Chỉ Muốn Làm Người Đàn Ông Của Em

Chương 2: Mùa xuân Tô Tiểu Mễ đã tới, nhưng lại là một thằng con trai



Mọi chuyện ngày càng rối ren khó tháo gỡ, kể từ ngày đó mỗi lần Tô Tiểu Mễ đánh răng đều thấy người kia nhìn cậu cười, lúc ăn cơm cũng thấy người kia nhìn cậu cười, ngay cả thầy giáo trên bục giảng cũng bị đổi thành mặt người kia. Tô Tiểu Mễ rất khổ não chỉ thiếu không có mời pháp sư đến làm phép, Nghiêm Ngôn này không biết có sử dụng yêu thuật gì không.

Còn 100 nguyên lần trước nhặt về được Tô Tiểu Mễ lồng vào trong khung, bên cạnh còn đặt một con dao gọt trái cây. Xem như cảnh cáo răng đe những người ngủ cùng phòng, nếu như không thấy đồng tiền này, cậu sẽ làm con dao trắng kia chuyển thành màu đỏ.

Khi trông thấy Nghiêm Ngôn cùng đám bạn năm hai đi ngang qua, tim Tô Tiểu Mễ sẽ đập liên hồi. Đến khi Tô Tiểu Mễ phát hiện đó là loại tình cảm gì, đó đã là chuyện của học kỳ sau. Có thể nói mùa xuân của Tô Tiểu Mễ đã tới rồi nhưng mùa xuân ấy lại là một thằng con trai.

Tô Tiểu Mễ năm 2, Nghiêm Ngôn năm 3.

Tô Tiểu Mễ vẫn bận bịu vai trò của một học sinh, Nghiêm Ngôn như cũ chìm ngắm trong bụi hoa. Tô Tiểu Mễ nghĩ chỉ cần Nghiêm Ngôn quen bạn gái cậu nhất định không có hy vọng. Vì thế một mặt cậu mang theo tâm trạng mâu thuẫn hi vọng Nghiêm Ngôn nhanh nhanh quen bạn gái đi, cậu sẽ chết tâm không còn xoắn xít gì nữa. Nhưng chỉ cần nghĩ tới Nghiêm Ngôn cùng bạn gái vui vẻ anh anh em em trái tim Tô Tiểu Mễ lại quấn bệnh vào nhau.

Trong lúc Tô Tiểu Mễ còn đang chìm đắm trong mớ vòng vo thì Lô Y Y đã chuyển trường tới, học cùng một ban với Nghiêm Ngôn. Tô Tiểu Mễ hận đến nghiến răng nghiến lợi, Lô Y Y sẽ ở bên cạnh phòng cậu, tuy rằng cậu cùng Lô Y Y từ nhỏ cùng nhau lớn lên nhưng tính cách tuyệt đối không hợp, cô ta ỷ bản thân lớn tuổi hơn một chút thì đoạt lấy đồ chơi của cậu, còn hết lần này đến lần khác trêu cợt cậu. Tô Tiểu Mễ nghĩ đời này cậu cùng cô ta tuyệt không thể ở cùng một chỗ. Ngồi cùng bàn, Tôn Diệu dùng khuy tay đụng đụng cậu: “Tô Tiểu Mễ, có mỹ nữ tìm cậu kìa?”

Tô Tiểu Mễ theo ánh nhìn của cậu bạn mà ngó qua liền thấy được Lô Y Y.

Tôn Diệu vẻ mặt hâm mộ nói: “Tô Tiểu Mễ, cậu giỏi lắm, thật nhìn không ra a, quen biết mỹ nữ này khi nào vậy, rãnh rỗi thì giới thiệu với anh em chút đi.”

“Phi, bộ dáng vậy mà là mỹ nữ á, nhiều nhất được coi là nữ đàn ông mà thôi.” Tô Tiểu Mễ oán hận ném lại một câu, đi ra cửa phòng học, nhìn chằm chằm cô gái cười hì hì trước mắt, mùa Đông mà còn mặc quần.

“Chị tìm tôi làm gì.”

Lô Y Y vẫn cười hì hì : “Ơ, đã lâu không gặp tại sao lại lãnh đạm với chị quá vậy.”

“Mỗi tuần lễ đều đã gặp, chị còn chuyển trường tới đây làm gì, mỗi tuần lễ gặp mặt đã đủ khổ sở, chị còn muốn chuyển trường đến đây hành hạ tôi?”

Lô Y Y bĩu môi: “Chị không cần vì một người như cậu mà phí tâm tư chuyển trường đâu.”

“Thế chị muốn gì?”

“Còn không phải vì Nghiêm Ngôn sao.” Khi trong miệng Lô Y Y nói ra cái tên này, Tô Tiểu Mễ lòng lộp bộp kinh hãi, cô gái xấu xa này muốn cùng cậu tranh đoạt đàn ông sao?

“Chị mất không ít công sức mới được học cùng lớp với anh ấy đấy, thuận tiện tới đây thăm cậu chút thôi, niên đệ.” Cô gái tiếp tục đắc ý nói.

“ Chị làm sao biết được Nghiêm Ngôn ?” Tô Tiểu Mễ không nhịn được hỏi, cũng không để ý cô ta cường điệu hai chữ “niên đệ”.

“Có ai không biết đến Nghiêm Ngôn, hừ, chị luôn thích khiêu chiến với những thứ có độ khó cao. Tiểu Mễ, nghe này, chị sẽ biến anh ấy thành người đàn ông của chị?”

Tô Tiểu Mễ trong lòng không thoải mái lắm, chán nản mở miệng : “Chị có bản lãnh đó sao?”

Lô Y Y không để ý tới Tô Tiểu Mễ châm chọc mình: “Cậu hiện tại có tiết không?”

“Không có, mới vừa tan lớp, tôi tính về phòng ngủ, buổi chiều mới có tiết, thế nào?”

“Đi, chúng ta đến phòng học, cậu kể chị nghe một chút Nghiêm Ngôn là dạng người thế nào, chị mới tới chỉ biết mỗi mình cậu, chị phải điều tra thật kĩ, biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng.”

“Đùa gì vậy, tôi không có thân với Nghiêm Ngôn đâu.”

“Dù sao cả hai cũng học cùng một trường, ít nhiều cũng nghe qua chuyện anh ấy, kể chị nghe chút đi .”

Lô Y Y chẳng màng phân bua liền kéo Tô Tiểu Mễ đi về hướng phòng học. Tô Tiểu Mễ vừa vào phòng học đã thấy Nghiêm Ngôn ngồi phía sau xem sách, trái tim lại bắt đầu nhảy thình thịch, len lén liếc qua Lô Y Y một cái sợ cô ta phát hiện mình không bình thường, may quá, ánh mắt cô ta cứ như hồ ly bám sát Nghiêm Ngôn. Ở đại học có rất nhiều khóa cũng rất nhiều học sinh, thầy giáo căn bản không nhớ ai ra ai, Lô Y Y kéo cậu cùng ngồi sau lưng Nghiêm Ngôn. Tô Tiểu Mễ liếc mắt lườm Lô Y Y, cô gái này lại nổi tật xấu rồi đúng không, không những muốn nghe chuyện về Nghiêm Ngôn còn muốn ngồi phía sau hắn, chẳng phải sẽ bị nghe thấy sao?

Nhìn không chớp mắt cái ót của Nghiêm Ngôn, thở ra khe khẽ, ngay cả cái ót thôi mà cũng đã hoàn mỹ đến vậy.

Mới vừa vào học, Lô Y Y đã bắt đầu huyên thuyên: “Mau, mau nói nhanh đi.”

Tô Tiểu Mễ đè thấp âm lượng: “Gần như vậy sẽ bị nghe được đấy.”

“Không sao, chị chính là muốn anh ấy nghe được, như vậy mới biết được chị quan tâm anh ấy cỡ nào.” Lô Y Y nói thật hùng hồn, trong mắt dấy lên sự tự tin không biết từ nơi nào có được.

“Tôi không hiểu hắn lắm đâu.”

“Nhưng cũng biết chút ít phải không.”

Tô Tiểu Mễ hắng giọng: “Vóc người của hắn rất đẹp, ngược lại tính cách lại không tốt lắm.”

“Chỉ có những thứ này?” Lô Y Y vô cùng không hài lòng lườm nguýt.

“Thành tích cũng rất tốt.”

“Con mẹ nó, cậu mau nói những thông tin hữu dụng hơn đi.” Lô Y Y không nhịn được mắng lời thô tục.

“Nghe nói nhà hắn rất có tiền ” Đây quả thật là câu hữu dụng nhưng không phải thứ Lô Y Y muốn nghe, những thứ này mấy trường học khác đều biết, còn cần hỏi Tiểu Mễ làm gì.

“Vậy cậu cảm thấy Nghiêm Ngôn thế nào?” Lô Y Y đưa ra vấn đề làm cậu suy nghĩ một chút, sau đó sảng khoái nói: “Khi cười cũng rất mê người.” Nói xong Tô Tiểu Mễ liền hối hận, Lô Y Y kỳ quái theo dõi phản ứng người bên cạnh, lại hỏi: “Chị học cùng hắn hai tuần lễ vẫn chưa thấy hắn cười, cậu nhìn thấy ở đâu vậy ?”

“Quên rồi.”

“Cậu nhất định có chuyện giấu giếm không muốn nói với chị, cậu hãy mau thành thật đi, nếu không chị sẽ nguyền rủa cậu cả đời không lấy được vợ.”

“Mẹ nó, miệng chị cũng quá ác độc đi.”

Đang lúc Tô Tiểu Mễ cùng Lô Y Y ầm ĩ qua lại, Nghiêm Ngôn nhìn hai người phía sau ồn ào ảnh hưởng đến việc học , không nhịn được quát lên: “Hai người các ngươi ở sau lưng nói chuyện của tôi, làm ơn có thể cách xa một chút không.”

Tô Tiểu Mễ ngây ngẩn cả người, cậu lần nữa được ngắm hắn ở khoảng cách gần. Còn Lô Y Y dường như rất phấn khích việc Nghiêm Ngôn trả lời bọn họ, chọc chọc người bên cạnh: “Woa, anh ấy lần đầu nói chuyện với chị đấy.”

Nghiêm Ngôn nhìn biểu tình ngây ngốc của Tô Tiểu Mễ , hình như đã gặp qua ở đâu rồi, sau đó khóe miệng hắn từ từ cong lên không phải rất rõ ràng: “Là cậu.” Sau đó liền quay đầu đi.

Tô Tiểu Mễ lại thất thần, chờ đến khi hoàn hồn cậu mới mơ mơ màng màng nghe được Lô Y Y khăng khăng hỏi cậu tại sao quen với Nghiêm Ngôn. Tô Tiểu Mễ không thể trả lời cũng không muốn trả lời, cậu đứng lên muốn đi ngoài.

“Vị bạn học này, cậu muốn trả lời vấn đề này sao?”

Trên bục giảng, thầy giáo đỡ lấy mắt kiếng, ngó chừng một vị học sinh đột nhiên đứng lên. Trong nháy mắt ánh mắt tất cả bạn học trong lớp đều tụ tập trên người Tô Tiểu Mễ, trong đầu Tô Tiểu Mễ lại chỉ có một ý nghĩ duy nhất thì ra Nghiêm Ngôn còn nhớ rõ cậu. Cậu thẫn thờ cười ngây ngô, đến khi Lô Y Y kéo kéo tay áo cậu. Cậu mới lấy lại tinh thần nhìn lại thầy giáo đứng phía trên kia: “Chuyện gì?” Tô Tiểu Mễ hỏi.

Hai hàng gân xanh trên trán thầy giáo giật giật, bạn học cả lớp đều buồn cười lại không dám cười, thầy giáo lập lại vấn đề một lần một lần nữa, Tô Tiểu Mễ căn bản không phải dân kiến trúc cũng không hiểu gì về quảng cáo làm sao mà trả lời. Sau đó nhức đầu nói: “A, em đi nhầm phòng học.” Sau đó nhanh chóng vọt về hướng cửa, nghe câu trả lời của Tô Tiểu Mễ tất cả mọi người đều sửng sốt, rốt cục có mấy người không nhịn được cười phá lên, bị thầy giáo trợn mắt nhìn liền nuốt trở lại. Trong lúc Tô Tiểu Mễ chật vật chạy ra ngoài còn len lén liếc Nghiêm Ngôn một cái, thấy hắn dùng tay chống đầu, ánh mắt nheo lại theo dõi cậu. Tô Tiểu Mễ giật mình lảo đảo ngã nhào ngay ngoài cửa, tiếp theo lại nhanh chóng đứng lên, con mẹ nó, thể diện vứt xuống nền nhà hết cả rồi.

Trong phòng học Nghiêm Ngôn có chút buồn cười, hắn phát hiện chỉ cần mình theo dõi cậu ta hoặc nghe cậu ta nói chuyện, hắn sẽ trở nên khác thường, thậm chí còn muốn tiếp tục trêu cậu ta. Nghiêm Ngôn suy nghĩ một chút bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.