Chỉ Là Tôi Nhớ Em

Chương 1: Chấp nhận kết hôn



– “Mai Mai, coi như mẹ xin con hãy giúp cha, giúp nhà họ Trương giữ lại gia sản này “_ Bà Thanh nghẹn ngào nắm lấy tay con gái

– “Con muốn giúp gia đình ta nhưng có nhất thiết phải dùng cách này không mẹ? Sao mẹ nỡ gả con cho một người mà con chưa hề quen biết…”

– Con cứ từ từ suy nghĩ, ngày mai hãy trả lời cũng được, mẹ về phòng trước đây

Cô gái bất lực ngồi thụp xuống ghế, đập nhẹ vào cái đầu đang rối như tơ vò của mình: “Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy chứ???!!”

Cô là Trương Tiểu Mai – con gái duy nhất của thương gia Trương Hàn, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Thời gian gần đây, công ty của cha cô đang rơi vào tình trạng khủng hoảng, thiếu vốn trầm trọng. Khi ông Hàn ngỏ ý muốn vay vốn, chỉ có phu nhân Nhã Hạnh – chủ tịch tập đoàn Lưu thị đồng ý nhưng điều kiện lại là…con gái ông.

– Nếu ngài Trương đây muốn vay vốn, thì hãy gả con gái của mình cho con trai cả của tôi

– Nhưng…con bé mới 20 tuổi, vả lại…nếu không nhầm…cậu cả nhà họ Lưu đã từng đính hôn…”

– “Vậy thì sao? Chỉ là đính hôn, hơn nữa đã bị hủy bỏ. Ngài nghĩ nó không xứng với con gái mình?

“_ phu nhân Nhã Hạnh vẫn không thay đổi sắc mặt, nhưng giọng có chút tức giận

– Tôi không có ý đó…

“Dù sao cũng do ngài quyết định thôi. Tôi xin phép đi trước”

—————

Sáng sớm, Tiểu Mai vừa ra ngoài đã nghe thấy tiếng ho từ phòng cha mình. Cô hé cửa đi vào thì hốt hoảng khi thấy ông Hàn đang ho ra máu vào chiếc khăn tay.

– “Cha…!”_ Mai Mai vội vàng chạy tới, hai mắt đỏ hoe: “Sao…sao…cha lại ho ra nhiều máu thế này…”

Ông Hàn mệt mỏi dựa vào tường: “Ta không sao, chỉ cần uống thuốc sẽ đỡ. Con mau đi học đi”

Tiểu Mai im lặng nhìn cha rồi đột ngột lên tiếng: “Con có chuyện muốn nói”

Ông Hàn ngồi thẳng dậy, nhìn con gái, ôn tồn:

– Được. Con nói đi

Mai Mai nắm lấy gấu áo mình, lắp bắp:

– Chỉ cần…con kết hôn là công ty sẽ được cứu đúng không cha?

-Là mẹ con nói với con phải không? ta đã bảo bà ấy rồi mà…Kết hôn là chuyện đại sự cả đời, không thể ép buộc, con không cần phải làm vậy.

– “Đâu có ai ép buộc, là con tự nguyện mà, cha cho con kết hôn có được không?”

Ông Hàn thở dài:

– Cái con bé ngốc này, sao có thể ăn nói hồ đồ như vậy. Mau đi học đi

Tiểu Mai vừa khóc vừa lắc đầu: “Không, con đã suy nghĩ kỹ rồi…”

Ông Hàn chau mày, day day trán, đau xót nói : “Trương Hàn ta cả đời lăn lội trên thương trường, rốt cục đã làm sai điều gì…tại sao ông trời lại bắt đứa con gái duy nhất của ta phải chịu khổ thế này ?”

Tiểu Mai cắn chặt môi, ngăn không để nước mắt rơi:

-“Cha đừng lo…mọi chuyện sẽ ổn thôi”

_______________________________

Ngày trọng đại cuối cùng cũng đến.

Lễ cưới tổ chức trong khách sạn 5 sao, mọi thứ đều được trang hoàng để đạt tới độ hoàn hảo nhất. Khách mời chỉ toàn tầng lớp thượng lưu, tất cả đều mặc trang phục màu trắng sang trọng.

Tiểu Mai ngồi trong phòng trang điểm, tâm trạng vô cùng lo lắng.

Sau khi đeo khăn voan lên mái tóc nâu xoăn nhẹ cho Mai Mai, nhân viên trang điểm tròn mắt thán phục:

– Woa, chị thực sự rất đẹp đấy!

Tiểu Mai khẽ mỉm cười:

– Cảm ơn

Đúng lúc này bà Thanh đi vào. Tiểu Mai ngạc nhiên nhìn ra cửa:

– Mẹ…

Bà nhẹ vuốt tóc Mai Mai:

– Vậy là hôm nay người ta mang con gái của mẹ đi rồi

– Mẹ này, con đi lấy chồng chứ có phải đi hẳn đâu…

– Tiểu Mai, mẹ xin lỗi, vì gia đình mà con phải kết hôn sớm, bỏ lỡ bao dự định cho tương lai phía trước…

Mai Mai ôm chầm lấy mẹ, mỉm cười nhưng đáy mắt vẫn không dấu được tia buồn bã:

– Mẹ yên tâm, con không sao, thực sự không sao mà…

——–

Khán phòng lung linh dưới ánh đèn pha lê huyền ảo. Ông Hàn xúc động nắm tay con gái chậm rãi tiến vào lễ đường trong tiếng nhạc du dương. Tiểu Mai nắm chặt lấy tay cha mà không biết nước mắt đã rơi từ lúc nào. Ông Hàn khẽ thở dài rồi đặt tay con gái vào tay chú rể:

“Mong con chăm sóc con bé hộ ta”

Khải Phong đón lấy tay cô dâu, khóe môi kiêu hãnh cong lên, cúi nhẹ đầu.

– Lưu Khải Phong, anh có nguyện ở bên chị Trương Tiểu Mai lúc hạnh phúc cũng như đau buồn, khi giàu cũng như khi nghèo, lúc mạnh khỏe cũng như ốm đau không?

– Tôi đồng ý_ Khải Phong lạnh lùng đáp lại, thậm chí còn không nhìn sang cô dâu

– Vậy còn chị Trương Tiểu Mai, chị có nguyện ở bên anh Lưu Khải Phong lúc hạnh phúc cũng như đau buồn, khi giàu cũng như khi nghèo, lúc mạnh khỏe cũng như ốm đau không?

Mọi người đều im lặng chờ đợi câu trả lời của Tiểu Mai. Cô cúi gằm nhìn vào bó hoa cưới trên tay mình rồi lén nhìn xuống chỗ bố mẹ. Mai Mai hít một hơi thật sâu tự trấn an bản thân rồi nói : “Tôi đồng ý”

Tiếng vỗ tay đồng loạt vang lên sau câu nói của cô.

Vị chủ hôn mỉm cười: “Cầu chúc cho hai người mãi mãi hạnh phúc. “Khải Phong, bây giờ anh có thể hôn cô dâu của mình”

Nghe đến đây, mặt Tiểu Mai tối sầm xuống, đầu óc trở nên trống rỗng, hoàn toàn không biết nên làm gì. Vô tình ngước lên, chạm vào ánh mắt sâu thẳm hút hồn của người đối diện, Mai Mai lại vội cúi đầu xuống. Đang mơ hồ suy nghĩ thì tay cô bị kéo lại. Trương Tiểu Mai kinh ngạc, còn chưa định hình được chuyện gì đang diễn ra thì môi Khải Phong đã áp sát xuống môi cô.

Cả lễ đường như vỡ òa, chỉ có một mình Tiểu Mai là hai tai ù đi, không nghe thấy gì, hoàn toàn không nghe thấy gì hết. Tim cô sắp rơi ra ngoài rồi.

Sau khi lễ cưới kết thúc, phu nhân Nhã Hạnh đi tới nói với Khải Phong: Con mau đưa Tiểu Mai về nhà đi, ngày mai hai đứa còn đi nghỉ tuần trăng mật nữa đấy. Mọi chuyện ở đây để mẹ lo

– Con biết rồi_ Phong đáp lại rồi đi thẳng

Trương Tiểu Mai đang ngồi nghỉ trong phòng của cô dâu. Từ nãy đến giờ cứ phải “lết” từ bàn này sang bàn khác với ông chồng mặt lạnh như tảng băng khiến chân cô như muốn rời ra khỏi cơ thể. Mai Mai cau mày cúi xuống xoa nhẹ vào cổ chân tê cứng của mình, thầm oán hận đôi giày cao gót.

Chợt tiếng gõ cửa vang lên. Tiểu Mai vội vàng đi guốc lại rồi nói vọng ra: “Mời vào”

Khải Phong mở cửa bước tới chỗ Mai Mai đang ngồi: “Đi về thôi”

Tiểu Mai gật đầu, nhanh chóng đứng lên. Nhưng vừa bước được vài bước thì cái chân lại đau nhức khiến cô chẳng thể đi nổi. Khải Phong không thấy cô đi theo, liền quay lại. Anh nhíu mày nhìn xuống đôi chân đang sưng lên của Mai Mai.

– “Bỏ guốc của em ra đi”_ Phong lạnh lùng nói

– “Hả?…À không cần đâu, tôi đi được mà” _ Tiểu Mai xua tay

– “Bỏ nó ra đi”_ Khải Phong nói lại, giọng như ra lệnh

Chần chừ một lúc, Mai Mai mới tháo guốc ra. Khải Phong cúi xuống cầm đôi guốc lên: “Chịu khó đi bộ ra xe, tôi không thể cõng khi em đang mặc váy cưới”

Chuẩn bị tới đại sảnh, Phong chợt nhớ ra điều gì đó đột nhiên đứng lại. Tiểu Mai đang lẽo đẽo đi đằng sau, thấy vậy liền hỏi:

– Sao lại dừng thế?

– Mau khoác vào tay tôi đi

Tiểu Mai tròn mắt ngạc nhiên, vẫn không hiểu gì. Thấy cô chưa làm theo, Khải Phong hơi cau mày: “Ngoài kia có rất nhiều khách mời, đừng để tôi nói lại lần nữa”

Nghe đến đây, Tiểu Mai thở dài bước lên, gượng gạo khoác tay Khải Phong.

Tuy đi ra bằng cửa phụ nhưng cả hai vẫn không tránh được ống kính phóng viên. Cánh nhà báo tới đây không chỉ vì hôm nay là ngày cưới của tổng giám đốc tập đoàn Lưu Thị lớn nhất Đông Nam Á mà còn vì sự xuất hiện của Khánh Ly. Cô là diễn viên trẻ tài năng, tuy mới 24 tuổi nhưng đã có 12 năm theo nghiệp diễn xuất. Khải Phong và Khánh Ly từng là một cặp đôi trai tài gái sắc khiến nhiều người ngưỡng mộ, luôn được tung hô trên báo chí. Chỉ 3 tháng trước họ vừa làm lễ đính hôn, vậy mà hôm nay, Lưu Khải Phong lại đang làm đám cưới với một cô gái khác. Đương nhiên chuyện này sẽ trở thành đề tài nóng cho phóng viên viết bài.

– “Anh Lưu Khải Phong, tại sao anh lại quyết định chia tay diễn viên Khánh Ly?”

– “Có người nói mẹ anh không chấp nhận một người con dâu làm trong ngành giải trí phải không?”

– “Anh hay chị Ly là người đã nói lời chia tay?”

– “Anh và vợ quen nhau từ khi nào?”

Dù đã có vệ sĩ bảo vệ nhưng những câu hỏi cứ dồn dập đến với Khải Phong

– “Cô Trương Tiểu Mai đã quyến rũ anh để chia rẽ mối tình của 2 người phải không?”

– “Đúng vậy! Chị là kẻ cướp chồng người khác!!”_ Một vài fan của Khánh Ly đứng bên ngoài la lớn.

Nghe đến đây, Mai Mai đứng khựng lại, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm ức.

– “Không hề có chuyện đó! Tôi chia tay Khánh Ly trước rồi mới quen cô ấy! Từ giờ, nếu ai còn nhắc đến chuyện này thì đừng trách tôi không nói trước”

Thấy Khải Phong đột ngột gắt lên, đám người cũng tự động giãn ra. Tiền tài và thế lực của Lưu thị đủ để khiến những người có ý định chống đối phải im lặng.

Phong nắm chặt tay Tiểu Mai khó khăn vượt qua đám người, đi ra bãi đỗ xe. Trương Tiểu Mai thoáng đỏ mặt nhưng vẫn thầm cảm ơn anh đã đứng về phía cô.

Vào đến bãi đỗ xe, không còn ai nhìn thấy 2 người, Khải Phong liền buông tay Mai Mai. Lúc này, nhìn anh như đang đeo một chiếc mặt nạ vô cảm, ánh mắt không còn dịu dàng như 1 giây trước đó, thực sự rất khác.

“Vừa rồi những người phóng viên đã nói gì khiến anh tức giận?”_ Mai tự hỏi thầm

– Đứng đây chờ tôi

Khải Phong nói rồi đi ra lấy xe. Phong lái xe ra chỗ Tiểu Mai đứng chờ. Cô vừa mở cửa định bước lên thì giọng nói lạnh lùng truyền tới:

– “Ngồi ra ghế sau đi”

[20 vote Sam đăng tiếp nha]

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.