Chỉ Muốn Làm Người Đàn Ông Của Em

Chương 44: Tô Tiểu Mễ gặp được người giống như nam chính trong phim thần tượng



Ngày này, mới vừa tan lớp điện thoại trong túi Tô Tiểu Mễ đã run liên hồi, người gọi tới là Lô Y Y .

“Alô ?”

“Mẹ tôi ép tôi tương thân, cậu phải đi với tôi.”

“Tại sao chứ, tại sao chứ, tại sao chứ hả.” Tô Tiểu Mễ khó chịu xổ một tràng.

“Chị đây đang đứng trước cổng phòng học chờ cậu đấy, ra đây ngay.”

Tô Tiểu Mễ ra ngoài quả nhiên nhìn thấy Lô Y Y đang đứng trước cửa trường, cậu trầm mặt bất đắc dĩ lê bước đến: “Chị cứ đến chỗ tương thân đi đến đây tìm tôi làm gì, tốt nhất thích luôn người đàn ông kia, sau đó kết hôn, lúc đi hưởng tuần trăng mật hai vợ chồng bị tai nạn xe cộ bỏ mình.”

“Không phải sợ Nghiêm Ngôn hiểu lầm tôi thay lòng đổi dạ hay sao? Tôi chỉ một lòng trung trinh với hắn, muốn cậu đi để có người làm chứng cho tôi thôi.”

“Chị đừng có nằm mơ, ông đây trở về sẽ nói cùng Nghiêm Ngôn chị cùng người đàn ông đó gặp nhau hai phút sau liền rủ nhau vào nhà vệ sinh, mười lăm phút sau quần áo không ngay ngắn ra ngoài.”

Lô Y Y không rãnh nghe mấy lời nói nhãm của Tô Tiểu Mễ, túm lấy cậu đi thẳng đến quán cà phê. Trước khi vào trong, Lô Y Y tàn bạo răng đe Tô Tiểu Mễ: “Đừng trách chị không nhắc nhở cậu, lát nữa vào trong cậu tốt nhất ngồi yên bên cạnh càng ít nói càng tốt, chờ chị mày tốc chiến tốc thắng. Nếu như người đàn ông kia dám động tay động chân thì cậu nhớ nhảy ra bảo vệ chị mày đấy.”

“Một mình chị đủ cho thằng chả tơi tả còn muốn đòi tôi bảo vệ làm gì?” Tô Tiểu Mễ khinh thường nói.

Người ngồi bên cạnh cửa sổ dường như thấy được Lô Y Y, vội đứng lên ngoắc tay với cô, Lô Y Y liền kéo Tô Tiểu Mễ đi tới. Sau khi ngồi vào chỗ của mình, người nọ âm thầm đánh giá Lô Y Y, Lô Y Y lập tức đáp trả bằng ánh mắt cực kỳ hung ác, Tô Tiểu Mễ ngồi bên cạnh cảm thấy thật không thú vị, người đàn ông trước mắt bề ngoài không tệ, ngũ quan đoan chánh, da thịt mịn màn, Lô Y Y mà được người này theo đuổi xem như đã có lời.

Một lát sau người nọ mới chịu mở miệng: “Y Y, không ngờ em còn đẹp hơn trong ảnh. Anh tên Trần Thành em hẳn cũng đã biết, còn vị này?” Ánh mắt Trần Thành chuyển sang Tô Tiểu Mễ ngồi bên cạnh, Lô Y Y bóp lấy mặt Tô Tiểu Mễ nâng lên: “Đây là em trai tôi, tên nó là Lô Mễ Mễ, tuy rằng nó có chút không giống tôi, anh cũng biết đấy, một gia đình ưu tú như tôi sao có thể cho ra giống dưa cong queo này chứ.” Bàn tay nắm mặt Tô Tiểu Mễ theo đó nhào nặn.

Lô Mễ Mễ cái méo gì, ông đây mà lấy tên đàn bà vậy sao, Tô Tiểu Mễ đang muốn tố cáo lại bị Lô Y Y dùng giày cao gót dẫm lên chân.

Trần Thành cũng tán thành gật đầu, nét mặt thâm tình ngó chừng Lô Y Y: “Hai người muốn uống gì cứ gọi thoải mái, đối với phụ nữ anh không bao giờ keo kiệt tiền bạc cả”

Tô Tiểu Mễ kinh ngạc, câu này, câu này chỉ có nam chính trong phim thần tượng mới nói, cậu từng trăm ngàn lần ao ước Nghiêm Ngôn nói: Em muốn thích gì cứ nói với anh, đối với em anh không bao giờ keo kiệt tiền bạc cả.

Nghĩ đến điều này, Tô Tiểu Mễ lập tức cảm thấy Trần Thành này quả nhiên trung thực, dung mạo ngày càng đẹp trai hơn không khác gì nam chính trong phim thần tượng.

Ngồi bên cạnh Lô Y Y biểu tình nhàm chán, đi thẳng vào vấn đề: “Không phải tôi đã nói rõ với anh tôi bị mẹ ép, hôm nay có mặt tại đây để dễ khai báo với mẹ tôi thôi, chúng ta gặp cũng gặp rồi tốt nhất mạnh ai nấy đi, sau này cũng không cần liên lạc qua lạc.”

“Tình yêu đích thực sẽ không dễ dàng buông tha, tình yêu mà dễ dàng buông tha thì không thể gọi là tình yêu, tình yêu đích thực dù bạn đánh mất nó một trăm lần nó vẫn quay trở lại.” Trần Thành cười híp mắt nói ra tuyên ngôn tình yêu.

“Đừng nói nữa, tôi sắp nôn rồi.” Lô Y Y hết chịu nổi khoát khoát tay lắc đầu, Tô Tiểu Mễ cảm thấy bình thường cậu đã rất buồn nôn rồi không ngờ còn có người buồn nôn hơn cậu, da gà da vịt đua nhau chen hết trên tay.

Người phục vụ bưng lên ba ly cà phê, Lô Y Y vừa khuấy cà phê vừa không ngừng nhìn đồng hồ, hôm nay sao thời gian sao trôi chậm quá vậy. Tô Tiểu Mễ cũng nhìn ra bên ngoài, giờ này Nghiêm Ngôn hẳn đã về nhà.

Uống xong ly cà phê, Lô Y Y liền khẩn cấp đứng lên: “Được rồi, cà phê cũng đã uống xong, chúng tôi có thể đi .”

“Khoan đã, chờ anh thanh toán xong chúng ta sẽ đi shopping mua quần áo.” Nghe đến mua quần áo, Lô Y Y liền bộc phát tính cách tà ác, cô cũng đâu phải kẻ ngốc dại gì trắng tay trở về.

Trần Thành nhìn thời gian hiện tại, nói : “Cho anh 30 giây anh sẽ giải quyết ổn thỏa mọi việc.” Dứt lời liền tiêu sái tính tiền, Lô Y Y làm bộ dạng buồn nôn, Tô Tiểu Mễ nhìn bộ dạng tiêu sái của Trần Thành cảm tưởng dần dần biến hóa, nam chính trong phim thần tượng ra ngoài đời thực sao giống người điên vậy nè.

Đến cửa hàng thời trang, Trần Thành liền đem Lô Y Y đến đến trước quầy thanh toán, dõng dạc lớn tiếng : “Mau lấy bộ đầm đẹp nhất thế giới cho cô ấy.” Lúc Lô Y Y rời khỏi phòng thử trang phục, Tô Tiểu Mễ cảm thấy cô ta không hề biết thành người phụ nữ đẹp nhất thế giới mà chỉ là một Lô Y Y thay một bộ áo khác mà thôi, vậy mà Trần Thành nhìn đến ngây người, nhẹ nhàng ho mấy tiếng, đỏ mặt nói: “Nhìn thấy em diện chiếc váy này lòng anh nôn nao, trong mắt anh chỉ thấy mỗi mình em, nếu như không ở chung một chỗ anh sợ sau này mình không biết đi đâu, thật xin lỗi, trước kia chưa gặp được em anh còn không biết gì gọi là yêu, sau này anh sẽ không để cơ hội vuột mất .” Đến lúc này Tô Tiểu Mễ đã xác định Trần Thành này là một kẻ điên, không ngờ nội dung kịch thần tượng sau khi trở thành thực tế lại già mồm cãi láo đến vậy.

Lô Y Y mặt không biểu tình nhịn xuống vọng động muốn nôn, Trần Thành lại đem tầm mắt quăng về phía Tô Tiểu Mễ trừng đến cậu run lập cập, tiếp theo đi tới vỗ lên vai Tô Tiểu Mễ: “Lô Mễ Mễ, cậu là em trai cô ấy sau này cũng là em trai anh, có lúc anh thật hâm cậu có một người chị xinh đẹp như Lô Y Y, cậu yên tâm sau này có anh hai ở đây sẽ không ai dám bắt nạt cậu, số điện thoại của anh đây, sau này có việc gì cần cứ gọi đến.” Lần này đến phiên Tô Tiểu Mễ nhịn xuống vọng động muốn cuồng phun, nhận lấy danh thiếp Trần Thành đưa thừa dịp hắn xoay người liền đem danh thiếp ném vào thùng rác.

Rời khỏi cửa hàng thời trang, Lô Y Y nhìn Trần Thành tay xách túi lớn y phục, vẻ mặt thỏa mãn: “Nếu Nghiêm Ngôn cũng đối tốt với tôi vậy thì còn gì bằng.” Âm thanh lí nhí Trần Thành không nghe thấy nhưng Tô Tiểu Mễ thì khác cậu luôn để ý mấy chuyện liên quan đến Nghiêm Ngôn liền dựng cao lỗ tai.

“Đừng nằm mơ, bà đồng. . . . . .” Chữ cuối cùng còn chưa nói ra Lô Y Y liền dùng giày giẫm lên lưng bàn chân Tô Tiểu Mễ .

“Y Y, chúng đến công viên chơi chút đi.” Trần Thành đưa ra đề nghị.

Lô Y Y đen mặt, người ta đã mua cho cô nhiều quần áo thế này cự tuyệt thì không hay lắm, đành phải liều mạng gật đầu đồng ý, Tô Tiểu Mễ bất đắc dĩ lẻo đẻo theo phía sau.

Đến công viên trò chơi, Trần Thành lập tức kép Lô Y Y đi ngồi vòng xoay ngựa gỗ.

“Bà đây bao nhiêu tuổi rồi mà còn ngồi ngựa gỗ cái rắm này.”

“Không có, trong mắt anh em luôn nhỏ bé.”

Tô Tiểu Mễ bực bội nghĩ, mẹ nó, anh mở mắt nói dối vừa vừa phải phải thôi.

Cuối cùng Lô Y Y vẫn bị Trần Thành kéo lên vòng xoay ngựa gỗ, sau đó không biết từ nơi nào mướn được máy chụp ảnh, khuôn mặt tươi cười chói lóa như Bùi Dũng Tuấn: “Y Y, nhìn bên này, bên này, bên này nè em.” Lô Y Y nghe thấy rõ ràng lại giả điếc cúi đầu nhìn ngực.

Tô Tiểu Mễ đứng cạnh nhìn một màn này, trong lòng không được thoải mái, Bùi Dũng Tuấn kia cứ như kẻ ngốc chạy vòng quanh ngựa gỗ, cảnh này từng xuất hiện trong phim lúc Tô Tiểu Mễ xem cảm động đến rơi lệ, giờ nhìn Trần Thành vừa chạy vừa thở hồng hộc, Tô Tiểu Mễ mặt nhăn cau nhíu ủi cũng không thẳng.

Chờ ra khỏi công viên trò chơi, Lô Y Y liền kéo Tô Tiểu Mễ tựa như chạy trốn quỷ nhảy lên xe taxi. Ở phía sau Trần Thành phất tay gọi lớn: “Lô Y Y, Lô Mễ Mễ, tạm biệt.”

Tạm biệt cái đầu ngươi, hai người trong lòng đồng thời mắng.

Mới dặt chân vào nhà, Tô Tiểu Mễ thấy Nghiêm Ngôn đi ra liền nhào vào trong ngực hắn, hô to: “Quả nhiên chỉ có anh tốt nhất.”

“Tới hôm nay em mới biết hả?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.