Chỉ Muốn Làm Người Đàn Ông Của Em

Chương 39: Tô Tiểu Mễ một khi say sẽ trở thành người điên



Đang nằm ngủ trên xe Tô Tiểu Mễ đột nhiên mở mắt, nhìn quanh một chút bốn phía rồi quay sang Nghiêm Ngôn: “Chúng ta đi đâu?”

“Còn có thể đi đâu, về nhà.” Nghiêm Ngôn một tay chống tên cánh cửa xe, một tay giữ bánh lái.

Tô Tiểu Mễ đột nhiên rống to: “Em không về nhà.”

Nghiêm Ngôn thấy Tô Tiểu Mễ ầm ĩ liền quay tay lái dừng xe ngay cạnh đường: “Không muốn trở về thế em muốn đi đâu?”

Tô Tiểu Mễ mở to đôi mắt mơ màng nhìn chòng chọc Nghiêm Ngôn: “Em muốn về nhà, liền và ngay lập tức, em muốn nói bố mẹ chuyện chúng ta, ngay bây giờ, anh lái xe nhanh một chút” Dứt lời Tô Tiểu Mễ giống như phát điên đấm cửa xe, ở bên cạnh Nghiêm Ngôn rốt cuộc hiểu tại sao trước khi đi Liêu Phi dặn hắn phải cẩn thận Tô Tiểu Mễ. Thì ra Tô Tiểu Mễ một khi say xỉn sẽ trở thành người điên.

Nghiêm Ngôn cởi nịt an toàn, chồm qua giữ lấy hai tay Tô Tiểu Mễ vẫn đấm vào cửa sổ xe: “Mẹ nó, em tỉnh táo lại cho anh.”

“Em muốn về nhà, em muốn nói chuyện chúng ta với bố mẹ, một phút đồng hồ em cũng không chờ nổi, đừng kéo em.” Không ngờ Tô Tiểu Mễ bình thường gầy như một que xương, uống rượu say lại có khí lực mạnh đến thoát khỏi vòng tay Nghiêm Ngôn, mở được cửa xe liền chạy ra bên ngoài. Nghiêm Ngôn nhìn Tô Tiểu Mễ người đầy mùi rượu sớm biết sẽ không cho cậu ta uống nhiều như vậy, khẽ cắn răng mở cửa đuổi theo.

Từ phía sau ôm lấy Tô Tiểu Mễ nhốt cậu trong vòng tay, Tô Tiểu Mễ nằm trong ngực Nghiêm Ngôn vùng vẫy muốn tránh thoát : “Anh buông ra, hôm nay em mà không nói với bố mẹ chuyện này em không phải là người, anh tốt nhất tránh ra cho em.”

“Em bình tĩnh lại đi.”

“Không muốn, không muốn, không muốn, không muốn.” Tô Tiểu Mễ không ngừng lắc đầu, vừa vùng vẩy vừa dùng khủy tay đánh vào bụng Nghiêm Ngôn , Nghiêm Ngôn ăn đau hừ lên một tiếng, Tô Tiểu Mễ nhân cơ hội vùng thoát liều mạng hướng đường về nhà chạy như điên, trong miệng còn la lớn: “Mẹ, mẹ” Nghiêm Ngôn không hết cách đành đuổi theo phía sau, Nghiêm Ngôn luôn cho rằng bản thân thể lực không tệ nhưng khi đối mặt Tô Tiểu Mễ nổi khùng cũng đành phải bó tay nhận thua, không ngờ tên điên kia thực sự chạy về nhà, dùng sức gõ cửa: “Bố, mẹ, con có chuyện muốn nói cùng các người, con cùng Nghiêm. . .” Lời còn chưa nói hết đã bị Nghiêm Ngôn từ phía sau bịt kín miệng kéo đến một nơi vắng vẻ, mẹ Tô nghe tiếng động ra ngoài mở cửa lại phát hiện bên ngoài không một bóng người, cho rằng bản thân nằm mơ tiếp tục quay trở về ngủ.

Ở trong bóng tối hai người lôi kéo thở hổn hển, Nghiêm Ngôn lớn tiếng quát: “Mẹ nó, chờ sau khi tốt nghiệp em muốn nói với bố mẹ thế nào anh cũng không ý kiến, hiện tại thì không được.” Nhưng khi nhìn đến vẻ mặt đờ đẫn của Tô Tiểu Mễ phát hiện dù có nói thêm nữa cũng không tác dụng, tiếp tục bịt kín miệng cậu kéo đến ven đường chờ xe taxi. Mới vừa vươn tay quắc xe taxi , Tô Tiểu Mễ lại giãy dụa chạy sang ôm lấy cột điện bên cạnh, dùng mặt lê nhẹ lên thân cột điện: “Nghiêm Ngôn, tên này thật kỳ quái, giúp em trừng trị hắn đi.”

Nghiêm Ngôn bất đắc dĩ nhìn Tô Tiểu Mễ, xoa xoa ấn đường, gọi: “Tới đây.”

“Không, Nghiêm Ngôn, cái tên đáng ghét kia muốn dẫn em đi, cứu em a.”

“Nghe lời.”

“Không .”

“Vậy thì đừng trách anh.” Nghiêm Ngôn đi đến phía trước thô bạo đem Tô Tiểu Mễ đặt trên cột điện, tay vươn xuống cởi ra dây lưng Tô Tiểu Mễ, tay còn lại nắm lấy hai tay Tô Tiểu Mễ trói lại, Tô Tiểu Mễ thét chói tai: “Anh làm gì a, đồ điên, buông tôi ra.”

“Em muốn gọi cho tất cả mọi người thức dậy hết đúng không? Câm miệng.”

Tô Tiểu Mễ thấy tay bị trói chặt liền dùng chân đá loạn trên người Nghiêm Ngôn, Nghiêm Ngôn lại rút dây lưng của mình nắm chân Tô Tiểu Mễ trói lại, cuối cùng ôm ngang Tô Tiểu Mễ ném vào ghế ngồi phía sau, nói xong địa chỉ liền tàn bạo nhìn chằm chằm người vặn vẹo bên cạnh: “Tô Tiểu Mễ, em sau này đừng hòng uống rượu.” Từ trước đến giờ Nghiêm Ngôn chưa từng thấy Tô Tiểu Mễ uống say đến không biết phải trái như vậy.

Tay chân đều bị khống chế,Tô Tiểu Mễ chỉ có thể dùng miệng lẩm bẩm không ngừng, Nghiêm Ngôn cảm thấy màng nhĩ của hắn sắp sửa bị Tô Tiểu Mễ chọc thủng mất rồi. Thật vất vả đưa được người về nhà, Nghiêm Ngôn đem Tô Tiểu Mễ ném trên ghế salong, nhìn thấy Tô Tiểu Mễ thần trí không rõ mà vẫn mắng người, tay cùng chân bị dây lưng xiết đến hằng lên dấu đỏ, hết cách đành đi đến khóa trái cửa, cởi ra dây lưng trên tay cùng chân Tô Tiểu Mễ, Tô Tiểu Mễ được giải thoát thì nhảy lên lo lắng đi tới đi lui, miệng lẩm bẩm không biết đang nói gì, một lát sau lại quay sang nhìn Nghiêm Ngôn ngồi trên ghế salong, nghiêng đầu đánh giá một chút rồi nhoẻn miệng cười lưu manh đi tới: “Em gái, anh thấy em cũng rất thùy mị, đêm nay có muốn chơi đùa với anh một chút hay không?”

Đang nói bàn tay còn lần đến mông Nghiêm Ngôn, Nghiêm Ngôn bắt được bàn tay xiết đến Tô Tiểu Mễ oa oa kêu to. Lúc này sắc mặt Nghiêm Ngôn vô cùng khó coi, Tô Tiểu Mễ chỉ muốn chạy trối chết, Nghiêm Ngôn đương nhiên không để cậu chạy thoát ôm lấy đi hướng phòng tắm.

“Lạnh, mẹ nó, anh muốn em chết cóng sao.”

“Ông đây chỉ muốn giúp em tỉnh rượu.”

Tô Tiểu Mễ bị nước lạnh giội đến run lập cập, ngẩng đầu nâng đôi mắt long lanh như nước, kéo lấy ống tay áo Nghiêm Ngôn: “Ngôn, em lạnh.”

Lúc này Nghiêm Ngôn mới chuyển sang chế độ nước ấm, thô bạo đem dầu gội đổ trên đầu Tô Tiểu Mễ giúp cậu gội đầu. Tô Tiểu Mễ nằm ngữa ba hồi hô đau ba hồ hô ngứa. Thật vất vả mới giúp cậu tẩy rửa sạch. Nghiêm Ngôn ôm Tô Tiểu Mễ đặt trên giường, còn mình cũng đi vào phòng tắm. Lúc ra khỏi phòng tắm Nghiêm Ngôn đốt một điếu thuốc, dùng khăn lông lau đầu đi đến phòng ngủ xem Tô Tiểu Mễ thế nào, Tô Tiểu Mễ do quá mệt mỏi nên ngủ thiếp đi, thân hình mở to thành hình chữ đại.

Nghiêm Ngôn không muốn đánh thức cậu nên đến ghế salong xem ti vi, xem một hồi ngay cả bản thân cũng ngủ đi.

Hôm sau, trời tờ mờ sáng Tô Tiểu Mễ đã tỉnh, đầu đau như muốn vỡ tung, nơi nào trên người cũng nhức nhối, ngồi dậy nhìn quanh bốn phía lại không thấy bóng dáng Nghiêm Ngôn, định rời giường lại chợt nhớ những hình ảnh vụn vặt đêm qua. Sau khi xâu chuỗi thành một hình ảnh rõ ràng Tô Tiểu Mễ biểu tình cau có, đặc biệt nghĩ đến lời mình nói cùng Nghiêm Ngôn ”Em gái, anh thấy em cũng rất thùy mị, đêm nay có muốn chơi đùa với anh một chút hay không?” Tô Tiểu Mễ thiếu điều khóc òa lên, vắt óc nghĩ ra phương án cứu vãn tính mạng của mình.

Một lúc lâu cậu mới nhẹ nhàng mở ra phòng ngủ, Nghiêm Ngôn đang ngủ trên ghế salong, cậu rón rén đi đến gọi: “Ngôn, Ngôn.”

Nghiêm Ngôn nghe thấy phía sau có tiếng động từ từ hé mắt, ngồi dậy ngoái đầu nhìn lại liền ngẩn người, Tô Tiểu Mễ đang trần như nhộng, trong tay còn cầm “tiểu nhuận’ đi về hướng mình, trên mặt đeo theo nụ cười quyết rũ. Đi tới trước mặt liền ngã người ngồi trên đùi Nghiêm Ngôn, hai tay vòng qua ôm lấy cổ hắn, nhỏ giọng khiêu khích : “Lão gia, hôm nay ngài có muốn sủng ái nô tỳ hay không?”

Nghiêm Ngôn bị trêu chọc cả người nóng rang nhưng vẫn muốn trêu chọc cậu ta một chút: “Thế nào? Cho rằng bán đứng thân thể anh sẽ buông tha em?”

Tô Tiểu Mễ bị dọa bàn tay cũng run lên, cúi đầu dựa vào trên vai Nghiêm Ngôn tiếp tục lấy lòng: “Nô tỳ không mong lão gia có thể tha ta, ngài cứ hung hăng giày xéo, chà đạp ta đi.”

Nghiêm Ngôn hung hăng vỗ vào sống lưng Tô Tiểu Mễ : “Đừng giở trò quỷ nữa .”

Dứt lời Nghiêm Ngôn tung mình đem Tô Tiểu Mễ đặt trên ghế salong, nhéo mông cậu một cái: “Anh phải nói rõ với em, dù có bán đứng thân thể cũng không thể dập lửa giận trong lòng anh đâu.”

Tô Tiểu Mễ cố hết sức nghiêng đầu sang nơi khác, ủy khuất nói: “Anh cứ tận tình phát tiết hết lửa giận đi hẳn nói.”

Hai tay Nghiêm Ngôn từ phía sau vuốt ve vòng eo Tô Tiểu Mễ, cúi người đùa bỡn vật nổi lên trước ngực cậu, mỗi một nơi trên người Tô Tiểu Mễ bị Nghiêm Ngôn đụng qua đều trở nên nóng rực, miệng không ngừng phun ra rên rỉ: “Ngôn, ư…ư…em nóng quá ưm….a …a.”

“Chỗ nào nóng?” Nghiêm Ngôn cười xấu xa dán lên sống lưng Tô Tiểu Mễ nhỏ giọng hỏi.

“Ưm…ư ư….” Tô Tiểu Mễ đã không còn hơi sức mà trả lời xụi lơ trên ghế salong, xoay người vươn bàn tay nhỏ bé cởi xuống khóa quần Nghiêm Ngôn, nhẹ xoa xoa phân thân hắn, Nghiêm Ngôn nâng hai chân Tô Tiểu Mễ lên cao, ngón tay quết một ít đồ bôi trơn rồi thăm dò vào phía sau Tô Tiểu Mễ, Tô Tiểu Mễ thoải mái giãy dụa thân thể tiếp nhận hắn: “A, a, Ngôn a”

Một lúc sau, Tô Tiểu Mễ không nhịn được nữa mở ra đôi mắt nhuộm đầy tình dục: “Em muốn anh”

Nghiêm Ngôn lại giơ chân Tô Tiểu Mễ lên cao hơn, động thân một cái tiến vào thân thể Tô Tiểu Mễ, Tô Tiểu Mễ bị vật cứng nóng bỏng khiến cho muốn ngừng mà không được, Nghiêm Ngôn vừa chuyển động vừa kề sát môi Tô Tiểu Mễ, hỏi : “Sau này còn dám uống rượu nữa không?” Hỏi xong liền thúc vào thật sâu.

“A, không, không dám.”

“Còn nhớ hôm qua đã làm gì không?”

“Ừm, ưmm, biết, em sai, em sai a”

Nhận được lời hứa hẹn, Nghiêm Ngôn cúi xuống ngậm lấy đôi môi Tô Tiểu Mễ, đầu lưỡi hai người dây dưa cùng một chỗ, thời gian trôi qua từng phút từng giây, Tô Tiểu Mễ cảm thấy người mình càng nóng, thân thể nghênh hợp dần mất đi khí lực, phía dưới cũng đã tiết vài lần, cậu xoay người lại van xin: “A, Ngôn, eo của em sắp gãy rồi a ”

Nghiêm Ngôn khàn khàn nói: “Xem ra lần trước bài học thể dục của em chẳng có tác dụng gì nhỉ.”

Tô Tiểu Mễ đỏ mặt hờn giận đấm đấm vào ngực Nghiêm Ngôn.

Lại qua một lúc sau, Nghiêm Ngôn mới phóng thích vào cơ thể Tô Tiểu Mễ, hai người thở hổn hển ngã xuống ghế salong. Tô Tiểu Mễ kéo thân thể trầm trọng đi vào phòng tắm tẩy rửa, rồi mới cầm sách chuẩn bị lên lớp, trước khi đi cậu quay đầu lại nhìn Nghiêm Ngôn châm một điếu thuốc, nói: “Em từng xem qua một kênh trên TV, họ nói đàn ông sau khi xong việc liền hút thuốc chính là cảm thấy một nửa khác chưa thể thỏa mãn dục vọng của họ.”

Nghiêm Ngôn nhìn chằm chằm điếu thuốc trên tay, rồi quay sang trừng Tô Tiểu Mễ: “Đầu óc em có thể chứa những thứ bình thường hơn không hả? Mau đi học ngay cho anh.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.