Chỉ Là Ảo Giác (Đam Tứ Tuyệt)

Chương 26



Hứa Biên cơ hồ bị bộ dạng kia của Từ Nhược Thiên làm cho chấn động, chính là người nọ tay đang nắm chặt bàn tay mình, cả gương mặt đẫm lệ mông lung nhìn mình, cái miệng nhỏ nhắn màu đỏ chứa tinh dịch hé ra thở dốc, biểu tình vừa thống khổ vừa khát khao cầu khẩn.

Không tự giác nơi hạ bộ một lúc càng trướng to đầy đặn, ở trên dương vật của Từ Nhược Thiên cọ xát nóng hổi, cảm nhận côn thịt chính mình hiện tại đói khát, thực ngay lập tức muốn đem người dưới thân đâm thật mạnh thật điên cuồng, muốn đem cậu phá hủy hoàn toàn.

- Từ Nhược Thiên, cậu là đang câu dẫn tôi? - Cúi xuống hôn lên chiếc cổ mảnh khảnh, đầu lưỡi tinh tế liếm lên từng tấc da thịt có mùi sữa tắm ngọt lịm, Hứa Biên ở phía dưới đưa tay vuốt ve cửa huyệt, cố gắng kìm chế dục vọng chính mình.

- Em là vợ anh, đương nhiên phải làm việc này rồi, để sau này anh cô đơn sẽ luôn nghĩ đến em, nghĩ đến một người vợ vừa đảm đang vừa dâm đãng như em. Ha ha. - Từ Nhược Thiên phấn khích bật cười, trên gương mặt Hứa Biên điểm lên muôn vàn nụ hôn, hơi thở hồng hộc nói.

- Vậy... hôm nay cậu muốn tôi nhẹ nhàng, hay dùng sức thao cậu. - Ngón tay mạnh mẽ ngắt lấy đầu vú trước ngực Từ Nhược Thiên, Hứa Biên hô hấp dồn dập, biểu tình không vui cũng không buồn, chẳng qua bị dục vọng lấn át khiến anh không còn tâm trạng xem người này là ai nữa rồi.

Từ Nhược Thiên vươn cánh tay ôm chặt Hứa Biên, bàn tay ở trên tấm lưng rộng lớn đầy mồ hôi vuốt ve tứ phía, ngón chân co thắt vẽ loạn trên thắt lưng anh, lại cảm nhận hạ thân chính mình đang bị côn thịt trướng to của người nọ không ngừng cọ xát, khoái cảm mãnh liệt trào dâng, e thẹn nhỏ giọng nói.

-Anh.... chỉ cần chiếm lấy em, như vậy là đủ rồi. - Liền ngây ngô hạnh phúc mỉm cười.

Hứa Biên một khắc đột nhiên cau chặt mày, nụ cười kia trước mắt anh cư nhiên lại ẩn hiện của thiếu niên nhỏ bé kia, thiếu niên gương mặt nhỏ nhắn đẫm lệ, đôi môi đỏ như mọng ướt át, miệng lại phát ra thanh âm trong trẻo khàn khàn đầy mị hoặc.

- Ba ba.... ba ba, chiếm lấy Tiểu Tinh.

Sau đó lại kịch liệt lắc đầu, lúc này con ngươi mới nhìn rõ gương mặt e thẹn của Từ Nhược Thiên, phút chốc liền ngây ngốc một lúc, ngón tay vô pháp vén mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cậu, nhẹ nhàng hôn lên vầng trán trơn láng.

- Hảo, tôi sẽ khiến cậu thoải mái.

Liền sau đó trước cửa huyệt khẩu đem côn thịt tiến vào, nơi động huyệt so với hồi trưa không hiểu sao lại chật hẹp hơn trước, cơ hồ muốn đem côn thịt anh kẹp chặt không buông tha, cảm nhận nhiệt lửa nóng bỏng bên trong tiểu huyệt truyền lấn sang cơ thể, Hứa Biên một bên thoải mái rên rỉ một tiếng, lại cúi xuống nhìn biểu tình của người kia.

- A... hảo nóng, nóng quá a. - Từ lúc dương vật tiến vào, cảm giác trống trải rốt cuộc cũng có vật thể che lấp an ủi, Từ Nhược Thiên ở dưới phát ra thanh âm thích thú, thắt lưng tự động vặn vẹo, đem hai cánh mông chạm sát vào xương hông của Hứa Biên, cơ khát muốn thân thể bị đâm chọc cùng xuyên qua bởi côn thịt nam nhân.Hứa Biên ôm lấy bả vai Từ Nhược Thiên, nâng cao hai cánh mông tròn mịn của cậu lên, côn thịt chạm thẳng tới điểm mẫn cảm mà ma sát, vách thịt mềm mại liên tục tác động đến dương vật đang dâng trào dục vọng, làm anh suýt chút nữa bắn ra rồi.

- A... ân... ân.... - Liều mạng há miệng rên rỉ thật lớn, Từ Nhược Thiên sung sướng lắc đầu, cái miệng đầy tinh dịch há ra kêu thành tiếng, rất nhanh tinh dịch theo bờ môi chảy xuống đầu lưỡi, tạo ra sợi chỉ bạc dâm mỹ khiến Hứa Biên bị chú ý, cổ họng nghèn nghẹn nuốt nước miếng.

- Thế nào? - Hỏi một câu, liền ở trong thân thể cậu dùng sức va chạm, cố ý tăng tốc độ làm phát ra tiếng ba ba vang dội.

- Ân... anh ... là tên lừa đảo. A a..a. - Nghe thấy thanh âm rên rỉ chính mình cùng tiếng va chạm cơ thể, Từ Nhược Thiên hiện tại muốn chui đầu xuống đất, xấu hổ muốn kết thúc tình cảnh dâm mỹ lúc này, lại không ngăn được dục vọng trào dâng khi côn thịt trướng to kia lại hung hăng tra tấn mình.

- Lừa đảo? Tôi lừa đảo cái gì? - Vừa hỏi vừa ôm Từ Nhược Thiên ngồi dậy, còn không quên đưa tay che lấy đầu cậu để không bị va chạm vào nóc xe, Hứa Biên đưa tay nhào nặn hai cánh mông mềm mịn, sau đó thô bạo đánh vào mông cậu một cái.

- A... a... đau... đau a. - Từ Nhược Thiên xấu hổ chôn đầu vào hõm cổ Hứa Biên, tiếng rên rỉ một lúc dữ dội tựa như tiếng kêu khóc, cơ hồ khiến Hứa Biên rất nhanh bị kích thích, nhưng không hề tỏ ra bộ dạng đắc ý kiêu ngạo trêu chọc, vẫn biểu tình nghiêm trực trong nháy mắt anh, thở ồ ồ hỏi.

- Nói.

- Ân... Hồi trưa... rõ ràng anh rất nhẹ nhàng, hiện tại... a a... sâu quá. - Càng nói côn thịt càng đâm sâu vào động huyệt, Từ Nhược Thiên trợn ngược hai mắt, tinh dịch trong miệng liền đem nuốt xuống vào cổ họng, cậu rốt cuộc phát giác, thì ra tư vị của chính mình lại hấp dẫn như vậy.

- Hiện tại thì sao? Cậu lúc nào cũng không chịu nói hết câu. - Tức giận bóp chặt lấy mông Từ Nhược Thiên, cắn chặt răng, xương hông di động mạnh mẽ trừu sáp điên cuồng vào hậu huyệt, từng dòng chất lỏng chảy xuống, dính trên xương hông cùng cánh mông của hai người, mỗi một lần dùng lực ma sát lại phát ra thanh âm nhóp nhép do tinh dịch tạo ra, khiến Hứa Biên cực kì kích động, liền ôm đầu cậu hôn môi.

- Ân.... ha... ưm. - Từ Nhược Thiên trên người Hứa Biên vô pháp để cho dưới hạ thân bị côn thịt hung hăng trừu sáp, vòng tay ôm chặt cổ anh đáp lại nụ hôn, nhắm hai mắt hưởng thụ khoái cảm kéo đến, cánh mông cũng chủ động xoay tròn giúp dương vật đi sâu vào tiểu huyệt.

Lúc Hứa Biên buông môi, Từ Nhược Thiên liền ngã đầu tựa vào bả vai anh, tay siết chặt bắp tay anh, cảm nhận phía dưới một lúc bị vật thể ra vào càng lúc càng ra nhiều dâm thủy, hai mắt mông lung hướng ra ngoài cửa sổ, tưởng tượng ra khung cảnh mình cùng lão công ân ái trên xe giữa bãi đậu xe thế này quả thực đúng xấu hổ đi.

Chính là phía xa ẩn hiện hai thân ảnh quen thuộc của người nào đó, Từ Nhược Thiên theo bản năng nheo mắt, nhận ra hai người kia không phải ai khác chính là Gia Trình và Hứa Tinh đi, tâm liền hốt hoảng đến tột độ, còn chưa kịp mở miệng nói với Hứa Biên, một trận đau điếng xuất phát từ nơi sâu nhất kéo đến, khiến cậu không nhịn được thét lớn.- Aa.... sâu quá a.... a...

- Cậu kẹp tôi chặt quá đấy, làm tôi suýt chút nữa bắn ra rồi. - Hứa Biên nghiến răng nghiến lợi, bắt lấy hai cánh mông Từ Nhược Thiên, đem dương vật mãnh liệt thao lộng ra vào, chạm đến điểm sâu nhất mà ma sát, đều khiến khát vọng phá hủy con người này càng to lớn.

- A... a... không cần... dừng lại, bên ngoài... Tiểu Tinh. - Rốt cuộc phát hiện Hứa Tinh và Gia Trình đang tới gần bãi đậu xe, Từ Nhược Thiên khổ sở kêu khóc, đưa tay che lấy miệng mình.

Hứa Biên vừa nghe đến đây liền ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa kính, cư nhiên thân ảnh gầy yếu của thiếu niên kia đập vào mắt, nụ cười trong sáng thuần khiết vẫn luôn hiện trên gương mặt y, cơ hồ khiến trái tim anh co thắt, liền trừng mắt nhìn sang Từ Nhược Thiên đang bên cạnh mình, một phen đẩy cậu ra, hung hăng đem cậu nằm xấp trên ghế, nâng hai cánh mông lên cao, điên cuồng tiến nhập tra tấn hậu huyệt.

- Aa.... đừng mà.... bọn họ sẽ thấy mất... Hứa Biên. - Từ Nhược Thiên một bên vừa sợ hãi nhìn hai người bên ngoài đang một lúc tiến gần, tư thế đột nhiên thay đổi khiến hậu huyệt như muốn ăn trọn côn thịt to lớn kia, liền lắc đầu khóc nức, hai tay vô pháp chạm lên mặt kính cửa sổ, ngẩng đầu khóc thanh.

Hứa Tinh vừa lúc đang nói chuyện giữa chừng, cư nhiên ánh mắt vô thức di chuyển đến biển số xe phía trước, lập tức cau mày khó hiểu, đối Gia Trình bên cạnh hỏi.

- Anh Trình, kia không phải xe của ba ba sao?

Gia Trình một bên nheo mắt nhìn kĩ biển số xe ở trong góc tối, gật nhẹ đầu nói.

- Ân, chú ấy không phải đã về rồi sao?

Hứa Tinh không nói gì, từng bước nhẹ đến gần chiếc xe quen thuộc đậu trong góc khuất kia, cư nhiên lúc này lại khó hiểu ở chỗ, phía sau xe không ngừng rung động, bên trong lại nho nhỏ phát ra thanh âm người kêu.

Từ Nhược Thiên quan sát từng nhất cử nhất động của Hứa Tinh, y chính là đang tiến đến chỗ mình, tâm rốt cuộc hoảng sợ, liều mạng lắc đầu nói.

- Không muốn... không làm nữa... từ bỏ... Hứa Biên... a .... tha cho em.

Còn chưa kịp dứt lời, Hứa Biên đã vội vã lật ngược cậu lại, cúi xuống hôn lên đôi môi run rẩy kia, phía dưới vẫn một động tác ra vào, người này miệng cứ một mực kêu từ bỏ, cư nhiên tiểu huyệt lại thủy chung hút chặt côn thịt của anh, rõ ràng là nói một đằng làm một nẽo, xem ra cậu không phải dạng người tầm thường, quả nhiên một khi đã nhún sâu vào dục vọng sẽ không thể dễ dàng thoát ra, đem thành bộ dạng dâm đãng như vậy.

- Cậu cứ kẹp chặt cậu nhỏ của tôi như vậy, tôi làm sao rút ra. - Bá đạo nói, nháy mắt Hứa Biên lộ ra ý cười, quên mất thiếu niên kia vẫn đang một bước tiến gần.

Chính là còn đang mang vẻ mặt nghi hoặc cùng thắc mắc, phía sau Gia Trình đột nhiên lên tiếng gọi Hứa Tinh.

- Tiểu Tinh, ba mẹ anh vừa gọi điện, nói chúng ta đến nhà anh.

- A? Sao đột ngột như vậy? - Thiếu niên cũng không dám tò mò nữa, liền vội vã chạy tới chỗ hắn.

Phát hiện thanh âm hai người bọn họ càng xa dần, sau đó là tiếng bánh xe chạy đi, Từ Nhược Thiên rốt cuộc cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng tâm vẫn chưa hết hoảng sợ, ở trong lồng ngực Hứa Biên run rẩy, rốt cuộc bên ngực trái có điểm nhói, liền đưa tay ôm lấy bên ngực, yếu ớt mở miệng.

- Hứa Biên, em khó thở. Thuốc...

Hứa Biên hiểu ý liền với tay nhặt áo khoác từ dưới lên, tìm hộp thuốc giảm đau lấy ra hai viên đưa vào miệng Từ Nhược Thiên, lấy chai nước uống dở ở trên xe uống một ngụm đầy, áp môi vào môi cậu, cẩn thận truyền nước sang khoang miệng người nọ.

- Xin lỗi. Ổn chứ?

- Ân. Cảm ơn anh. - Từ Nhược Thiên đỏ mặt gật đầu, hớn hở nói.

- Em phát hiện, anh chưa bao giờ để em tự uống nước, lúc nào cũng uy em uống nha.

- Vậy tôi cũng phát hiện ra một điểm ở cậu. - Hứa Biên ôn nhu mỉm cười, một bên kề sát gương mặt Từ Nhược Thiên, chạm mũi lên mũi cậu.

- Là cái gì?

- Cậu rất sợ bị người khác phát hiện mình đang làm chuyện ấy.

- Không... không có. Em... - Cậu xấu hổ nhìn anh, cắn cắn môi nói.

- Hắc. Đùa cậu thôi. Kì thực, cậu như vậy rất đáng yêu. - Liền ôm Từ Nhược Thiên vào ngực mình, nhẹ nhàng hôn lên mái tóc cậu.

- Hứa Biên, em yêu anh.

HẾT CHƯƠNG 26

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.