Chỉ Muốn Làm Người Đàn Ông Của Em

Chương 17: Đãi ngộ không phải con người



Sáng hôm sau.

Tô Tiểu Mễ nằm mơ trong mơ cậu thấy mình bị một người nhốt vào trong chiếc rương đóng kín, hít thở ngày càng khó khăn thiếu chút nữa tắt thở qua đời, vùng vẫy mở mắt lại thấy Nghiêm Ngôn đang hôn mình, đẩy ra người nọ, Tô Tiểu Mễ ngồi dậy ngụm lớn thở hổn hển: “Anh muốn hôn chết ông đây đúng không?”

“Anh chỉ muốn hôn đến khi em tỉnh thôi.” Nghiêm Ngôn một bộ vô lại nhún nhún vai.

“Đồ lưu manh.”

“Có người nói với người đàn ông của họ vậy sao?” Nghiêm Ngôn bắt đầu tấn công sống lưng của Tô Tiểu Mễ, rơi xuống vô vàng nụ hôn lộn xộn, Tô Tiểu Mễ bị hôn đến đầu óc choáng váng, ngã xuống trong ngực Nghiêm Ngôn mà vẫn còn mạnh miệng: “Cầm thú, mới sáng sớm anh đã nghĩ mấy chuyện bậy bạ gì hả.”

Nghiêm Ngôn cười khẽ: “Em sẽ trả giá thật nhiều cho những lời này.”

Dứt lời bàn tay Nghiêm Ngôn đã vòng qua trước ngực Tô Tiểu Mễ vuốt ve, mặc khác lại hôn hít sống lưng Tô Tiểu Mễ, cứng rắng thì chống đỡ ngay phía sau Tô Tiểu Mễ .

“Ưmmmm, ư ư. . .”

“Còn chưa bắt đầu đã rên hăng say như vậy.”

Tô Tiểu Mễ đã không còn khí lực cùng ý nghĩ phản bác lời Nghiêm Ngôn, toàn thân xông đến một cảm giác xa lạ làm cậu nhịn không được phát run. Tay Nghiêm Ngôn đã trượt vào quần Tô Tiểu Mễ, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua từng điểm nhạy cảm, miệng cũng không nhàn rỗi liếm cổ cùng lưng Tô Tiểu Mễ. Tô Tiểu Mễ đã khó chịu muốn chết chỉ muốn nhanh nhận được giải thoát, trở tay muốn vọt vào quần Nghiêm Ngôn.

“Em muốn, muốn, ưm. . .”

Lời vừa thốt ra khỏi miệng toàn thân chợt lạnh ngắt, Nghiêm Ngôn nắm người cậu kéo ra, rời giường đứng trước gương chỉnh lại quần áo, mặt không chút thay đổi nương theo gương ngó chừng Tô Tiểu Mễ ngốc nghếch phô ra tư thế ái muội: “Muốn cái gì, còn không nhanh tay, mẹ em không phải đang chờ em về ăn bánh chẻo sao ?”

“Anh, anh, anh…..anh cố ý .” Tô Tiểu Mễ liều mạng kéo chăn chỉ trích người đứng trước gương.

“Lúc này mới nhận ra, không phải đã nói bắt em trả giá thật nhiều sao?”

“Đồ xấu xa, không biết xấu hổ, bạch nhãn lang…..” Tô Tiểu Mễ bị chọc giận chửi ầm lên.

“Thế nào, còn chưa biết ngoan?” Nghiêm Ngôn cười xấu xa.

Mọi âm thanh đều biến mất, Tô Tiểu Mễ oán hận tròng vào quần áo, miệng lẩm bẩm mấy câu chỉ có bản thân mới nghe rõ mới hiểu được. Thật ra cậu không biết, Nghiêm Ngôn chết cũng phải giữ sĩ diện cũng đang rất khó chịu .

Nghiêm Ngôn đem xe lái đến cửa nhà mình, vào trong một hồi, thay một bộ đồ mới rồi quay trở ra. Sau đó cùng Tô Tiểu Mễ đi thuê xe.

“Tại sao không tự mình lái xe.” Tô Tiểu Mễ hỏi.

“Em lái trở về?”

“Anh muốn đi với em về nhà?”“Nếu không em cho rằng thế nào? Dù sao một năm cả nhà tụ họp rất nhiều lần, gặp cũng đã gặp, giờ nên đi thôi.”

Tô Tiểu Mễ không muốn nói tiếp quay sang nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ, Nghiêm Ngôn cùng người nhà mỗi năm gặp mặt một lần, vì cái tính tùy hứng của cậu chạy đến đây hại bây giờ Nghiêm Ngôn phải theo cậu trở về. Nghĩ thế nào cũng thấy thật thất đức, Nghiêm Ngôn theo cửa thủy tinh nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của Tô Tiểu Mễ, bèn đưa tay béo mặt cậu: “Em đúng là rất thích dát vàng lên mặt, không phải vì em mà anh mới về đây, dù em không tới anh cũng định hôm nay khởi hành.”

Tô Tiểu Mễ nghiêng đầu sang chỗ khác, xem ra cậu chính là Bạch Thao Tâm tự mình ở đây đa tình. Không nhịn được quay sang ngắt một cái lên đùi Nghiêm Ngôn , rồi quay sang nhìn cửa sổ không thèm chú ý đến tên bại hoại Nghiêm Ngôn.

Nghĩ đến lần đầu tiên được ngồi máy bay cùng Nghiêm Ngôn, Tô Tiểu Mễ bỗng nhiên cảm thấy thật hưng phất, bắt đầu quay tới quay lui. Lúc này Nghiêm Ngôn nói ra lời lần trước vị đại thúc kia không dám thốt ra khỏi miệng: “Em bị chứng táo bón đúng không, ngồi yên cho anh.”

“Em hưng phấn.”

“Em hưng phấn cái rắm.”

“Hừ, không muốn tốn nước miếng với người cái gì cũng không hiểu.” Tô Tiểu Mễ ấn xuống cái nút trên đầu, công khai không muốn nhiều lời cùng Nghiêm Ngôn.

Nữ tiếp viên hàng không mặc đồng phục xinh đẹp đi tới, những lời này là Tô Tiểu Mễ hình dung.

“Xin hỏi ngài cần gì?” Nữ tiếp viên hàng không cười khanh khách nhìn Nghiêm Ngôn.

Rõ ràng người gọi là cậu, cô gái kia sao cứ ngó ngừng Nghiêm Ngôn, Tô Tiểu Mễ ở bên cạnh giơ tay: “Tôi muốn ly nước.”

“Thế tiên sinh, còn ngài?”

Tên kia không gọi, hỏi hắn làm gì

“Cho tôi một ly giống cậu ta.”

“Được.”

Nữ tiếp viên hàng không mặc đồng phục xấu xí đi ra một lát lại trở về, đem nước đưa cho Tô Tiểu Mễ, rồi lại cười khanh khách nhìn chằm chằm Nghiêm Ngôn, Tô Tiểu Mễ nhìn thấy rõ ràng lúc đưa nước ngón tay cô ta cố ý trượt xuống bàn tay Nghiêm Ngôn. Tô Tiểu Mễ giận mà không dám nói, ngửa đầu một hơi uống cạn ly nước.

Chờ nữ tiếp viên hàng không rời khỏi tầm mắt, Tô Tiểu Mễ mới quay đầu trừng mắt nhìn Nghiêm Ngôn: “Em thấy rồi, cái gì cũng thấy hết trơn.”

Nghiêm Ngôn không giải thích được: “Em nhìn thấy cái gì?”

“Anh đừng cho rằng em không thấy, em thấy rồi, cái gì cũng thấy hết trơn.”

“Tô Tiểu Mễ, anh cực lực đề nghị em học lại ngữ pháp, cứ nói đi nói lại mấy câu em không thấy mệt à.”

“Đừng mơ cắt đứt đề tài, em thấy rồi, cái gì cũng thấy hết trơn, anh đừng hòng chối.”

“Em muốn anh thừa nhận gì?”

“Cô gái xấu xí kia sờ anh.”

“Anh sao lại không biết bị cô ta sờ nhỉ?”

Tô Tiểu Mễ chỉ chỉ hướng nữ tiếp viên hàng không rời đi, rồi chỉ chỉ bàn tay Nghiêm Ngôn: “Cô ấy viện cớ đưa nước dùng ngón tay sờ anh, em thấy rồi, cái gì cũng thấy hết trơn.” Biểu tình ủy khuất.

Nghiêm Ngôn đem tay đưa đến trước mặt Tô Tiểu Mễ: “Vậy em sờ lại đi? Thích sờ bao lâu thì sờ.”

“Hừ, đừng tưởng rằng làm vậy có thể lấy lòng em.” Tô Tiểu Mễ vừa nói vừa nắm lấy bàn tay Nghiêm Ngôn, dùng sức sờ a sờ.

Lúc máy bay hạ cánh, bàn tay Nghiêm Ngôn đã một mảng đỏ bừng, Tô Tiểu Mễ hít sâu một hơi, thở dài nói: “Tổ quốc, tôi đã trở về, một lần nữa trở lại ngực của ngươi a!”

Nghiêm Ngôn mắng một câu: “Đồ điên.”

Sau đó vẫn duy trì khoảng cách mười thước với Tô Tiểu Mễ, không muốn để người khác nhận ra hắn biết người đi bên cạnh. Nghiêm Ngôn tự mình đón xe về nhà, còn Tô Tiểu Mễ vẫn đứng cách mười thước giương đôi mắt trông mong nhìn, oán hận đi lên xe bus, người này đúng là tuyệt tình ngay cả đưa cũng không đưa cậu về nhà.

Đến khi về đến cửa, mẹ Tô cùng bố Tô lo lắng hỏi cậu bạn học của Tô Tiểu Mễ thế nào rồi, Tô Tiểu Mễ nhớ tới từ sáng tới giờ cậu bị đối đãi không như con người, bực tức nói: “Đến bệnh viện cấp cứu thì sao chứ, cũng không có hiệu quả, mới vừa rồi bác sĩ đã tuyên bố tử vong nên con lập tức trở lại.”

Tô Tiểu Mễ cười đắc ý đi lướt qua bố mẹ đang hoảng sợ tột độ trở về phòng mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.