Chỉ Muốn Làm Người Đàn Ông Của Em

Chương 18: Cậu đã tiến thêm một bước trên con đường trở thành một tiểu thụ thành công



Trở về nhà chưa được mấy ngày, Lô Y Y lại đến nhìn Tô Tiểu Mễ đang gặm heo chân vô cùng khinh bỉ nói: “Đến bây giờ tôi vẫn không hiểu nổi Nghiêm Ngôn tại sao lại thích cậu, tôi ép mình nghĩ vẫn không tìm được một chút đầu mối, một chút xíu cũng không thấy.” Nghe xong mấy lời đó, cả đêm Tô Tiểu Mễ trằn trọc không thể yên, không ngừng tự hỏi mình, đúng vậy, Nghiêm Ngôn rốt cuộc thích cậu điểm nào, lần đầu tiên Nghiêm Ngôn xem cậu như tên ăn mày, lần thứ hai Nghiêm Ngôn nhìn thấy cậu làm trò cười cho cả lớp, lần thứ ba Nghiêm Ngôn đến phòng ngủ châm chọc cậu, sau đó lại bị Nghiêm Ngôn cái kia, sau đó nữa cả hai ở chung. Tô Tiểu Mễ căn bản chưa từng nghĩ sâu xa hơn, xem ra hắn không có lý do gì thích cậu. Chẳng lẽ hắn thật sự thích mái tóc mềm mại óng ả, thân thể mãnh khảnh, giọng nói ngọt lịm, mùi thơm cơ thể của cậu?

Tô Tiểu Mễ nghĩ muốn nát óc cũng không nghĩ ra nguyên do, cuối cùng đeo đôi mắt thâm quần đến gõ cửa nhà Nghiêm Ngôn. Người đến mở cửa là Lưu Ứng Tinh, Tô Tiểu Mễ dò đầu vào nhìn chung quanh: “Hắn đâu?”

Hỏi xong những lời này cậu liền thấy Nghiêm Ngôn còn có Dương Huy. Chạy chậm đến bên cạnh Nghiêm Ngôn, hôm nay cậu có chuyện quan trọng cần hỏi Nghiêm Ngôn, mấy người này sao lại đến đây, thật không đúng lúc, thật không biết cách ứng xử quan hệ giữa người và người, trong lòng Tô Tiểu Mễ thầm oán trách.

Dương Huy thấy Tô Tiểu Mễ liền cười hì hì chào hỏi cậu, Tô Tiểu Mễ lễ phép gật đầu, tiếp theo đụng đụng Nghiêm Ngôn nhỏ giọng hỏi: “Khi nào bọn họ mới đi?”

Nghiêm Ngôn quay về phía Dương Huy cùng Lưu Ứng Tinh nói: “Cậu ta hỏi mấy người chừng nào đi kìa.”

Dương Huy ôm gối ngồi trên ghế salong oán trách: “Tiểu Mễ, cậu thật nhẫn tâm, mới đến đã đuổi chúng tôi đi.”

Tô Tiểu Mễ biểu tình lúng túng dùng sức lắc đầu phủ nhận: “Tôi chưa nói, tôi chưa nói, tôi chưa nói mà.” Thật ra Tô Tiểu Mễ là một người vô cùng hèn nhát. Cậu khóc không ra nước mắt nghĩ, tại sao cậu luôn bị Nghiêm Ngôn khi dễ hơn nữa người này chưa từng cạn kiệt chủ ý hư hỏng, cuộc sống khổ sở thế này đến bao giờ mới chấm dứt a.

“Em vội vã đến tìm anh có chuyện gì sao?” Nghiêm Ngôn hỏi thẳng vấn đề, lực quan sát của hắn luôn rất mạnh.

“Nói nghe thử xem, biết đâu tôi sẽ cho cậu chút ý kiến?” Dương huy vô cùng hứng thú chuyển đường nhìn sang Tô Tiểu Mễ.

“Anh có thể tránh một chút không” Tô Tiểu Mễ hướng về phía Dương Huy nói.

“Không được, nhiều người sẽ có nhiều ý kiến, nói không chừng việc đó Nghiêm Ngôn không giúp được, còn tôi có thể giúp cậu thì sao?” Dương Huy nháy mắt liên tục với Tô Tiểu Mễ.

Tô Tiểu Mễ nghĩ Nghiêm Ngôn cùng Lưu Ứng Tinh đều thuộc dạng người ít nói, sao lại quen tên Dương Huy nói nhiều muốn chết này a. Không thể làm gì khác hơn quay đầu dùng ánh mắt vô cùng chân thành nhìn Nghiêm Ngôn chằm chằm, muốn nói lần này thật sự có chuyện quan trọng muốn nói với hắn, mà loại biểu đạt này đã thành công nhắn nhủ với Nghiêm Ngôn. Nghiêm Ngôn cùng Lưu Ứng Tinh trao đổi ánh mắt, sau đó Lưu Ứng Tinh kéo Dương Huy ra khỏi cửa, Dương Huy vừa vùng vẩy vừa gào lên: “Đó là đạo đãi khách của cậu sao? Tôi hận cậu!”

Nghiêm Ngôn nhìn Dương Huy bị lôi sềnh sệch về phía cửa vẫy vẫy tay: “Chỉ cần đừng yêu tôi là được.”

Cánh cửa mới vừa khép lại, Nghiêm Ngôn ngồi trên ghế salong liền đổi tư thế, ngó chừng Tô Tiểu Mễ: “Nói đi.”

“Em có một vấn đề muốn hỏi anh.” Hiện tại Tô Tiểu Mễ rất khẩn trương đợi chờ một đáp án không biết là gì? Nếu Nghiêm Ngôn nói chỉ đùa bỡn cậu thì làm sao bây giờ?

“Được.”

“Cái kia…anh tại sao lại thích em?” Tô Tiểu Mễ vẫn phải mở miệng.

“Chuyện này sao” Nghiêm Ngôn như có điều suy nghĩ ngừng lại một chút, Tô Tiểu Mễ khẩn trương nhìn hắn, cậu càng khẩn trương Nghiêm Ngôn liền ngừng càng lâu, đến khi Tô Tiểu Mễ chịu hết nổi muốn xông lên, hắn mới chậm rãi giải thích: “Anh là người không thích cười, lần đầu tiên gặp nhau em đã khiến anh bật cười nên anh có chút ấn tượng. Lần thứ hai anh phát hiện em có chút ngốc khiến anh thật tò mò. Lần thứ ba, anh xác định em quả thật ngốc nên anh có chút hảo cảm. Lần thứ tư ngoài ý muốn em khiến anh có phản ứng nên thuận tiện phát tiết một chút. Sau nữa anh cảm thấy em rất buồn cười, nên rất thích em, thích trêu chọc em, vậy thôi.” Nghiêm Ngôn mở tay, ý bảo đã nói xong.

“Anh yêu em vì trông em buồn cười sao? Em không vui, tuyệt không vui chút nào.” Tô Tiểu Mễ chộp lấy gối ôm ném vào người Nghiêm Ngôn, đây căn bản không phải đáp án cậu muốn nghe, vốn còn tưởng rằng hắn sẽ nói những lời cảm động, hiện tại Tô Tiểu Mễ coi như hiểu rõ, vĩnh viễn cũng không hy vọng người này nói tình thoại nữa.

Tô Tiểu Mễ càng nghĩ càng bực nhanh đứng lên, Nghiêm Ngôn lại nhanh hơn cậu một bước, vòng tay ôm lấy cậu: “Tức giận?”

“Chẳng lẽ anh nghĩ em sẽ không tức giận?” Tô Tiểu Mễ muốn đẩy ta bàn tay đang ôm hông cậu.

Nghiêm Ngôn đứng phía sau cúi đầu dán vào lỗ tai Tô Tiểu Mễ nói: “Nói em ngốc em lại không tin, em để ý lý do anh thích em làm gì, em chỉ cần biết anh thích em là đủ rồi.”

Tô Tiểu Mễ nghe thấy trong lòng nhộn nhạo, ngẫm nghĩ, chỉ cần hiện tại Nghiêm Ngôn thích cậu là đủ, về phần lý do thật ra cũng không quan trọng lắm. Nhưng trong lòng vẫn còn ấm ức mấy lời vừa rồi: “Em mới không buồn cười, hai từ buồn cười kia thật quá đáng, sao lại nói thế.”

“Em cũng không thể trách anh, anh thật sự không tìm được từ khác để hình dung.”

Tô Tiểu Mễ không thuận theo giãy dụa trong ngực Nghiêm Ngôn: “Một chút cũng không dễ nghe, nhiều từ như vậy chẳng lẽ không tìm được một từ để hình dung em.”

“Dù sao anh cũng nghĩ không ra, vậy em tự mình nghĩ đi.”

“Buồn cười?” Tô Tiểu Mễ thử hỏi.

Nghiêm Ngôn đứng sau lưng cười đến dạ dày co rút, ôm lấy Tô Tiểu Mễ cùng nhau ngã trên ghế salong, nhẹ nhàng xoa mái tóc Tô Tiểu Mễ : “Em quả thật là bảo bối của anh.”

Những lời này lọt vào lỗ tai Tô Tiểu Mễ liền biến thành một loại tình thoại, sau đó lại nghĩ tới mấy món ăn gần đây học được, lấy tay chọc chọc ngực Nghiêm Ngôn : “Hôm nay em nấu cơm cho anh ăn?”

Nghiêm Ngôn nhìn Tô Tiểu Mễ trong ngực : “Trong nhà không có thức ăn.”

“Vậy chúng ta ra ngoài mua?”

“Không được, đây là chuyện tiểu thụ nên làm.”

“Tại sao chứ, tại sao chứ, tại sao chứ hả, chuyện gì cũng là tiểu thụ làm!” Tô Tiểu Mễ từ trong lòng ngực giãy dụa ngồi dậy, “Rõ ràng anh lười ra ngoài, anh đừng cho rằng em không biết, anh cho rằng em ngốc sao.” Nghiêm Ngôn sửng sốt thầm nghĩ: Đầu Tô Tiểu Mễ cũng gián đoạn tính phát tác, không phải lúc nào cũng ngốc nha.

Thế là Tô Tiểu Mễ kéo Nghiêm Ngôn đi đến siêu thị, nhà Nghiêm Ngôn cách siêu thị cũng không phải rất xa nên hai người không có lái xe.

Nghiêm Ngôn đẩy xe không đi theo Tô Tiểu Mễ chọn mua mặt hàng. Thấy Tô Tiểu Mễ càng mua càng nhiều, Nghiêm Ngôn liền kéo lại Tô Tiểu Mễ: “Đã đến lúc thay người.”

“Thay người cái gì?” Tô Tiểu Mễ biểu tình mờ mịt.

“Bộ anh chưa nói với em ? Hai người phải thay phiên đẩy xe.”

“A, anh có nói đâu.” Tô Tiểu Mễ hơi mất hứng.

“Vậy mới chứng minh hai chúng ta yêu thương nhau chứ.” Nghiêm Ngôn biểu tình chân thành đưa ra lời dụ dỗ, Tô Tiểu Mễ lần nữa bị Nghiêm Ngôn làm xúc động, đẩy chiếc xe đầy ấp thức ăn trong siêu thị.

Mới đặt chân vào nhà, Tô Tiểu Mễ liền ngã ghế salong: “Thôi, hôm nay không làm, mệt chết người.”

“Mua về thức ăn em lại nói không làm?” Nghiêm Ngôn tức giận kéoTô Tiểu Mễ từ trên ghế salong lôi xuống.

“Mệt quá a.”

“Thế làm cơm xong không cần trở về, cứ ngủ ở chỗ anh.” Nghiêm Ngôn kề sát lỗ tai Tô Tiểu Mễ nhỏ giọng nói.

Tô Tiểu Mễ nhảy dựng lên, đỏ mặt đẩy ra Nghiêm Ngôn: “Anh nói gì đó, ai muốn ngủ chỗ này của anh, em cũng không phải không có nhà, sẽ không ngủ ở chỗ anh đâu!” Sau đó vội vàng đi đến phòng bếp bắt đầu chuẩn bị nấu cơm, mới vừa mở vòi nước rửa rau đã quay đầu lại hỏi Nghiêm Ngôn: “Buổi tối em phải mặc gì, em không mang quần áo.”

“Cứ mang đồ anh là được.” Nghiêm Ngôn ngồi ở trên ghế salong xem ti vi, thỉnh thoảng nhìn người loay hoay ba chân bốn cẳng trong phòng bếp, trong lòng tính toán có nên gọi đồ ăn bên ngoài không nhỉ? Mới học ba bốn ngày làm sao có thể làm ra món ngon cho được.

Kết quả lần nữa lời tiên đoán của Nghiêm Ngôn đã linh nghiệm, khi Tô Tiểu Mễ bưng ra một món giống như cháy đen lại thủng đặt trước mặt Nghiêm Ngôn, còn vui mừng như điên thấp thỏm trông mong Nghiêm Ngôn.

Nghiêm Ngôn nhìn rồi tự hỏi cơm này có thể ăn sao? Mấy thứ kia lại không cần phải hỏi: “Mua nhiều đồ như thế mà em chỉ làm ra một món này?”

“Lời của anh có ý gì, muốn nấu ra một món không phải chuyện dễ, anh nếm thử trước rồi hẳn nói.” Tô Tiểu Mễ đem đũa đưa cho Nghiêm Ngôn. Nghiêm Ngôn cầm lấy chiếc đũa chỉ vào món ăn không nhìn ra hình dạng, ú ớ hỏi Tô Tiểu Mễ: “Món này là gì vậy?”

“Anh nhìn không ra sao? Là cà nha.”

“Cà? Thạch tín xào cà?”

“Ta phi ~~ mau ăn nhanh đi, nhanh đi.” Tô Tiểu Mễ thúc giục.

Nghiêm Ngôn cuối cùng vẫn buông đũa: “Anh tuyệt đối không ăn, muốn ăn một mình em ăn đi.”

Khuôn mặt Tô Tiểu Mễ xụ xuống, dùng chiếc đũa đâm Nghiêm Ngôn: “Anh có xem TV không vậy? Những người kia bất kể người yêu mình nấu khó ăn cỡ nào cũng vô cùng hưởng thụ nuốt xuống bụng.”

“Nên anh mới nói em xem TV quá nhiều, thân là đàn ông tối ngày lại xem phim chủ đề tình yêu.”

“Anh xem quá ít, hèn chi chẳng thú vị.” Tô Tiểu Mễ chu mỏ cằn nhằn.

Nghiêm Ngôn đem đĩa thạch tín xào cà đẩy ra xa, sau đó ôm lấy Tô Tiểu Mễ ngồi ở trên bàn: “Mặc dù lần này em thất bại nhưng anh phải khen ngợi em, em đã tiến thêm một bước trên con đường trở thành một tiểu thụ thành công! Để tưởng thưởng cho em, anh quyết định đem hết đĩa cà này tặng cho em.”

“Thật sao? Em đây lúc nào mới trở thành một tiểu thụ thành công?”

“Sắp rồi.”

Tô Tiểu Mễ bị Nghiêm Ngôn dụ dỗ một hồi không còn tức giận như ban đầu. Nghe được chuông cửa bên ngoài vang lên, Nghiêm Ngôn buông ra Tô Tiểu Mễ xoay người đi ra cửa: “Món ăn đã đưa đến.”

“Ông đây không tin khó ăn như vậy.” Tô Tiểu Mễ thừa dịp Nghiêm Ngôn ra ngoài lấy thức ăn, gắp chút cà bỏ vào trong miệng, một phút sau sắc mặt tái xanh đem cà nôn vào trong thùng rác, chạy chậm đến bên cạnh Nghiêm Ngôn, vui vẻ nói : “Một tiểu thụ thành công nhất định phải đi theo bước chân tiểu công thành công, anh đã không ăn thì em cũng không ăn, em không thể tiêu xài phung phí hay anh giúp em đặt thêm một phần thức ăn đi?”

Nghiêm Ngôn đối với việc Tô Tiểu Mễ thay đổi đến chóng mặt, cảm thấy thật khó hiểu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.