Chỉ Muốn Làm Người Đàn Ông Của Em

Chương 49: Nghiêm Ngôn nói “ Tô Tiểu Mễ, giáng sinh vui vẻ” (Thượng)




Giáng Sinh ngày càng đến gần, Tô Tiểu Mễ bận rộn đến tay chân múa may không kịp, đầu tiên cậu đem tiền kiếm được từ hôm đi dã ngoại lấy ra mua rất nhiều thứ, đèn màu, giấy hoa, nến noel, dĩ nhiên những thứ này điều được thực hiện dưới sự không hề hay biết của Nghiêm Ngôn, chứ theo tính cách Nghiêm Ngôn hắn sẽ không chú ý đến mấy lễ hội này. Mà theo Tô Tiểu Mễ cho ra kết luận dựa theo tính cách Nghiêm Ngôn hắn nhất định không thích mấy thứ rườm rà tầm thường, không biết Tô Tiểu Mễ có được tính bên trong không.

Cách lễ Giáng Sinh còn hai ngày, Tô Tiểu Mễ nhàm chán cầm hộp điều khiển TV đổi kênh xem Tây Du Kí chiếu gần N lần, quay đầu hỏi Nghiêm Ngôn: “Ngôn, trong Tây Du kí anh ghét người nào nhất”

“Đường Tăng.”

Tô Tiểu Mễ há to miệng: “Tại sao anh lại ghét sư phụ, ngài ấy là người rất tốt, da thịt trắng trắng mềm mềm còn thông hiểu mọi chuyện trên đời”

“Khuôn mặt lúc nào cũng nhăn nhăn nhó nhó cứ như đàn bà, một lát không cho phép giết con kiến, một lát lại không cho đánh chết yêu quái, một lát bị yêu quái động vào thì tâm viên ý mã, anh xem mà cũng hoảng hốt.”

“Anh nói nhảm, nào có tâm viên ý mã”

“Anh thì thấy bộ dạng rất hưởng thụ ” Nghiêm Ngôn nhún vai

“Không ngờ, thật sự không ngờ anh lại có cách nhìn đó với sư phụ .” Tô Tiểu Mễ nói xong cúi đầu ngẫm nghĩ, Nghiêm Ngôn nói tiếp: “Đổi kênh khác đi, phim này có gì mà hay, tình tiết lúc nào cũng như vậy quanh đi quẩn lại vẫn là yêu quái muốn ăn Đường Tăng, không thì bị hầu tử đánh một trận, đánh không lại thì chạy tìm thiên binh thiên tướng, cuối cùng đám đó lại hô lên ‘Đại thánh, hạ thủ lưu tình, nghiệt súc này là cái gì v.v.v…vậy là kết thúc. Em xem mà không chịu nghĩ, khi đó Tôn Ngộ Không đại náo Thiên Cung biết bao nhiêu thiên binh thiên tướng có làm gì được hắn đâu, hiện tại đi đến Tây Kinh lấy kinh lại bị trên những bò, thỏ tép riu khiến sống không được chết không yên, nội dung vở kịch hợp lý không?”

“Không ngờ chỉ xem một bộ phim TV mà anh có phân tích rõ ràng như vậy” Tô Tiểu Mễ không nhịn được than thở: “Ngôn, đi theo anh học được thật nhiều thứ a >_<”

“Những cái này không cần học.”

“Ngôn, anh có hay không muốn một món quà gì đó?” Gián tiếp thử dò xét

“Không có.” Trực tiếp đưa ra đáp án

“Không thể nào? Cả đời này anh chẳng lẽ không có nguyện vọng gì chắc?”

“Lên mặt trời ngắm nhìn một chút”

Tô Tiểu Mễ kinh ngạc đứng ngồi không yên: “Có nguyện vọng be bé hơn hay không?”

“Đi chung quanh mặt trời xem một chút.”

“Không có nguyện vọng bình thường hơn một chút sao?”

“Đối với anh những thứ thực hiện không được đáng trân trọng, nãy giờ em cứ hỏi anh mấy chuyện này làm gì, em cho rằng mình là tiểu tiên tử ban điều ước cho mọi người sao” Nghiêm Ngôn mất kiên nhập đưa tay cầm hộp điều khiển TV trong tay Tô Tiểu Mễ tự mình chuyển kênh.

Cách lễ Giáng Sinh còn một ngày

“Ngôn, hôm nay anh có về sớm không ? ”

“Tại sao”

” Có về sớm không ?”

“Tại sao”

” Có về sớm không ?”

“Tại sao”

” Có về sớm không ?”

“Biết rồi”

Hôm nay là giáng sinh, Nghiêm Ngôn đi làm từ sáng đến chiều tối mới về, ở nhà Tô Tiểu Mễ xách rìu đi ra khỏi cửa, nhìn chung quanh xem có cây tùng nhỏ nào không rốt cục đi tới vùng ngoại thành ít người đến, vòng vo một hồi cuối cùng cậu cũng tìm được mục tiêu, lấy ra cây rìu trong túi, hít mạnh hai ngụm khí, chà xát hai bàn tay cho ấm lên mới xách lên rìu bổ vào thân cây, ở một khắc cây tùng sắp ngã xuống lại có người ở phía sau gọi Tô Tiểu Mễ.

“Đồng chí.”

“Chuyện gì?” Tô Tiểu Mễ quay đầu lại thấy hai cảnh sát vô cùng nghiêm túc nhìn cậu chằm chằm.

“Chung quanh nơi đây đều có biển báo cấm chặt cây, cậu dám ở đây phá hỏng phong cảnh.”

“Vu hãm, gài tang vật, tôi rõ ràng có làm gì đâu”

Trong đó có một người cảnh sát đi ra chỉ vào ngọn cây tùng: “Một bông hoa một ngọn cỏ nơi này đều thuộc quyền sở hữu của mấy đại gia đấy, hành động của cậu phải chịu trách nhiệm pháp luật”

“Chịu trách nhiệm pháp luật gì nha?” Tô Tiểu Mễ nghe thấy sợ hãi lui về phía sau một bước, cây rìu trong tay vừa vặn đụng vào ngọn cây tùng, ‘rầm’ một tiếng thân cây ngã xuống đất kết thúc sinh mạng cuối cùng.

Hai cảnh sát nhân dân trân trối nhìn thân cây, rồi quay sang trừng Tô Tiểu Mễ tay cầm rìu đứng ngốc nơi đó, nói: “Căn cứ điều luật 34 《 bảo vệ cây cối 》, hành vi trộm rừng hoặc những cây cối khác nói chung phạm sai lầm nhỏ sẽ giao cho chủ quản ngành lâm nghiệp chịu trách nhiệm đưa ra giá tổn thất cần bồi thường, nếu đốn cây trái pháp luật thì phải bồi thường ba đến mười lần tiền phạt”

Tô Tiểu Mễ đánh rớt cây rìu xuống đất : “Tiêu, tiêu rồi, tôi không có nhiều tiền như vậy a.” Tiền của Tô Tiểu Mễ đã sớm bị cậu dùng hết mua mấy đồ vật trang trí noel mất rồi.

Cảnh sát nhân dân đưa Tô Tiểu Mễ đến chủ quản ngành lâm nghiệp, Tô Tiểu Mễ ngồi im trong phòng làm việc nghe ông lão phê bình gần một canh giờ. Cuối cùng Tô Tiểu Mễ bó tay chịu thua gọi điện cho Nghiêm Ngôn, lúc Nghiêm Ngôn tới sắc mặt xanh mét lạnh lùng trừng Tô Tiểu Mễ, sau đó lấy tiền đưa cho ông lão trung niên, kéo Tô Tiểu Mễ rời đi, khi đi đến cửa lại nghe ông lão ở phía sau nói: “Nhóc con, chỉ có tiền chưa đủ đâu còn phải dạy dỗ cậu ta nữa, trồng xong năm cây mới có thể đi”

Nghiêm Ngôn nghe mà trán nổi đầy gân xanh, người đàn ông gọi điện một lát sau liền có một cô gái đến , lái xe đưa Tô Tiểu Mễ đến vùng ngoại thành nơi cái cây bị cậu đốn ngã. Nghiêm Ngôn lái xe theo phía sau, sau khi xuống xe cô gái lấy ra năm cây giống cùng một cái xẻng đưa cho Tô Tiểu Mễ. Dọc theo đường đi Tô Tiểu Mễ không hề nói chuyện, nhận lấy cây giống cùng cái xẻng bắt đầu giống như nông phu canh tác, tại sao đêm giáng sinh tất cả mọi người đều đối xử lạnh nhạt với cậu vậy. Nghĩ đi nghĩ lại Tô Tiểu Mễ trong lòng cảm thấy ê ẩm.

Nghiêm Ngôn không đi đến phụ chỉ đứng bên cạnh hút thuốc lá, lạnh lùng ngó chừng Tô Tiểu Mễ, điều này khiến trái tim Tô Tiểu Mễ càng thêm lạnh lẽo. Thật ra Nghiêm Ngôn chỉ muốn cho Tô Tiểu Mễ một bài học, nếu không ngày nào cậu cũng làm mấy chuyện không suy nghĩ.

Khi cả hai về đến nhà đã bốn giờ chiều, Nghiêm Ngôn vừa vào nhà liền đi đến ngó chừng Tô Tiểu Mễ: “Em rốt cuộc muốn gây bao nhiêu rắc rối mới hài lòng?”

Tô Tiểu Mễ ngẩng lên khuôn mặt vô cùng bẩn, ánh mắt ngó thẳng vào Nghiêm Ngôn. Tại sao đêm giáng sinh mọi người đều không tốt với cậu?

“Hỏi em đó, nói đi”

Tô Tiểu Mễ vẫn hậm hực không chịu nói.

“Tô Tiểu Mễ, mẹ nó, em có bệnh đúng không.” Nghiêm Ngôn cũng giận quát ầm lên.

Tô Tiểu Mễ yên lặng đi vào phòng, ném ra một cái thùng, mở ra nắp thùng, nhìn mấy thứ cậu tốn tâm tư tỉ mỉ chuẩn bị, lỗ mũi chua xót theo sau nước mắt tí tách rớt xuống, cậu đem tất cả đồ trong ném lên người Nghiêm Ngôn: “Mẹ nó, anh cho rằng em làm thế là vì người nào, em làm sao biết cây đó không thể đốn. Ông đây dù có bệnh cũng vì anh mà bệnh, anh rống em cái gì, em rất ủy khuất đây.” Tô Tiểu Mễ lúc đầu hét rất lớn tiếng sau đó nhỏ dần cuối cùng biến thành nghẹn ngào. Đẩy Nghiêm Ngôn sang một bên, xoay người chạy ra cửa.

Nghiêm Ngôn bị ruy băng trộn lẫn quăn đầy cả người, chờ đến khi đuổi theo đã không thấy bóng dáng Tô Tiểu Mễ.

Màn hình TV cỡ lớn treo trên tòa nhà đối diện vừa vặn truyền đến giọng nói của nữ chủ trì: “Hôm nay là giáng sinh, các bạn có phải đang ở cạnh người yêu của mình không?”

Nghiêm Ngôn châm một điếu thuốc, nhìn màn ảnh TV đối diện, nghĩ: Thì ra hôm nay là giáng sinh.