Chỉ Muốn Làm Người Đàn Ông Của Em

Chương 28: Tô Tiểu Mễ muốn giảm cân



Tô Tiểu Mễ mở ra kho chứa hàng, ngày đó sinh nhật cậu Nghiêm Ngôn đã tặng một xe hoa hồng giờ đây chúng nó đa phần đều đã khô héo, Tô Tiểu Mễ vẫn không nỡ vứt, tiện tay lấy một thanh sô cô la chất thành đống rồi rời khỏi gian phòng, mục tiêu của cậu là phải thanh lý hết mớ này trước khi hết hạng sử dụng, vì thế Tô Tiểu Mễ cầm sô cô la lột vỏ bỏ vào miệng, trên đường về cậu đi qua một mặt gương, sau đó liền chạy ngược trở lại. Trên đầu vết thương do mặt kính làm vỡ da đã khép lại, cậu lại kéo áo lên nhìn vào bụng, xoa xoa lớp thịt dày phúng phính. Một lát sau cậu liền vọt vào thư phòng đứng trước mặt Nghiêm Ngôn: ” Anh nhìn xem có phải em đã béo lên rồi không?”

Nghiêm Ngôn ngẩng lên chút rồi hạ xuống: “Hình như là vậy.”

Tô Tiểu Mễ sốt ruột đến dậm chân: “Anh chán ghét em, nhất định anh đang chê em mập, nếu không sao vừa rồi ngay cả một ánh mắt ngay cả nhìn cũng không nhìn em.”

“Ánh mắt anh có bao nhiêu lần nhìn thẳng em đâu.” Thản nhiên nói ra sự thật.

“Em là bàn tử, cuộc sống bi kịch một bàn tử sắp bắt đầu, đầu tiên sẽ bị ngươi ta ghét bỏ rồi bị quẳng đi, cuối cùng lưu lạc đầu đường phải đốt que diêm, sau đó, sau đó chết thảm a.” Tô Tiểu Mễ nâng cả người nhào đến trên bàn.

Nghiêm Ngôn kéo chiếc cằm Tô Tiểu Mễ đặt trên bàn nâng cao: “Em rốt cuộc còn bao nhiêu tình cảnh chưa diễn? Thế em muốn anh nói gì? Chẳng lẽ bảo anh trái lương tâm nói em không mập?”

Tô Tiểu Mễ nằm trên bàn như cá trên thớt không ngừng giãy giụa: ” Cuộc sống bi kịch một bàn tử sắp bắt đầu, đầu tiên sẽ bị ngươi ta ghét bỏ rồi bị quẳng đi, cuối cùng lưu lạc đầu đường phải đốt que diêm, sau đó, sau đó chết thảm a.”

“Mấy ngày qua em ăn những gì?”

“Không phải mỗi ngày đều ăn bình thường đó sao, rãnh rỗi em sẽ ăn chút sô cô la để giết thời gian.” Tô Tiểu Mễ cố gắng nhớ lại mấy thứ mình đã ăn lại không phát hiện ra thứ gì có thể làm cho mình béo lên cả. Cậu chợt kinh ngạc thốt lên: “Chẳng lẽ thân thể em muốn nói cho em biết, sau 20 tuổi thì nó sẽ trở thành bàn tử?”

“Thời gian còn lại thì thế nào?” Nghiêm Ngôn xem nhẹ hỏi thêm lần nữa.

“Ăn xong bữa ăn sáng, anh không có ở đây thì em xem ti vi, đọc sách, ăn sô cô la, đi nhà vệ sinh.”

Nghiêm Ngôn rất rất cố ý giả vờ không nghe thấy từ cuối cùng: “Mẹ nó, sao em không nói bất cứ lúc nào em cũng có thể ăn? Như vậy còn hỏi tại sao không mập?”

“Làm sao bây giờ, em còn chưa ăn hết trước khi chúng nó hết hạn sử dụng, là anh hại em.”

“Em muốn ăn hay muốn gầy?”

Trong lòng Tô Tiểu Mễ bắt đầu gãy bàn tính, nếu như béo lên Nghiêm Ngôn nhất định sẽ bỏ cậu, ăn nhiều sô cô la cũng đâu nghĩa lý gì. Thôi thì ráng nhịn một chút, chờ gầy xuống rồi ăn tiếp cũng không muộn.

“Em muốn giảm cân! ! !” Tô Tiểu Mễ tràn đầy ý chí chiến đấu giơ tay.

“A, em cứ giảm đi, ra ngoài nhớ đóng cửa.” Nghiêm Ngôn rốt cục không nhịn được đem Tô Tiểu Mễ đuổi ra ngoài.

“Nhưng không có anh bên cạnh em không có động lực.”

Nghiêm Ngôn nghe thấy lời này liền ngẩng đẩu, đập vào mắt là biểu tình tha thiết trông mong của Tô Tiểu Mễ, chẳng hiểu tại sao hắn lại có dự cảm xấu: “Em muốn anh đi cùng?”

Tô Tiểu Mễ liều mạng gật đầu: “Được không?”

“Không được!”

“Được không?”

“Không được!”

“Được không?”

“Không được!”

Một canh giờ sau, Nghiêm Ngôn rốt cục thỏa hiệp đồng ý ngày mai đưa cậu theo chạy bộ.

Sáng hôm sau, Tô Tiểu Mễ mang theo tâm trạng vui sướng dậy thật sớm còn kéo theo Nghiêm Ngôn. Nghiêm Ngôn từ trong ga-ra ném ra một chiếc xe đạp đã lâu không chạy, Tô Tiểu Mễ không hài lòng hỏi: “Anh muốn chạy xe đạp, không phải trước đó anh nói muốn cùng em chạy bộ?”

“Đó đã là giới hạn thấp nhất của anh, nếu em không hài lòng anh trở về ngủ.”

“Đừng, anh nhìn anh xem ngay cả người trong nhà cũng keo kiệt, nói anh hai câu anh liền không vui.”

Nghiêm Ngôn ngồi lên xe đạp, chống chân xuống đất: “Đi thôi”

“Chúng ta chạy đi đâu?”

“Đến nhà em.”

“Tại sao chứ, thật xa.”

“Em muốn anh đi cùng không phải để cho em thêm động lực à? Nếu như anh đến nhà em trước, anh sẽ đem chuyện thi gian lận bị bắt nói với bố em.” Nói xong liền đạp xe vọt ra khỏi nhà.

Tô Tiểu Mễ ở phía sau liều mạng đuổi theo Nghiêm Ngôn, gào khàn cả giọng: “Có việc gì chúng ta từ từ ngồi xuống thương lượng, anh đừng vọng động như vậy a.”

Nghiêm Ngôn không muốn nghe thêm, đem MP3 nhét vào lổ tai, tiếp tục đạp xe như bay.

Khi Tô Tiểu Mễ chạy đến nhà mình đã thở không ra hơi, cầm nước trên bàn một hơi cạn sạch, tê liệt ngã người lên ghế sa lon. Nghiêm Ngôn nhàn nhã ngồi trên ghế sa lon xem TV, mẹ Tô vui vẻ bưng dĩa trái cây đi đến: “Thằng nhóc con lại giở chứng đúng không, Nghiêm Ngôn đã nói con đừng nhiều chuyện đòi giảm cân này nọ con lại không nghe, cả người con đều là xương có thể mập bao nhiêu chứ hả?”

Tô Tiểu Mễ thở không ra hơi: “Mẹ, mẹ không hiểu đừng đưa ra những kết luận không liên quan.”

“Con dám nói thế với mẹ à, nhanh đi tắm, cả người đều là mùi mồ hôi.”

Tô Tiểu Mễ giống như đống bùn ngồi phịch trên ghế sa lon: “Cho con nghỉ ngơi chốc lát, mệt quá.”

“Không được làm bẩn ghế, đi nhanh.”

Mẹ Tô đem Tô Tiểu Mễ đẩy tới nhà tắm, sau đó cười hì hì ngồi đối diện Nghiêm Ngôn : “Ăn trái cây đi cháu, Tiểu Mễ nhà dì đã làm phiền cháu nhiều rồi, nghỉ hè còn phải phiền cháu giúp nó ôn tập.”

“Dì à, không sao, giúp các học sinh khác là nhiệm vụ của học sinh giỏi chúng con.”

“Hiazzz, Tiểu Mễ nhà dì quen được người bạn như cháu quả thật đã tu phúc từ kiếp trước, bữa trưa này cháu cũng ở đây dùng cơm đi, Tiểu Mễ đã lâu không về nhà để dì nấu vài món ngon đãi các con.”

Nghiêm Ngôn biểu tình cười rạng rỡ thiếu chút làm mù mắt mẹ Tô: “Vâng, cám ơn dì.”

Mẹ Tô bận rộn đi vào phòng bếp chuẩn bị, một lát sau lại như nhớ đến việc gì đi ngược trở lại: “Nghiêm Ngôn, dì tốt bụng nhắc nhở con một câu, khoảng thời gian trước Tiểu Mễ cứ quấn lấy dì đòi học nấu ăn, con tuyệt đối đừng ăn mấy món nó nấu, mấy món đó đều có thể lấy mạng người đó.” Nói xong Mẹ Tô tiếp tục đi vào phòng bếp bận rộn, Nghiêm Ngôn nghe thấy khóe miệng liền cong lên nụ cười nhạt. Đến khi Tô Tiểu Mễ tắm xong đi ra lại ép bản thân thu lại nụ cười.

“Tắm xong rồi?”

Tô Tiểu Mễ liếc chung quanh một vòng, sau đó nhỏ giọng nói với Nghiêm Ngôn: “Anh không nói với bố em đấy chứ?”

“Bố em đã sớm đi làm.”

“Vậy thì tốt.” Tô Tiểu Mễ tiếp tục dùng khăn lông xoa đầu của mình, nhìn thấy mẹ lăng xăng trong bếp thì tò mò hỏi: “Hôm nay anh ăn cơm ở đây?”

“Ừm!”

Tô Tiểu Mễ cảm thấy rất ngạc nhiên đây là lần đầu Nghiêm Ngôn tới nhà cậu dùng cơm còn có mẹ cậu chung một chỗ. Chỉ cần nghĩ đến cậu cùng Nghiêm Ngôn vụng trộm trước mẹ mình bỗng nhiên có một loại kích thích len lỏi vào người.

Mẹ Tô thấy Tô Tiểu Mễ đi ra liền gọi Tô Tiểu Mễ vào phòng bếp, nhìn thoáng qua Nghiêm Ngôn ngồi trên ghế salon trong phòng khách, lén lén lút lút hỏi: “Nghiêm Ngôn có chia tay với bạn gái chưa con?”

“Mẹ nghe ai nói vậy, toàn là bịa đặt!” Tô Tiểu Mễ thở phì phì phủ nhận.

“Lần trước Y Y có nói với mẹ Nghiêm Ngôn cùng bạn gái hắn sắp chia tay rồi, con bé còn nói cô bạn gái kia vừa ngu ngốc, không lễ phép lại còn thường nói năng thô tục.” Mẹ Tô đem thức ăn múc vào dĩa, không chú ý tới Tô Tiểu Mễ tức đến đỏ mắt, nói tiếp: “Không biết Nghiêm Ngôn tại sao lại thích hạng như vậy, con nói xem có phải cô ả nắm được nhược điểm Nghiêm Ngôn mới ép buộc cậu ta? Con cũng ở nhà người ta chẳng lẽ không biết chút tin tức nào sao?”

Mẹ Tô vừa dọn dẹp vừa huyên thuyên bỗng nhiên cảm thấy người thổi qua một luồng gió lạnh, Tô Tiểu Mễ chạy ra khỏi cửa trực tiếp vọt tới chỗ Lô Y Y, trợn mắt nhìn cô ta: “Tôi nguyền rủa chị.”

Lô Y Y duỗi thắt lưng: “Cậu sủa loạn gì hả?”

“Tôi mới về nhà, mẹ đã nói cô nói tôi cùng Nghiêm Ngôn sắp chia tay, chị… .” Tô Tiểu Mễ muốn tiếp tục chỉ trích, nào ngờ Lô Y Y đứng lên đi vòng qua người cậu vào trong: “Đã sớm nói rồi, a, Ngôn Ngôn cũng tới sao.”

Tô Tiểu Mễ hóa đá, ngay cả ruột cũng hối hận đến xanh mét.

Vì thế trên bàn cơm, hai người phụ nữ không ngừng gắp thức ăn vào chén Nghiêm Ngôn, Tô Tiểu Mễ thì cắn chiếc đũa ngồi bên cạnh mẹ Tô oán hận trừng Nghiêm Ngôn trong chén chứa đầy ấp thức ăn, rồi nhìn bát cơm trắng của mình, khoảng thời gian sau càng khó qua mặt bàn dường như bị móng vuốt của Tô Tiểu Mễ chọc thủng một lổ.

Trên đường về nhà, Tô Tiểu Mễ ngồi phía sau Nghiêm Ngôn, trên người hắn có mùi thơm nhàn nhạt bay tới trong mũi Tô Tiểu Mễ, Tô Tiểu Mễ nghiêng đầu tựa vào trên lưng Nghiêm Ngôn, tham lam ngửi lấy. Ít nhất Nghiêm Ngôn thuộc về cậu.

Vừa đặt chân vào trong nhà Tô Tiểu Mễ lại ồn ào muốn luyện gập người, Nghiêm Ngôn ngồi trên lưng bàn chân Tô Tiểu Mễ chăm chú xem sách, Tô Tiểu Mễ ở phía trước dùng sức nâng người lên: “30, 31, 32, 33, 36, 37, 42.” Ngón tay Nghiêm Ngôn nhẹ nhàng lật sang trang khác, nói: “Từ 33 đếm lại.”

“Như vậy mà anh cũng phát hiện.” Tô Tiểu Mễ nổi giận ngã trên mặt đất, giãy giụa mấy cái cũng không đứng lên nổi.

“Nếu không muốn người khác phát hiện thì em đừng đếm thành tiếng.”

Hai ngày sau, Tô Tiểu Mễ không còn tiếp tục dậy sớm hơn nữa còn bị Nghiêm Ngôn bắt được ba lần ở trong kho hàng lén trộm sô cô la, có thể nói kế hoạch giảm cân của Tô Tiểu Mễ chưa thành công đã tuyên cáo thất bại .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.