Chỉ Muốn Làm Người Đàn Ông Của Em

Chương 13: Tiểu thụ nhất định phải biết nấu cơm sao?



Cuối cùng đã tới kỳ nghỉ đông, Tô Tiểu Mễ nằm lì trên chiếc giường ấm áp nhà mình qua mười giờ vẫn không chịu nhúc nhích. Đến nổi Mẹ Tô hai tay chống thắt lưng hô to: “Tô Tiểu Mễ, con nhanh rời giường cho mẹ, hôm nay chúng ta phải đến nhà bà ngoại.”

Tô Tiểu Mễ trở mình cuốn chăn lên người, giọng nói rầu rĩ: “Mẹ, để hôm nào con lại tới, mới vừa nghỉ đông mẹ không thể cho con nghỉ ngơi mấy bữa được sao, mẹ không biết trong trường học con cực khổ cỡ nào đâu.”

Mẹ Tô nghe con trai mình than vãn, lòng cũng mềm đi: “Nhưng chúng ta đã lâu không đến thăm bà ngoại con, tốt nhất vẫn mau rời giường đi.” Thấy giọng mẹ Tô đã hòa hoãn hơn, Tô Tiểu Mễ thừa thắng truy kích: “Mẹ, con mệt lắm, mẹ để con ngủ thêm một chút đi, mọi người đi trước còn con hôm nào sẽ đi, thật đó.”

Bố Tô nghe con trai nói vậy, quay đầu sang mẹ Tô nói: “Thôi, con nó mới được nghỉ cứ để nó ngủ thêm một lát, chúng ta đi trước.”

Mẹ Tô suy nghĩ một chút, cuối cùng đưa ra quyết định: “Ngài mai bố mẹ mới về, con đói thì ra ngoài mua thức ăn, vậy, bố mẹ đi đây.”

Nghe thấy thanh âm đóng cửa, Tô Tiểu Mễ chợt mở to đôi mắt lóe ra ánh sáng tinh ranh. Một cái xoay người nhảy xuống giường, nhanh chóng mặc quần áo gọn gàng, răng còn chưa đánh, mặt cũng chưa rửa đã bấm điện thoại gọi cho Nghiêm Ngôn, người bên kia dường như cũng đang ngủ giọng nói uể oải: “Có chuyện gì?”

“Anh hôm nay có tới nhà em không.”

“Đến nhà em làm gì?”

Người này đúng là không hiểu phong tình, muốn cho hắn hiểu rõ hoàn cảnh cuộc sống gia đình cậu chứ gì, bộ dạng hắn lại như không tình nguyện.

“Bố mẹ em hôm nay không có ở nhà. . .”

“Không có ở nhà thì thế nào?”

Tô Tiểu Mễ vừa nghe Nghiêm Ngôn nói vậy, giận đến dậm chân thình thịch trong phòng, tiếp tục giải thích: “Bọn họ không có ở đây, hai chúng ta sẽ. . . . . .”

“Sẽ cái gì?”

“Ông đây sẽ giết anh.” Tô Tiểu Mễ mắng một câu sau đó cúp điện thoại, cởi bỏ quần áo, lần nữa nằm lại trên giường ngủ tiếp.

Đang ngủ ngon cậu cảm giác có một vật thể chui vào giường mình, sau đó từ phía sau ôm lấy cậu. Tô Tiểu Mễ còn đang mơ mơ màng màng ngay lập tức mở mắt, sống lưng toát mồ hôi lạnh, người nào đây, không lẽ là đại thúc biến thái, ông ta làm sao vào được phòng của cậu. Tô Tiểu Mễ thật cẩn thận xoay người liền nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, người nọ đang nhìn cậu cười toe, giật mình dựng người dậy: “Anh sao lại ở đây?”

“Không phải em gọi anh tới?”

“Anh vào bằng cách nào?”

“Chìa khóa Lô Y Y đưa.” Nghiêm Ngôn lắc lắc chiếc chìa khóa trong tay.

“Lô Y Y sao lại có chìa khóa nhà em được?”

“Mẹ em cho cô ấy.”

Tô Tiểu Mễ nghe một loạt câu trả lời, tiếp theo hiểu ra cái gì gật đầu. Còn đang nghĩ vẩn vơ lại bị Nghiêm Ngôn nằm trên giường kéo vào trong ngực. Tô Tiểu Mễ đỏ mặt trách: ” Chuyện gì nha, mau rời giường.”

“Không phải em gọi anh đến ngủ sao?” Nghiêm Ngôn một câu hai ý nghĩa.

“Mới.. mới không phải.” Tô Tiểu Mễ nói năng lắp bắp.

“Thế em tìm anh làm gì?” Nghiêm Ngôn còn đang nói một tay đã lẻn vào áo Tô Tiểu Mễ. Tô Tiểu Mễ không yên giãy dụa thân thể: “Đúng là em gọi anh đến nhưng chỉ để hiểu rõ em.”

“Phải không?” Nghiêm Ngôn giọng ngày càng nhỏ, tiếp theo sau biến thành hơi thở ái muội .

Nghiêm Ngôn hôn khắp cả người Tô Tiểu Mễ, chân Tô Tiểu Mễ lại vòng qua hông Nghiêm Ngôn, tiếng rên rỉ tràn ngập cả gian phòng, Nghiêm Ngôn một tay ôm lấy cứng rắn của Tô Tiểu Mễ trêu chọc xoa nắn, một tay xoa lên khuôn mặt đỏ bừng của cậu: “Tô Tiểu Mễ, nét mặt của em thật mê người.”

Tô Tiểu Mễ xấu hổ quay mặt sang nơi khác: “Tôi không phải phụ nữ.”

Nghiêm Ngôn đem đầu Tô Tiểu Mễ quay trở lại, hôn lên cái chụt: “Ở trong mắt anh không có người phụ nữ nào có thể hơn em.”

Tô Tiểu Mễ nghe được đầu óc lâng lâng, Nghiêm Ngôn không biết từ nơi nào lấy ra một lọ bôi trơn, nhân lúc ánh mắt Tô Tiểu Mễ còn đang mơ màng liền bôi vào 囧囧 , phía sau khép rồi lại mở như đang đón chờ chủ nhân tiến vào, Nghiêm Ngôn vội ôm lấy Tô Tiểu Mễ, động thân một cái cả hai đồng thời hút một ngụm khí lạnh, chân Tô Tiểu Mễ vẫn còn đang quặp lấy eo Nghiêm Ngôn, hai tay nắm lấy ra giường, cắn nhẹ môi dưới hưởng thụ 囧囧 truyền đến khoái cảm.

Giường bị dao động phát ra thanh âm xình xịt, không biết trải qua bao lâu Nghiêm Ngôn đưa đẩy càng lúc càng nhanh, Tô Tiểu Mễ hoàn toàn bị khoái cảm bao phủ, tiếp theo Nghiêm Ngôn gầm nhẹ một tiếng, hai người đồng thời tiết ra.

Xong mọi chuyện, Nghiêm Ngôn lại ôm Tô Tiểu Mễ yếu ớt đi vào phòng tắm, hai người cùng nhau tắm rửa rồi mới ngã xuống giường ngủ, Tô Tiểu Mễ ngủ mơ mơ màng màng thì cảm nhận được có người đẩy cậu, cậu hất ra cánh tay phá rối lẩm bẩm: “Tôi đang ngủ.”

Thanh âm đối phương chỉ mới vừa tỉnh ngủ: “Em đứng lên nấu vài món đi, anh đói bụng.”

“Trời lạnh thế nào sao em phải đứng lên?”

“Không phải em chứ còn ai?” Nghiêm Ngôn không muốn cùng Tô Tiểu Mễ đấu võ mồm, cho cơ thể trần như nhộng của Tô Tiểu Mễ một cước, Tô Tiểu Mễ hét thảm một tiếng lổm ngổm bò dậy, lại không dám nói gì ngậm uất ức run rẩy mặc vào quần áo, đi ra phòng khách gọi điện kêu hai phần thức ăn.

Tô Tiểu Mễ ngồi trên ghế salong mở ti vi chờ người giao hàng, khoảng mười lăm phút sau người giao hàng đến, Tô Tiểu Mễ trả tiền rồi lên lầu gọi Nghiêm Ngôn.

“Rời giường ăn cơm.”

Nghiêm Ngôn từ từ ngồi dậy nhìn hướng bên ngoài, mới mặc quần áo tử tế đi xuống giường: “Mới đây đã nấu xong?” Đến khi ra phòng khách nhìn hai hộp cơm nằm nghiêm chỉnh trên bàn, Nghiêm Ngôn liền đen mặt: “Cậu gọi đồ ăn bán bên ngoài?”

“Nếu không anh muốn ăn cái gì?”

Nghiêm Ngôn nhướng mày trừng, Tô Tiểu Mễ có chút chột dạ: “Tô Tiểu Mễ, em muốn theo anh mà không tự mình nấu cơm được sao?” Một câu nói đánh trúng mông Tô Tiểu Mễ, cậu không phải phụ nữ, không nấu cơm cũng rất bình thường.

“Em là đàn ông.”

“Nhưng em là tiểu thụ.”

“Anh thối lắm, đâu có ai quy định tiểu Thụ nhất định phải biết nấu cơm?”

“Người khác đều nói vậy.” Nghiêm Ngôn biểu tình đương nhiên Tô Tiểu Mễ không thể tìm ra một chút sơ hở.

Tô Tiểu Mễ xụ mặt nghĩ có đánh chết cậu cũng không nấu cơm, kiên quyết không làm, kiên quyết kiên quyết không làm, cậu là đàn ông bắt cậu nấu cơm quá tổn hại tự ái quá mà, một lát sau lại nghĩ chẳng lẽ tiểu thụ phải biết nấu cơm? Tô Tiểu Mễ ngây ngô từ bước tiến vào bẫy rập Nghiêm Ngôn giăng sẵn mà không biết.

Nghiêm Ngôn nhìn sang Tô Tiểu Mễ từ vẻ mặt cậu dễ dàng đoán ra đang đấu tranh tâm lý lắm đây nhưng Tô Tiểu Mễ lại không thấy được vẻ mặt đắc ý quỷ kế được thành công trên mặt người nọ. Sau cùng Tô Tiểu Mễ lên tiếng: “Sau này em sẽ theo mẹ học nấu cơm, vậy là tiểu thụ hợp cách đúng không?”

Nghiêm Ngôn thành thật gật đầu: “Thấy em ngoan ngoãn, hôm nay anh ủy khuất chút ăn món bên ngoàn bán vậy.”

Tô Tiểu Mễ nghe Nghiêm Ngôn khen ngợi cái đuôi sắp dựng thẳng lên, vội vã chạy đến phòng bếp lấy chén.

Sau khi no nê, Tô Tiểu Mễ lại bị Nghiêm Ngôn sai đi rửa chén với lý do tiểu thụ phải biết những chuyện này. Tô Tiểu Mễ đứng trước bồn rửa chén vừa dùng sức chà vào thành chén vừa oán hận nhìn Nghiêm Ngôn nhàn nhã nhìn TV, tại sao tiểu công luôn được đãi ngộ tốt hơn tiểu thụ.

Thật vất vả rửa xong bát đĩa, Tô Tiểu Mễ chạy về ghế salong chen chúc ngồi bên cạnh Nghiêm Ngôn cùng hắn xem ti vi. Màn hình TV đang chiếu về thế giới động vật, Nghiêm Ngôn đem chân gác qua đùi Tô Tiểu Mễ : “Giúp anh xoa bóp.”

Tô Tiểu Mễ trợn mắt: “Em mới rửa xong bát đĩa anh nên xoa bóp cho em mới phải.”

“Nhưng đây là việc tiểu thụ cần làm.”

Tô Tiểu Mễ phát điên không muốn nghe nữa: “Thế tiểu công làm gì?”

“Anh hả?” Nghiêm Ngôn nghiêng đầu cười xấu xa: “Chỉ cần chịu trách nhiệm yêu em là đủ.”

“Phi, không biết xấu hổ, chuyện gì cũng bắt em làm.” Tô Tiểu Mễ tức đến máu dồn lên não cả khuôn mặt đỏ bừng, miệng lẩm bẩm oán trách hai tay lại đặt trên đùi Nghiêm Ngôn nhẹ nhàng ấn ấn, khóe miệng lại cong lên tự thuở nào.

Hơn hai canh giờ sau, Nghiêm Ngôn nhìn lên đồng hồ: “Sáu giờ rồi à, tối nay anh có hẹn đánh bida, em đi không?”

Nghe được câu hỏi, Tô Tiểu Mễ thầm nghĩ Nghiêm Ngôn bình thường luôn lạnh nhạt, không thấy ai đặc biệt thân thiết với hắn, bèn hỏi: “Hẹn người nào?”

“Đi rồi chẳng phải sẽ biết, chúng ta dùng cơm xong qua vừa lúc bọn họ cũng tới.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.