Chỉ Muốn Làm Người Đàn Ông Của Em

Chương 3: Tô Tiểu Mễ, cậu thích tôi đúng không?



“Tôi, tôi không thích đàn ông, chỉ vừa vặn thích một người mà người đó là đàn ông thôi.”

——————-

Để chứng minh kết luận của mình, Nghiêm Ngôn đến hỏi Lô Y Y phòng ngủ Tô Tiểu Mễ nằm nơi nào. Hiện tại hắn đang đứng ở cửa, giơ tay chuẩn bị gõ cửa. Ngay cả hắn cũng không biết tại sao, bản thân luôn thờ ơ với mọi chuyện chung quanh lại thích nhìn thấy bộ dạng lóng ngóng của Tô Tiểu Mễ trước mặt mình.

Căn phòng này bốn người ở cùng, Liêu Phi chạy ra cửa mở ra, khi thấy người đến là Nghiêm Ngôn liền sững sờ không nói nên lời, tại sao tất cả thuộc hàng bảo bối của trường đều chạy đến phòng bọn họ nha.

Nghiêm Ngôn trước tiên nói ra mục đích bản thân tại sao đến đây: “Tôi có chút việc cần tìm Tô Tiểu Mễ.”

Ba người đồng loạt đưa ánh mắt dán hết trên người Tô Tiểu Mễ, lúc này Tô Tiểu Mễ ngồi ở chỗ đó đã hóa đá, bàn tay cầm bánh bao không hề nhúc nhích.

“Chuyện riêng.” Nghiêm Ngôn cường điệu hai chữ ‘chuyện riêng’, ba người lập tức hiểu ý của hắn, tìm đại một lý do rời khỏi phòng ngủ. Nghiêm Ngôn đóng cửa lại, Tô Tiểu Mễ ngây ngốc hỏi: “Tìm..tìm tôi làm gì?”

Nghiêm Ngôn không tính toán trả lời Tô Tiểu Mễ, ánh mắt liếc sang 100 nguyên được lồng vào khung ảnh đặt ngay đầu giường. Tô Tiểu Mễ cuống quít đem khung ảnh nhét vào dưới gối đầu, cả khuôn mặt nháy mắt đỏ bừng, không rõ Nghiêm Ngôn đến đây tìm cậu làm gì.

Nghiêm Ngôn cuối cùng đem kết luận buổi sáng của hắn nói ra.

“Tô Tiểu Mễ, cậu thích tôi đúng không?”

Tô Tiểu Mễ giống kẻ trộm bị bắt ngay tại hiện trường, chột dạ nhảy cẩn lên, hỏi: “Tại sao anh biết” Sau đó bắt đầu đi qua đi lại trước mặt Nghiêm Ngôn, miệng lẩm bẩm: “Không lý nào, mình rõ ràng đâu có nói với ai, người nào nói với anh vậy?”

Nghiêm Ngôn nhìn phản ứng quá kích của Tô Tiểu Mễ cảm thấy rất buồn cười: “Tôi chỉ đoán thôi, nên mới đến đây hỏi cậu, kết quả chưa chi cậu đã tự khai.”

Tô Tiểu Mễ ngây ngẩn cả người, trúng bẫy của Nghiêm Ngôn rồi, phải thoát khỏi đây thật nhanh mới được. Nghĩ đến đây cậu liền dùng hết sức chạy nhanh đến cửa, mới vừa kéo cửa hé ra một khe hẹp bỗng nhiên xuất hiện một bàn tay đặt tại trên cửa lần nửa đem cửa đóng lại. Sau lưng truyền đến độ ấm làm Tô Tiểu Mễ nhịn không được run lẩy bẩy, Nghiêm Ngôn dán vào phía sau Tô Tiểu Mễ, tay vẫn đè chặt cạnh cửa, cúi đầu nhẹ giọng nói bên tai Tô Tiểu Mễ: “Tô Tiểu Mễ, thì ra cậu thích đàn ông.”

Tô Tiểu Mễ nghe xong lời này, sắc mặt ba hồi trắng ba hồi hồng. Nghiêm Ngôn đang cười nhạo cậu, hắn chắc chắn cảm thấy cậu thật buồn nôn. Nhịn xuống cảm giác khó chịu trong lòng Tô Tiểu Mễ xoay người, ngẩng đầu chớp cũng không chớp nhìn thẳng vào ánh mắt Nghiêm Ngôn, bản thân lại thấy như sắp bị hút cả vào bên trong.

“Thế nào, tôi nói không đúng sao?” Nghiêm Ngôn nói tiếp lại nhích đến gần thêm một chút.

Tô Tiểu Mễ lắc đầu.

“Vậy cậu không thích tôi?” Nhìn Tô Tiểu Mễ khẩn trương lắc đầu, Nghiêm Ngôn cau lại hai hàng lông mày gặng hỏi. Tâm tình có chút khó chịu nhưng loại khó chịu này rất nhanh lại bị Tô Tiểu Mễ lắc đầu xóa đi.

“Tôi, tôi không thích đàn ông, chỉ vừa vặn thích một người mà người đó là đàn ông thôi.”

Bị Tô Tiểu Mễ thẳng thắng tỏ tình, Nghiêm Ngôn kinh ngạc không thôi, đã nghe qua rất nhiều đàn ông, phụ nữ chạy đến tỏ tình nhưng loại như Tô Tiểu Mễ hắn mới lần đầu nhìn thấy.

Tô Tiểu Mễ thấy Nghiêm Ngôn ngẩn tò te, biết hắn nhất định đã bị cậu hù sợ, cơn xấu hổ trào lên khiến cậu chỉ muốn nhanh chạy trốn khỏi nơi đây. Đẩy ra Nghiêm Ngôn, cậu chạy đến kéo cửa vọt nhanh ra ngoài. Nghiêm Ngôn nhìn bóng lưng Tô Tiểu Mễ càng chạy càng xa, khóe miệng chợt cong lên nở một nụ cười thâm sâu. Tô Tiểu Mễ này sẽ đùa vui lắm đây .

Tô Tiểu Mễ đầu óc hoảng loạn chỉ muốn tìm một nơi ai cũng không tìm được cậu, rung rủi thay lại đụng phải Lô Y Y, cô nàng chết cũng không tha bắt cậu giải thích rõ làm sao biết được Nghiêm Ngôn. Tô Tiểu Mễ nghe đến đây thì xám cả mặt, hiện tại Nghiêm Ngôn đã biết cậu thích hắn, trong lòng nhất định đang chế giễu cậu, sau này thấy cậu sẽ giống như thấy ôn dịch tránh càng xa càng tốt. Bất quá cậu vẫn chưa chính miệng nói thích hắn nha, cùng lắm thì nói rằng bản thân chỉ đùa giỡn, liệu có thể trở về như trước kia không nhỉ? Trái với suy nghĩ trong lòng thật ra Tô Tiểu Mễ không muốn Nghiêm Ngôn trốn tranh cậu, càng không muốn Nghiêm Ngôn chán ghét cậu. Cậu có thể làm được không? Chỉ cần cậu biểu hiện được tự nhiên một chút hẳn sẽ không sao.

Bất kể Lô Y Y ở bên cạnh gầm rú ầm ĩ, Tô Tiểu Mễ cứ tiếp tực ông nói gà bà nói vịt với cô: ” Khoan đã, chị giới thiệu một người bạn gái cho tôi đi?”

Lô Y Y bị câu nhờ vả đột ngột làm sợ hết hồn: “Đầu óc cậu sao chuyển lẹ quá trời vậy, trả lời đâu đâu không à, chị đang hỏi chuyện liên quan đến Nghiêm Ngôn.”

“Chuyện của hắn tôi không biết, chị quên chuyện này đi có được không!”

“Ơ, nhóc con cậu bắt đầu nghĩ đến chuyện tình yêu rồi sao, được rồi, nể tình nhóc con cậu lớn lên cùng chị đây, chị đây quen rất nhiều người, cậu thích loại nào, thanh thuần ? FA? Phụ nữ đã có chồng?” Tô Tiểu Mễ bị lời gợi ý của Lô Y Y làm ứa cả mồ hôi lạnh, càng nhìn Lô Y Y càng cảm thấy cô ta giống như bà mối.

“Sao cũng được, chỉ cần cười lên đẹp mắt là OK.”

“Ai biết người nào cười lên mới đẹp mắt, vậy thì Tiền Tuệ đi, cô ấy cũng học năm hai giống cậu, bất quá chủ nhật này tôi mới hẹn được cô ấy ra ngoài, cậu cũng đừng quên đấy.” Lô Y Y dường như đã quên mất mục đích chủ yếu đến tìm Tô Tiểu Mễ, nói xong liền đi ra khỏi phòng ngủ.

Tô Tiểu Mễ tự an ủi lòng mình, chỉ cần tìm được bạn gái, nói không chừng Nghiêm Ngôn sẽ cho rằng cậu đang giỡn với hắn, tất cả mọi chuyện đều sẽ xem như chưa từng phát sinh qua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.