Chỉ Muốn Làm Người Đàn Ông Của Em

Chương 21: Tình yêu không đủ thuần khiết



Dưới anh đèn mập mờ, Tô Tiểu Mễ nằm trên giường Nghiêm Ngôn, hai tay ôm lấy cổ hắn cuồng nhiệt hôn môi. Nghiêm Ngôn một tay cởi ra quần áo Tô Tiểu Mễ để cậu giạng chân trên người mình. Nhẹ nhàng phủ môi lên thứ nhô ra Tô Tiểu Mễ liền ngửa đầu rên rỉ: “Đúng, đúng, ưm, Ngôn, Ngôn. . .”

Thấy Tô Tiểu Mễ đã chìm vào mộng cảnh, Nghiêm Ngôn từ trong tủ đầu giường lấy ra đồ bôi trơn, tay quét lấy một ít từng chút từng chút làm mềm phía sau rồi chen vào, Tô Tiểu Mễ bất an giãy dụa : “Đừng, Hmm, đừng lộng nữa.” Lúc này Nghiêm Ngôn mới ôm lấy cánh mông Tô Tiểu Mễ giúp cậu từ từ tiếp nhận hắn.

Tô Tiểu Mễ ngồi trên người Nghiêm Ngôn lắc lư lên xuống, cuối cùng cả người mềm nhũn ngã vào ngực Nghiêm Ngôn, thở hổn hển nói : “Em hết sức rồi.”

Nghiêm Ngôn trở mình đem Tô Tiểu Mễ đặt dưới thân, mút hôn lấy đôi môi mê người đem tất cả rên rỉ nuốt vào trong miệng.

Một canh giờ sau hai người mới được phóng thích. Nghiêm Ngôn ôm lấy Tô Tiểu Mễ mệt lả, nói: “Anh ôm em đi tắm?”

“Được.”

Sau khi tắm xong hai người chuẩn bị dùng cơm, ngay lúc này Lưu Ứng Tinh cùng Dương Huy lại đến.

“Mấy người đến đây làm gì?” Nghiêm Ngôn không chút khách khí hỏi.

“Cậu lúc nào cũng lãnh đạm như vậy, có biết trái tim tớ bị cậu tổn thương đau khổ muốn chết không, chúng ta đã lâu không có cùng nhau ăn cơm, nên. . .” Dương Huy thương tâm kể lể.

“Tôi thì thấy hai người nhàm chán quá thì có, vừa lúc chúng tôi định đi dùng cơm, các cậu đi cùng thôi.” Nghiêm Ngôn không để ý ánh mắt phản đối của Tô Tiểu Mễ

Bốn người ngồi trong một gian phòng nhà hàng Tây, Dương Huy cùng Lưu Ứng Tinh đã sớm biết quan hệ hai người nên không khách sáo buông lời trêu đùa.

“Tô Tiểu Mễ, vừa rồi bước đi của cậu thật kỳ quái.” Bình thường Lưu Ứng Tinh rất ít nói, lúc này trong mắt đều là ái muội, Tô Tiểu Mễ nghe Lưu Ứng Tinh nói vậy liền đỏ mặt, vội vả phủ nhận: “Đừng nói bậy, chúng tôi chỉ là…ban nãy chạy bộ xoay thắt lưng.”

“Thật không? Nghiêm Ngôn không phải biến thái, có dùng đến dây lưng ? Cây nến? Roi?” Dương Huy cười càng gian trá.

Nghiêm Ngôn ngồi bên cạnh không thèm lên tiếng, lo ăn phần cơm của mình.

Bị trêu ghẹo, Tô Tiểu Mễ kích động nhìn chằm chằm Dương Huy: “Ngậm lại cái miệng thối của anh lại, không được vũ nhục tình yêu thuần khiết của chúng tôi.” Những lời này chọc hai người ngồi đối diện gục xuống bàn, trì hoãn một lát Dương Huy mới lấy lại bình tĩnh hỏi tiếp: “Đồng chí Tiểu Mễ, cậu nói cho tôi biết trong lòng cậu tình yêu thuần khiết là thế nào?”

“Thì là cuộc sống trong sáng của hai người yêu nhau, mới không có dây lưng, nến, roi như anh nói.” Tô Tiểu Mễ biểu tình kiên định không nhìn hai người kia lại gục trên bàn cười khùng khục.

“Hai người thuần khiết sao?”

“Bản thân cậu thuần khiết thì tôi tin, bất quá. . .” Dương Huy không để ý Nghiêm Ngôn ở dưới bàn liều mạng đá chân cậu, không sợ chết nói tiếp: “Tô Tiểu Mễ, tôi nghĩ cậu còn chưa biết, theo tôi biết Nghiêm Ngôn của cậu trước đó đã không còn thân đồng tử.”“Cái gì?” Ánh mắt mang theo tức giận chuyển hướng sang Nghiêm Ngôn ngồi bên cạnh.

Nghiêm Ngôn né tránh không dám nhìn cậu, chột dạ nói lãng sang chuyện khác: “Chuyện trước kia nói lại làm gì, mau ăn cơm.”

Tô Tiểu Mễ nghe lời ăn cơm nhưng khoảng thời gian tiếp theo cậu không hề mở miệng dù chỉ một câu, trong lòng cảm thấy hơi thất vọng, bản thân cậu muốn một tình yêu thuần khiết lại bị cái tên Nghiêm Ngôn biến thái, không biết xấu hổ, hạ lưu, bại hoại này phá hư. Dùng bữa xong, hai người vẫn cười có chút hả hê, Tô Tiểu Mễ rầu rĩ lên xe trước, Nghiêm Ngôn trừng hai người kia, hung hăng nói: “Vụ hôm nay hai người nhớ kỹ cho tớ, một ngày nào đó tớ sẽ đòi lại.”

Dương Huy cùng Lưu Ứng Tinh ngoài cười nhưng trong không cười: “Xem cậu thoát được tối ngay không hẳn nói, người thuần khiết.”

Nghiêm Ngôn tung ra một cước đuổi đi bọn họ.

Vào trong nhà bất kể Nghiêm Ngôn đi tới chỗ nào đều bị Tô Tiểu Mễ nhìn chằm chằm không tha, sống lưng Nghiêm Ngôn cũng lạnh toát, đại khí bị nhìn hơn một canh giờ Nghiêm Ngôn rốt cục thỏa hiệp đi đến chỗ Tô Tiểu Mễ: “Em cũng không thể trách anh, dù sao anh cũng là đàn ông, hơn nữa lúc đó còn quá trẻ không hiểu chuyện.”

Tô Tiểu Mễ bị chọc giận thật rồi, hét lên: “Em chẳng phải cũng là đàn ông, sao em lại không giống anh? Không những làm chuyện mất mặt còn đem lần đầu tiên dâng cho người mình yêu, mẹ kiếp, em bị mù thật rồi nếu không sao lại coi trọng đồ lưu manh hoa tâm như anh.”

Nghiêm Ngôn nhìn Tô Tiểu Mễ càng nói càng kích động, gằng lại: “Em hiện tại giận có ích lợi gì? Không muốn cũng đã xảy ra căn bản không thể quay trở lại.”

“Bây giờ anh còn dám nói thế, chính anh, chính anh.” Tô Tiểu Mễ chỉ tay ngay lỗ mũi Nghiêm Ngôn : “Lý tưởng tình yêu thuần khiết của em bị anh bóp nát như bóp con kiến, em hối hận rồi, biết vậy em thà rằng đem lần đầu tiên cho người khác, như vậy ít giữa chúng ta có sự công bằng.”

“Lần đầu tiên của anh đã không còn .”

“Em muốn nghe anh nói cũng không được ư, nói, lần đầu tiên của anh là nam hay nữ.”

Nghiêm Ngôn đem Tô Tiểu Mễ kéo vào trong ngực: “Chúng ta đừng nói đến chuyện này nữa được không, em cứ coi anh là xử nam cũng được mà.”

“Đã không phải sao có thể coi như chưa từng xảy ra, đàn ông xấu, đàn ông xấu, bạch nhãn lang, không biết xấu hổ.”

Nghiêm Ngôn giữ Tô Tiểu Mễ không ngừng mắng nhiếc trong vòng tay, hắn không ngờ Tô Tiểu Mễ lại coi trọng chuyện này đến vậy. Hai người chết kia tốt nhất đừng để hắn nắm được nhược điểm, dám bán đứng hắn.

Nguyên cả đêm Nghiêm Ngôn bị Tô Tiểu Mễ không ngừng chỉ trích, Nghiêm Ngôn cảm giác bản thân giống như ông chồng bị vợ bắt gian tại trận, bất quá hắn không có phản bác, trước khi quen biết Tô Tiểu Mễ lúc đó hắn quả thật không phải xử nam. Tô Tiểu Mễ này đã quá đam mê tình tiết hoàn mỹ rồi, nào có chuyện như trong tưởng tượng của cậu. Trong lòng Nghiêm Ngôn mặc dù nghĩ như vậy nhưng thủy chung không nói ra.

Sáng hôm sau, lúc Tô Tiểu Mễ tỉnh lại câu nói đầu tiên chính là chỉ vào Nghiêm Ngôn: “Anh là cái tên bất trinh.”

Nghiêm Ngôn xoa vần trán 囧 của mình có chút nhức đầu: “Này, em còn muốn mắng bao lâu?”

“Dù có mắng thêm nữa cũng bù không được tổn thương trong lòng, anh là điểm nhơ, nét bút hỏng, cặn bả xã hội, bại hoại quốc gia, nỗi buồn của xử nam.”

“Lần này em thật sự biết rất nhiều từ ngữ nha.” Nghiêm Ngôn phối hợp rời trên giường mặc quần áo tử tế.

“Mắng anh nhiều như vậy anh còn không biết phản tỉnh.” Tô Tiểu Mễ nhìn Nghiêm Ngôn rời giường, cuống quít đứng lên theo.

“Em muốn anh phản tỉnh thế nào? Đi phẫu thuật thành thân đồng tử sao?”

“Anh . . . . .”

Nghiêm Ngôn đi xuống phòng khách lầu dưới, Tô Tiểu Mễ cũng chạy theo phía sau miệng không ngừng oán than, Nghiêm Ngôn quay người lại: “Tô – Tiểu – Mễ! ! !”

Tô Tiểu Mễ đang đi bị Nghiêm Ngôn đột nhiên dừng lại lớn tiếng dọa sợ hết hồn, ngây ngốc đứng im không dám động.

“Em đã xem nhiều phim TV sao còn không hiểu? Mấy nhân vật em xem không phải bất kể người đàn ông của họ làm sai chuyện gì, một nửa còn lại sẽ ở sau lưng động viên hắn, ủng hộ hắn, thậm chí kính dâng hết tất cả. Nhìn lại em đi mắng anh từ tối đến sáng, em biết cái này có ý gì không, ý là điềm báo sắp ly hôn! Anh thực thất vọng về em, anh vốn nghĩ em sắp trở thành một tiểu thụ thành công, xem ra anh sai rồi, em còn kém xa lắm, anh đi làm đây, một mình em lên lớp đi.” Nghiêm Ngôn cố tình tỏ vẻ tiếc hận, trước khi đi còn đánh ra đòn sát thủ chán nản lắc đầu, ngay cả quay lại nhìn cậu một lần cũng không đem xe lái đi, để lại một mình Tô Tiểu Mễ vẫn còn u mê, đầu óc không ngừng xoay chuyển: Tình cảnh này quả thật là điềm báo bọn họ sắp ly hôn, làm sao bây giờ, cậu không muốn ly hôn! Không muốn ly hôn a! Đầu óc mình sao lại hồ đồ đến vậy, luôn cố gắng giữ vững hình tượng hoàn mỹ trước mặt Nghiêm Ngôn lại bị chuyện kia phá hủy hết thảy, nếu phải chia ly dù cho cậu 100 đồng tử cậu cũng không muốn cùng lắm cậu đem 100 đồng tử kia luyện thành đồng tử đan đưa cho Nghiêm Ngôn uống. Tại sao cậu lại không sớm nghĩ đến chuyện này, Nghiêm Ngôn nhất định rất chán ghét cậu, cậu mắng người ta từ tối đến sáng, cậu là bánh bèo chanh chua, bánh bèo chanh chua a.

Cả ngày hôm đó Tô Tiểu Mễ luôn trong tình trạng mặt ũ mày chau nghĩ: Cậu thật không xứng làm một tiểu thụ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.