Chỉ Là Vì Thói Quen

Chương 1



Căn tin.

Căng tin đông đúc người qua lại.

Bác đầu bếp đội mũ trắng dùng cái muôi múc một muôi cơm trắng từ trong chậu cơm, hỏi nữ sinh trước mặt một cách thân thiện:

- Cô gái à, muốn ăn món gì?

Mạc Nhan nhìn quanh những thức ăn một vòng, sau đó nói một cách dứt khoát:

- Cần nhiều thịt ạ, gói lại, đem về.

Bác đầu bếp kinh ngạc. Đã lâu rồi không thấy một kẻ đói bụng làm kinh ngạc lòng người như thế, mà lại còn là một nữ sinh.

Mạc Nhan cầm hộp cơm đầy, lách qua cửa bảo vệ trực ban ở bên ngoài khu Toán học, trực tiếp đi lên lầu.

Nhắc đến đại học Z, bất kỳ sinh viên nào cũng sẽ miêu tả sâu sắc bãi cỏ xanh mướt ở đó, nào là bãi cỏ đó đầy những con chó con chạy nhảy, nào là hễ đến mùa mưa thì hồ nhân tạo đầy nước, còn có một tin tức vang vọng những năm gần đây: căng tin vang tiếng châu Á.

Căng tin là một loại tiêu chí của tầng diện tinh thần và vật chất.

Mạc Nhan tiến vào phòng tự học ở tầng hai, thái độ vui vẻ nói:

- Sư huynh Nghiêm Tiêu, ăn cơm thôi.

Ai đó đang cúi đầu lật những trang sách bất chợt nghe thấy tiếng giấy xé rách làm đôi.

Mạc Nhan mở hộp cơm, bày tỏ nội dung trong đó với đối phương: – Sườn nướng, sườn xào, sườn chua ngọt, thịt kho…. Cho dù anh thích gì, cái nào cũng có.

Nghiêm Tiêu không tỏ thái độ: – Không có cá à?

Mạc Nhan kinh ngạc: – Anh thích cá à? Không phải thịt à? Em lại không biết, anh Tiêu, em thực sự xin lỗi anh…

Nghiêm Tiêu cũng không tỏ chút thái độ nói: – Hệ thống máy tính của em anh đã cài xong rồi, chỉ là, Nữ Vương Thụ, Trung Khuyển Công, đó là gì vậy?

Mạc Nhan có chút lung túng, đã bị phát hiện rồi, cô tự đánh giá mình là người rất kín đáo, từ trước giờ không bao giờ dám mạnh mồm hô to rằng “ BL hóa thế giới” (Boy Love ^^),tất cả YY (ý dâm)cũng chỉ dừng lại ở giai đoạn văn bản. Cô suy nghĩ một chút rồi lấy lại bình tĩnh nói: – Đó là từ chuyên ngành.

Nghiêm Tiêu ồ một tiếng rồi cầm hộp cơm nói: – Câu chuyện đó của em nghe rất quen, xuyên tạc đúng là rất hay, lời văn không tệ.

Anh cầm đũa lên rồi kết luận: – Máy tính anh không lấy nữa, kiểm tra xong trả em.

Mạc Nhan bất ngờ ngồi xuống ghế, kích động nói: – Từ rất sớm có người đã nói, sáng tác văn chương cần phải sát thực với cuộc sống, lấy đề tài từ cuộc sống, câu chuyện đó tuyệt đối không nói đến bạn làm sao bạn có thể tự tiện nói người khác?!

Chỉ là, những gì mà Nữ Vương Thụ đó làm đúng là những gì bạn làm mà thôi.

- Còn mấy ngày nữa thi học kỳ vậy?

Mạc Nhan bị nói trúng nên ngây ra, suy nghĩ một chút rồi thật thà trả lời: – Còn một tháng nữa.

- Vậy em đã xem sách chưa? Đã ôn tập chưa?

- Chưa…

Vì không đủ hơi để nói nên giọng chậm lại rồi lắng xuống, Mạc Nhan bứt rứt ôm bàn nói: – Nhưng em đã hứa với người khác rồi, hôm nay sẽ đi chơi bản sao game mới, làm sao có thể xù được?

- Học kỳ này em định thi game mạng à? Có thời gian chơi game, viết loại văn đó, còn không bằng đi ngủ.

Nghiêm Tiêu ngồi thẳng dậy gắp thức ăn, ngón tay của anh vừa dài vừa nhỏ, cách cầm đũa cũng nho nhã, từng động tác đều nhẹ nhàng, không chút gượng ép.

Mạc Nhan tức điên, đây rõ ràng là trả thù riêng mà, chẳng qua là viết anh thành nhân vật nam chính mà thôi, đâu đến nỗi phải tính toán thế sao:

- Vậy không được, em còn phải viết luận văn.

- Đến phòng tự học.

Mạc Nhan như muốn khóc mà không được.

Nghiêm Tiêu lấy đũa gõ vào trên miếng sườn nói:

- Lần sau không cần phải mua nhiều thịt như thế.

Mạc Nhan lí nhí nói:

- Thì là để…

Chỉ là từ quan trọng cuối cùng nằm dưới sự chú ý của đối phương nên không can tâm nói ra mà đành nghẹn lại.

Chín giờ sáng Nghiêm Tiêu mở máy tính của Mạc Nhan, xem hình con búp bê đầu lớn màu hồng cầm cây kẹo mút lớn, bong bóng bay khắp màn hình chừng năm giây, con chuột kích nhẹ thì biến thành loại hệ thống tự động.

Sự ấu trĩ của ai đó, đúng là hai mươi năm cũng chưa bằng một ngày.

Anh mở trang đăng nhập trò chơi, nhập mật mã, kích chuột, từng bước đăng nhập.

Nghiêm Tiêu quen biết Mạc Nhan đã gần hai mươi năm, nói một cách chính xác hơn, là tám tháng mười chín năm, đó là một khoảng duyên số, một khoảng năm tháng thanh mai trúc mã cực kỳ xuyên tạc.

Màn hình đăng nhập vào trò chơi là một thành phố náo nhiệt nào đó, những người chơi áo dài tóc búi đi lại trên đường. Đó là một game mạng online tên là Kiếm Vũ gần đây rất hot, kho vũ khí luôn đầy ắp, game này luôn miễn phí, chờ cho người chơi đăng nhập, lập tức bắt đầu bán các loại đạo cụ hiếm có mang sức mạnh cực thấp với giá cao trong quá trình đánh yêu quái.

Nghiêm Tiêu lên mạng, mở hộp thoại, lập tức xuất hiện một đống tin tức.

< Kiếm thần đại chiến Độc cô cửu kiếm> Tàng kiếm các mở, nhanh đến. Tàng kiếm các mở, nhanh đến.

Cần một người thêm máu thêm trạng thái nhanh đến.

< Y khoái phi vũ> Mặc Mặc sao bạn đến muộn thế? Nhanh đến đây nhé, Tàng kiếm các lập tức bắt đầu mở cửa rồi.

< Y mệ phi vũ> Nên đem đủ thuốc nhé, nghe nói bản sao game này rất khó chơi.

Nhân vật Mạc Nhan luyện là loại hình chức danh bổ trợ, biết trị thương, biết thêm các loại trạng thái, y phục của môn phái cũng đẹp, là lựa chọn đầu tiên của con gái khi chơi game.

Nghiêm Tiêu thấy một nữ tử đeo gươm, trên đỉnh đầu của nữ tử tà áo phấp phới quả nhiên là tên nhân vật: Mặc mặc khạp thụy. Trên tên là một câu tâm tình, “Người này đã chết, có việc hãy đốt giấy”.

Anh lặng lẽ mở thanh trạng thái nhân vật, từ từ xem cấp bậc, khi xem đến sức công kích, thì không biết nên nói gì.

Loại chức vụ bổ trợ này, chiêu thức công kích chỉ có một, mà sức công kích rất thấp, luyện cấp bậc làm nhiệm vụ chỉ có thể dựa vào cùng người khác chia sẻ kinh nghiệm. Mà con số này của Mạc Nhan, thuộc tính yêu cầu chiêu thức bổ trợ bình thường, công kích lại rất cao.

Quả là hồ đồ.

Nghiêm Tiêu chuyển Mặc mặc khạp thụy đến trước cửa Tàng kiếm các, bên ngoài sơn trang giản dị đã đầy người. Anh liếc nhìn thời gian phía bên phải màn hình máy tính, đúng chín giờ năm phút. Anh nhớ là Tàng kiếm các cứ mỗi tối chín giờ mở cửa, mười rưỡi kết thúc, trước khi tiến vào Tàng kiếm các có tám phút chuẩn bị đội ngũ, đúng là khoảng thời gian này.

Anh nhanh chóng gia nhập đội ngũ, dẫn đội là “Kiếm thần đại chiến Độc cô cửu kiếm”, sau ba phút, đội ngũ tiến vào bản sao.

Boss lớn của cửa thứ nhất Tàng kiếm các là tổng quản hộ viện, mỗi tối sẽ không ngừng thả chó dữ và gia đinh, rất hung dữ. Đối thủ của tổng quản hộ viện đó ra tay hết sức nhân từ, một khi bị phát giác bọn họ sẽ cho boss chết thảm thương, sẽ đốt lửa, đốt cháy hết.

Nghiêm Tiêu nheo mắt, nhìn vị đạo sĩ múa kiếm gần đó, sau đó đến đứng ở vị trí sau lưng đạo sĩ cách bốn bước, bắt đầu thêm máu thêm trạng thái. Bốn bước, anh đã tính chính xác khoảng cách, hơi xa chút nữa, thì không có cách nào chăm sóc bạn cùng đội xung quanh, gần một chút nữa, thì boss sẽ cầm bó lửa tiến đến, trước hết người cần phải đánh bại là hắn ta.

Tay trái anh cầm ly nước, chậm rãi uống một ngụm, sau lưng đột nhiên có cái đầu nhím ướt mèm chen vào. Đầu nhím nhìn màn hình, cười nói:

- Oh, giúp em nhà luyện cấp bậc à?

Nghiêm Tiêu không quay lại, nhìn màn hình nói:

- Không phải em tôi, là hàng xóm.

- Em nhà đã thích chơi game vậy, không bằng cậu cho cô ấy nick của cậu đi, còn bày đặt luyện cấp bậc, phiền phức.

Đầu nhím cầm khăn trên vai lau đầu nói: – Vị đạo sĩ này làm sao mà kém thế, một chút kỹ thuật cũng không có.

Đại danh của đầu nhím là Chư Việt Ninh, theo lời kể thì xuất thân trong một gia đình có truyền thống hiếu học, tên thì hết sức nho nhã mà ngoại hình thì lại quá ngông cuồng, bản thân anh ta là một thể tổng hợp hoàn mỹ nhất của khí chất nho nhã và ngông cuồng đó. Tuy nhiên cái tên Chư Việt Ninh này rất ít người gọi, bạn cùng phòng đều gọi là anh mập.

Nguyên nhân cuối cùng, thì ngắn gọn trong một từ là: Mập.

Lúc đầu với tên gọi này, anh ta đã từng đưa nắm tay mập mạp của mình ra nói rằng ai dám gọi như thế một tiếng thì sẽ đấm thẳng tay. Nhưng trí tuệ của quần chúng là vô hạn, sau khi tiễn anh mập lên vị trí trang trọng anh Trư (trư = lợn),anh mập chỉ còn có thể quay ngược lại cầu mọi người: – Các huynh đệ, đừng, hay là cứ gọi là anh mập nhé… ai dám không gọi, sẽ liệu hồn với tôi….

Anh mập oán trách, luôn oán trách khoa máy tính đến tố chất văn học cơ bản cũng không có, đặt biệt càng không có một chút sức tưởng tượng. Nhưng do cứ bị gọi anh mập anh mập nhiều quá, nên có lần nghe người khác gọi mình là Chư Việt Ninh, rất lâu anh ta mới nhớ ra là đang gọi mình.

Nghiêm Tiêu thấy vết máu của Boss trên màn hình, nói một cách đơn điệu:

- Nếu như đem nick cho Mạc Nhan, người khác sẽ thấy rất kỳ lạ rằng mình sao lại đưa cấp bậc luyện được cho người khác.

Anh mập “Xí” một tiếng, nhìn vào tình hình trận chiến nói:

- Năm đó khi anh mập tôi đánh Tàng kiếm các, chỉ thích cửa thứ hai, tiểu thư đanh đá thích cầm đao chém bậy đó đẹp hơn tên giữ cửa đầy cơ bắp nhiều, vừa chém vừa nói “ Tên háo sắc, xem chiêu”, rất có tình ý…

Đáng tiếc chơi bản sao đơn thuần là lãng phí thời gian.

Nghiêm Tiêu vừa nhìn màn hình, vừa mở sách chuyên ngành, đọc mấy hàng chữ rồi lại nhìn máy tính. Anh chiếm một chỗ cực tốt, khi boss ra chiêu với người khác đều rất hung hăng, mà Mặc mặc khạp thụy lại đứng nguyên một chỗ một cách rất vô tội, hầu như không có thương tích gì.

Kiếm thần đại chiến Độc cô cửu kiếm la lớn:

- Là tên háo sắc, tuyệt đối là một tên háo sắc, thấy người đẹp là thương hoa tiếc ngọc, không công bằng!

Công tử vô đạo nhanh chóng tiếp lời:

- Bà xã tôi vốn là mỹ nữ, bà xã nhỉ?

Luôn tiện thêm biểu tượng hai mắt hình trái tim.

Nghiêm Tiêu nổi da gà.

Anh bỗng cảm thấy, những yêu quái trong game, hoặc là mô phỏng giọng nữ sinh, hoặc là gọi người chơi nam cùng giới là ông xã, điều đó thực sự rất cần dũng khí.

Anh nghiêng qua một bên, như vô tình hữu ý nhìn nhìn anh mập.

Anh mập quan sát nét mặt anh, hắng giọng nói:

- Nhìn gì mà nhìn? Trong game gì cũng không nhiều, chỉ có nhiều nhất là yêu quái!

Anh ta lấy khăn tay xoa đầu nói:

- Chuyện này mà cậu cũng xem là thật thì thua rồi.

Lời của anh ta vừa dứt thì quyển từ điển Oxford từ đầu giường bên kia đã ném tới:

- Yêu quái xuất môn!

Nghiêm Tiêu chuyển đầu qua nhìn lại màn hình. Một đội xông qua cửa thứ sáu Tàng kiếm các, được chuyển đến cửa quan cuối cùng. Cửa quan thứ bảy được nhiều người chơi cho rằng là cửa quan cực RP (khó).Bất luận là cầm vũ khí chém chặt hay ra chiêu thức đẹp, bạn đều thấy trên đỉnh đầu kiếm ma của Boss đội số “1” sát thương hoa lệ.

Nhưng lịch sử đã dạy chúng ta, lực lượng của quần chúng là vô hạn.

Trên có chính sách, dưới có đối sách. Trên đời này không có yêu quái chém không chết, chỉ có người chơi làng tàng.

Đội trưởng Kiếm thần đại chiến Độc cô cửu kiếm đứng thẳng thân dậy, thả khí độc với Boss, Boss vừa thành tỷ suất chảy máu, vừa vác cây kiếm lớn truy giết Kiếm thần đại chiến Độc cô cửu kiếm, đối với người khác nhìn như không thấy.

Tình hình hiện trường nhất thời chuyển biến hết sức đột ngột: Kiếm thần chạy quanh sân tháo mạng, Boss không tiếc sức mà đuổi theo sau, còn mấy người khác thì ngồi xuống, bắt đầu nói chuyện phiếm.

Bà xã hôm nay thật lợi hại (hình trái tim)

Đúng đó, đúng đó, hôm nay rất thuận lợi, lần trước đến cửa thứ năm cũng không qua được ^_^

Nam nữ cùng làm việc thì không biết mệt, có MM (muội muội)nữa thì càng tốt.

Mọi người không thấy lão gia đang bận rộn sao, làm gì mà ngồi nói chuyện thế?

Hihi, vì trong mắt GG (ca ca) Ma kiếm chỉ có em thôi mà…

…Ta khinh…

…… ……

Nghiêm Tiêu rời mắt khỏi máy tính, cầm áo quần khăn đồ đi tắm. Tắm xong quay lại, trước mắt là vô số những tin tức chuyển đến, hộp thoại hầu như bị chiếm hết chỗ.

Bà xã( hình trái tim), hôm nay ông xã của em lợi hại không?

Bà xã, để ông xã gặp em xem, số điện thoại và số QQ (mạng chat tương tự Yahoo của TQ) của em là bao nhiêu?

Bà xã, sao em không nói chuyện.

Bà xã…

…… ……

Nghiêm Tiêu kích chuột, trực tiếp đóng hộp thoại, ngón tay đồng thời ấn xuống, Mặc mặc khạp thụy chuyển từ trạng thái luyện cấp bậc biến thành trạng thái PK (tấn công)

Người chơi Công tử vô đạo tử vong, ba phút sau tự động tiễn ra ngoài Tàng kiếm các.

Thế giới cuối cùng đã yên bình.

Nghiêm Tiêu cầm ly nước, trước mắt hơi nước ngập tràn, khí lạnh của điều hòa làm nước bốc lên.

Cùng lúc đó, trên đỉnh đầu của Boss Ma Kiếm cuối cùng cũng xuất hiện một vết thương máu đỏ, đương nhiên bị gục ngã.

Một đoàn cao thủ võ lâm dưới sự lãnh đạo của đội trưởng Kiếm thần đại chiến Độc cô cửu kiếm đã đánh bại Ma Kiếm của Tàng kiếm các, đây thực sự là một sự kiện chấn động cổ kim, vô tiền khoáng hậu.

Anh mập vừa PK người thật xong xuôi, tiến đến xem:

- Qua cửa thứ bảy cảm giác như thế nào? Có phải cảm thấy bản thân vừa là cao thủ vừa được người ta sùng bái?

Nghiêm Tiêu dựa vào ghế, mỉm cười nói:

- Chuyện này mà cậu cũng xem là thật thì thua rồi.

Câu này, bị nói lại một cách nguyên văn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.