đều lại, vui vẻ đắc ý đi về hướng Thắng Vân Điện.

Hương Tô sóng vai đi cùng nàng ta, Hiền Tể hình như không ngờ đến, dừng bước lại quan sát nàng. Hương Tô cũng kì lạ nhìn nàng ta, không biết nàng ta đang kinh ngạc cái gì.

Hiền Tể đột nhiên cười ra tiếng, thân mật kéo tay nàng. Hương Tô luôn luôn thích có người làm bạn, tuổi của Hiền Tể tựa hồ cũng không nhỏ hơn nàng bao nhiêu, tính cách cũng có mấy phần tương tự, cho nên nàng cũng nhiệt tình nắm chặt tay Hiền Tể.

Hiền Tể tựa hồ càng vui vẻ, kéo tay Hương Tô, còn nhảy nhảy nhót nhót lên, Hương Tô cũng cảm thấy nàng ta càng thân thiết.

“Ừ……” Hương Tô muốn nói lại thôi, nàng cũng biết bằng hữu mới quen biết, theo lý không nên hỏi, nhưng nàng rất hiếu kỳ.

Hiền Tể dừng bước lại, cười nhìn nàng,“Nàng nói đi.”

“Nàng thích Côn Bằng à?” Hương Tô vẫn suy nghĩ không thông suốt, Hiền Tể là một cô nương khả ái như vậy thế nào lại thích con chim đen có tính cách đáng ghét kia.

“Đúng a.” Hiền Tể thản nhiên thừa nhận, lập tức thu lại nụ cười, than thở,“Nhưng Úc Mộc đặc biệt phản đối.” Hôm nay Hiền Tể rất giận Úc Mộc, gọi thẳng tên luôn.

Hương Tô suy nghĩ, một chút máu bát quái lại từ từ sôi sục một phen,“Có phải là Úc Mộc cũng thích nàng hay không a?” Nàng nghĩ đến khả năng đó, nguyên nhân nam tiên phản đối nữ tiên tìm kiếm nam tiên khác chính là cái này.

Hiền Tể thiếu chút phun ra một búng máu, nhìn chằm chằm Hương Tô giống như nhìn quái vật,“Nàng là Mộc Linh không cha không mẹ đúng không?” Nàng ta thông minh phán đoán.

Câu nói này làm Hương Tô tổn thương sâu sắc, nàng đẩy tay Hiền Tể ra, rầu rĩ nói: “Đúng! Ta chính là Mộc Linh không cha không mẹ!”

Hiền Tể không những không có một chút áy náy, ngược lại nổi lên một cảm giác là mình hiểu biết nhiều hơn người khác, ân cần dạy bảo: “Trách không được ngươi không hiểu. Trong chuyện giữa nam và nữ này, người khiến nàng yên tâm nhất chính là cha và anh của nàng.”

Hương Tô ‘hừ’ một tiếng tỏ vẻ khinh thường, lại dựng thẳng lỗ tai lên nghe.

“Nếu như Úc Mộc thích ta, ha, vậy là muốn bị toàn Tam Hoàn khinh bỉ!” Hiền Tể rất hả giận nói, giống như Úc Mộc đã nhận lấy sự khinh bỉ.

“Đi nhanh đi, Quân Thượng đợi đó.” Hương Tô tức giận nói.

“Được rồi, được rồi, đừng tức giận.” Hiền Tể lại tới cười tít mắt kéo tay nàng,“Không cha mẹ không huynh đệ tỷ muội cũng chưa hẳn là chuyện xấu, nàng nhìn ta đi, duyên vô cớ liền bị mắng, còn bị quản đầu quản chân, có chỗ nào tốt?”

Hương Tô ngẫm lại thấy cũng đúng, gật đầu mỉm cười.

Đông Thiên Vân nhìn các nàng tay nắm tay trở về, ngược lại nét mặt chẳng có gì kinh ngạc, vật hợp theo loài mà.“Hiền Tể, muội đi đi.” Hắn đi thẳng vào vấn đề từ chối lưu giữ người,“Trong thời gian tới Côn Bằng sẽ không trở về, hơn nữa lại phải theo ta đi biển lửa. Chờ đại sự của ta xong, sẽ cho hắn đi tìm muội.”

Hiền Tể còn muốn ở lại chơi.

Đông Thiên Vân không nhanh không chậm nói: “Ta đoán hôm nay Úc Mộc nổi giận, sau khi hồi cung sẽ nói chuyện của muội cùng Côn Bằng cho mẫu hậu muội biết.”

Sắc mặt Hiền Tể biến đổi, hét to nói: “Vậy không được! Huynh ấy nhất định sẽ đổi trắng thay đen nói vớ nói vẩn ! Được rồi, huynh nhất định phải cho Côn Bằng đi tìm muội, muội đi trước!” Nói vội vội vàng vàng rồi chạy đi.

Thấy nàng ta đi, ngay cả Đông Thiên Vân bình thường luôn có vẻ mặt lạnh lùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Thích Hiền Tể?” Hắn quan sát thấy Hương Tô có chút thay đổi.

Nàng khẽ gật đầu, bằng hữu mới quen ngay cả một câu từ biệt cũng không có mà đã bỏ đi, làm cho nàng có chút buồn.

“Thích Úc Mộc không?” Đông Thiên Vân rất tùy ý hỏi.

“Không thích.” Hương Tô nhíu mày.

“À?” Hắn có chút hứng thú nhìn nàng, nhíu mày cổ vũ nàng nói tiếp.

“Khi hắn nhìn ba thanh kiếm thì ánh mắt……” Hương Tô chau mày, nhớ lại vẻ mặt của Úc Mộc khi hắn nhìn Hiên Viên tam kiếm, lúc ấy nàng đang đứng đối diện với hắn, toàn bộ sự chú ý của Úc Mộc đều đặt vào kiếm, nội tâm chân thật nhất luôn luôn ẩn sâu trong tâm tư hắn cũng lộ ra. Nàng còn không biết cái đó gọi là tham lam, chỉ là cảm thấy ánh mắt ấy khiến cho nàng sợ hãi và chán ghét. Người ra vẻ ôn hòa, lộ ra thần sắc nanh ác như thế, khiến cho nàng theo bản năng mà chán ghét.“Dù sao chính là không thích!”

Đông Thiên Vân yên lặng nhìn nàng, tuy rằng nàng không thể hình dung ra, hắn cũng hiểu rõ trong lòng.

Suy nghĩ của Mộc Linh mới có hình người hình rất đơn thuần, đối với thiện ác gần như hiểu theo bản năng, không liên quan đến địa vị tôn ti, pháp lực cao thấp. Khẽ cười, hắn nói: “Sau này, cho dù hiểu rõ trong lòng, cũng không nên tùy tiện nói ra miệng.”

“Ừ ừ.” Hương Tô đồng ý với điểm này, bởi vì nàng quản lý không được cái miệng, đã dẫn đến không ít tai họa à.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.