Chỉ Muốn Làm Người Đàn Ông Của Em

Chương 32: Cuộc sống không phải mỗi ngày đều ngọt ngào (Thượng)



Chuyện đã xảy ra sẽ có một ngày phơi bày ra ánh sáng, chẳng qua Tô Tiểu Mễ còn chưa chuẩn bị tâm lý tốt để tiếp nhận nó đã tới rồi. Ngày này Tô Tiểu Mễ theo lệ thường đến công ty tìm Nghiêm Ngôn, vào trong đã thấy thư ký liên tục nháy mắt ý bảo đừng vào, Tô Tiểu Mễ là ai chứ cậu sẽ không nghe lời người khác, rón ra rón rén đi đến phòng làm việc, phát hiện cánh cửa chỉ khép hờ, nghĩ thầm chẳng lẽ Nghiêm Ngôn lén cậu ở trong phòng nói chuyện yêu đương , mân mê cái mông cậu khom người theo khe cửa nhìn vào trong muốn biết rõ người trong phòng rốt cuộc là ai, không nhìn còn đỡ nhìn rồi Tô Tiểu Mễ bị hù đến nhảy dựng.

Hiện tại ngồi trên ghế trong phòng làm việc không phải Nghiêm Ngôn mà là một người đàn ôn trung niên hơn 40, mái tóc đen nhánh muốn tìm một cọng tóc bạc cũng không có, trên người tây trang phẳng phiu, ngũ quan anh tuấn trên khuôn mặt khiến Tô Tiểu Mễ chỉ cần nhìn lướt qua đã có thể khẳng định người này là bố Nghiêm Ngôn, ông ta chìn chằm chằm Nghiêm Ngôn, chỉ vào đống ảnh chụp trên bàn nói: “Con mau giải thích rõ ràng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Nghiêm Ngôn nhún nhún vai: “Không có gì để giải thích, sớm muộn gì ông cũng phải biết.”

“Bố đã sớm phát hiện chuyện này, chẳng qua khi đó nghĩ con chỉ chơi đùa một chút nên không quản nhiều, hiện tại con đã ra ngoài làm việc quản lý một công ty mà còn chưa chịu chia tay cùng thằng nhóc kia, thằng nhóc kia có cái gì tốt?”

“Cậu ta tốt chỗ nào tại sao con phải giải thích với ông” Nghiêm Ngôn mặt không đổi sắc, dùng ánh mắt đối kháng nhìn chòng chọc bố hắn.

“Có phải bố đã lâu không dạy dỗ con nên con mới trở thành thế này.”

“Ông từng dạy dỗ tôi sao, cái gì gọi là trở thành thế này, bản thân tôi không phát hiện có chỗ nào không đúng, nếu ông có thời gian rãnh rỗi đến quản tôi, vậy thì đem mấy chuyện phong lưu của mình xử lý tốt đi.”

“Con có gan lặp lại lần nữa xem, đây là thái độ nên có của một người con dành cho bố mình ư?”

“Vậy phải hỏi lại những việc ông đã làm?”

“Bố làm gì ư, bố chỉ dạy dỗ mày đừng làm mấy chuyện không biết xấu hổ bôi xấu gia đình.”

“Vậy ông cũng ít làm mấy chuyện không thể phơi bày ra ánh sáng đi ?”

Bố Nghiêm siết tay thành hình nắm đắm kêu răng rắc, một lúc sau lại vô lực thở dài, trong mắt nói không rõ bất đắc dĩ hay thương tâm: “Tô Tiểu Mễ kia có thể giúp Nghiêm gia chúng ta sanh con không? Có thể giúp Nghiêm gia chúng ta lưu lại đời sau không? Bây giờ con còn trẻ tuổi, cảm thấy không sanh con cũng không ảnh hưởng nhưng về già thì sao? Chờ đến khi con cả bó tuổi lúc đó con mới biết tầm quan trọng của việc này, một người từ trước đến nay thông minh như con sao có thể phạm phải sai lầm hồ đồ thế này được”

“Cậu ta không thể sanh con cho tôi đâu” Nghiêm Ngôn châm chọc lia mắt nhìn sang bố mình: “Nhưng ông trông vẫn còn khỏe khoắn lắm hay ông sinh đi, tôi thì hết cách rồi.”

Nghe thấy lời này sắc mặt bố Nghiêm tái mét, đứng lên cho Nghiêm Ngôn một cái tát, Nghiêm Ngôn không hề trốn tránh, trên mặt còn mang theo nụ cười giễu. Tô Tiểu Mễ đứng bên ngoài sợ hết hồn hết vía, thái độ hai cha con nhà này so với người xa lạ còn không bằng, Tô Tiểu Mễ lại nghĩ tới Nghiêm Ngôn từng nói hắn cùng người nhà một năm mới gặp mặt một lần đột nhiên cảm thấy đau lòng Nghiêm Ngôn, tuy vậy cậu lại không có can đảm xông vào cũng không còn hơi sức để chạy trốn.

“Bố dù không ép được mày cũng không cho hai đứa mày ở cùng một chỗ, mày tốt nhất nên sớm giác ngộ.”

“Thật trùng hợp tôi cũng muốn nói, mặc kệ ông dùng chiêu bẩn thỉu gì tôi cũng sẽ không rời Tô Tiểu Mễ, ông nên sớm chấp nhận đi.”

Bố Nghiêm thụt lui một bước, mở to hai mắt nhìn: “Làm sao mày dám nói với bố như vậy? Mày đã làm chuyện xấu hổ gia tộc còn dám mở miệng nói? Nếu mày muốn ở chung với thằng đó thì cứ chọc tức chết bố mày trước đi hẳn nói.”

“Chiêu thức cũ rích này chỉ có lão hồ ly như ông mới nghĩ ra nhưng đối với tôi nó hoàn toàn vô hiệu.” Nghiêm Ngôn ôm tay ngồi lỳ trên ghế sa lon.

Lời này quả thật vô dụng với Nghiêm Ngôn nhưng đối với Tô Tiểu Mễ lại vô cùng hữu dụng, cậu nghe không nổi nữa quay đầu đi ra ngoài, trong lòng vẫn toàn hình ảnh vừa rồi.

‘Bây giờ con còn trẻ tuổi cảm thấy không sanh con cũng không ảnh hưởng nhưng về già thì sao? Chờ đến khi con cả bó tuổi lúc đó con mới biết tầm quan trọng của việc này, một người từ trước đến nay thông minh như con sao có thể phạm phải sai lầm hồ đồ thế này được”

Đúng vậy, hiện tại hai người không nghĩ đến con cái còn sau này thì thế nào. Nếu một ngày nào đó Nghiêm Ngôn muốn có con, cậu biết đào đâu ra cho hắn?

Biểu tình đau lòng của bố Nghiêm Ngôn làm Tô Tiểu Mễ cảm thấy vô cùng khó chịu, quan hệ giữa hắn và bố vốn đã không tốt hiện tại còn vì cậu mà nháo nhào trở mặt, cậu thật sự không muốn như vậy.Tô Tiểu Mễ ngồi trên xe buồn rười rượi nhìn ra ngoài cửa sổ, tình cảm giữa cậu cùng Nghiêm Ngôn sau khi phơi bày ra ngoài xã hội sẽ bị dị nghị thế nào? Cậu có thể chịu được chặn đường gian khổ này không? Cậu ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ, bố mẹ biết rồi sẽ như thế nào, càng ngày càng mâu thuẫn, càng ngày càng không kiên định, Tô Tiểu Mễ cắn chặc môi dưới: Nếu cả hai không ở cùng nhau, hắn kết hôn, mình cũng kết hôn, sau đó mạnh ai đi con đường của người đó chẳng phải sẽ kết cục đại đoàn viên hay sao. Cậu chưa thử qua con đường này làm sao biết không sẽ thành công?

Tô Tiểu Mễ xuống xe liền quay đầu chạy ngược lại nhà Nghiêm Ngôn, Nghiêm Ngôn đã sớm trở về ngồi trên ghế sa lon xem TV, hẳn mới vừa đem sửa, nghe được tiếng động, thấy người đến liền nghiêng đầu hỏi: “Trễ vậy em còn tới đây làm gì?”

“Chuyện kia, ý em là hiện tại anh sắp tốt nghiệp, không còn là học sinh nữa, chúng ta không thể cứ vô tư như trước kia được, em thấy hay chúng ta cách xa một khoảng thời gian đi.” Tô Tiểu Mễ cố gắng gượng chống không để giọng nói nức nở, Nghiêm Ngôn tắt đi TV, căn phòng lập tức trở nên im ắng chỉ còn nghe mỗi tiếng tim đập của Tô Tiểu Mễ cùng tiếng hít thở nặng nhọc của Nghiêm Ngôn. Nghiêm Ngôn đi tới trước Tô Tiểu Mễ, lạnh lùng chất vấn: “Em giỡn với anh?”

Tô Tiểu Mễ lắc đầu, hốc mắt ửng đỏ, cậu giơ tay xoa xoa lồng ngực đau đến suýt bật khóc lại không dám nhào tới trong ngực Nghiêm Ngôn khóc lóc kể lể thật ra cậu cũng đau lắm, cậu không nỡ đâu.

“Anh đoán đúng rồi, em không cách nào đối mặt sự chỉ trích cùng ánh mắt dị nghị của người ngoài xã hội, còn có cả ánh mắt đau lòng của bố mẹ mình, em cũng không thể thờ ơ với tất cả sự việc chung quanh như anh ” Nói đến đây Tô Tiểu Mễ đột nhiên rống to: “Anh mắng em hèn nhát cũng được, tiểu quỷ nhát gan cũng được, em không phải Nghiêm Ngôn, em chỉ là Tô Tiểu Mễ, em không chịu nổi, thật sự chịu không nổi. . .” Tô Tiểu Mễ càng nói đầu càng cúi thấp, chỉ thấy được hai bả vai cậu run rẩy liên hồi.

“Thật không? Thì ra những lời hôm nay em đều nghe được.”

“Đúng ” Tô Tiểu Mễ nói xong liền ngẩng đầu: “Em không muốn vì chuyện của mình khiến anh cãi nhau cùng người nhà.”

Mắt Nghiêm Ngôn cũng đã đỏ tóe, đi đến siết lấy cằm Tô Tiểu Mễ , Tô Tiểu Mễ cảm thấy cằm cậu nhất định đã bị hắn vặn nát rồi: “Đó là chuyện của anh, anh không cần em thay mặt quyết định. Tô Tiểu Mễ, anh cũng nói cho em biết, nếu ông đây đã chọn trúng em thì tuyệt đối không có chuyện buông tha, lần này em thật dứt khoát, vì anh sao? Mẹ nó, em nói thật dễ nghe, ông đây chỉ thấy em ích kỷ, hèn nhét. Nếu đã sợ như vậy từ đầu đừng có đến yêu anh.”

Tô Tiểu Mễ dùng sức mở ra bàn tay Nghiêm Ngôn: “Anh muốn nghĩ sao thì nghĩ, cứ coi như em vì chính mình đi, được rồi, anh hài lòng chưa, con đường này em không cách nào đi tiếp nữa.” Mặc dù nói như vậy, ngay khi chấm dứt câu nói Tô Tiểu Mễ vẫn rơi nước mắt lả chả nhỏ lên mu bàn tay Nghiêm Ngôn.

Nghiêm Ngôn lảo đảo tựa vào tưởng, đau lòng hỏi lại : “Quyết định?”

“Đúng.”

“Vậy cuộc sống trước kia của chúng ta là gì? Hay thật đấy, chưa chờ bố tôi bày ra thiên la địa võng em đã chắp tay xin hàng, em quả thật là người tốt mà?” Mỗi câu thốt ra khỏi miệng Nghiêm Ngôn đều có ý châm chọc xen lẫn thất vọng.

Thấy Tô Tiểu Mễ không nói lời nào, Nghiêm Ngôn cười lạnh một tiếng, nói tiếp : “Không còn gì để nói đúng không. Tô Tiểu Mễ, tôi thật không nghĩ đến cậu lại là con người tàn nhẫn đến vậy, cậu đi đi, sau này đừng có xuất hiện trước mặt tôi, ít nhất người lật lọng xem tình yêu như rác rưởi không phải là tôi’

Khi Nghiêm Ngôn nói đến câu ‘tình yêu rác rưởi’ trái tim Tô Tiểu Mễ như bị quất một roi thật mạnh, sau đó như người bệnh tâm thần hét to: “Từ trước đến nay em chưa từng hứa hẹn điều gì với phần tình cảm này nên dù nó trở nên như hiện tại, em cũng không cảm thấy bản thân đã làm sai điều gì.”

Nghiêm Ngôn giơ tay cho Tô Tiểu Mễ một cái tát thật mạnh lên mặt, lạnh lùng nói: “Đây là cậu thiếu tôi, cậu phải nhớ cho kỹ, Tô Tiểu Mễ, hiện tại là cậu buông tay trước sau này đừng có hối hận.”

Câu cuối cùng của Nghiêm Ngôn làm trái tim Tô Tiểu Mễ lạnh ngắt, trong lòng tự hỏi: Đây chính là điều cậu muốn sao? Nghiêm Ngôn đau khổ mà trái tim cậu nó cũng đã rỉ máu.

“Đi ra ngoài!” Nghiêm Ngôn đi lướt qua Tô Tiểu Mễ hướng ghế salon đi tới.

Tô Tiểu Mễ muốn quay đầu lại nhìn nhưng sợ nhìn rồi cậu lại nhịn không được, lảo đảo chạy ra khỏi căn phòng khiến cho người ta nghẹt thở, mọi thứ chung quanh đều trở nên mờ ảo, trái tim như bị đâm thủng một lỗ. Tô Tiểu Mễ nhìn dòng người hối hả qua lại mới phát hiện thì ra cuộc sống không phải ngày nào cũng vui vẻ như cậu nghĩ, sau đó ngồi bệt trên mặt đất khóc thật lớn tiếng.

Mà ở nơi khác, Nghiêm Ngôn kéo ra dây điện thoại bàn, tắt điện thoại di động, đem mình chôn trong ghế sa lon, cái gì cũng không muốn làm.”Tô Tiểu Mễ, em rốt cuộc xem anh là cái gì?” Mắng xong liền đem hộp điều khiển ném mạnh vào màn hình TV.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.