Chỉ Muốn Làm Người Đàn Ông Của Em

Chương 5: Tô Tiểu Mễ, cậu bị đè đúng không?



Ngày hôm sau, Tô Tiểu Mễ ngồi xe buýt được người bán vé tốt bụng đỡ đến chỗ ngồi dành riêng cho người khuyết tật. Trở lại phòng ngủ, Chu Cương thấy Tô Tiểu Mễ đi vào liền hỏi: “Gì vậy, chỉ mới một tuần không gặp cậu đã tàn tạ đến thế rồi ư?”

“Thối lắm!” Tô Tiểu Mễ muốn ngồi xuống giường, phía sau lại truyền đến đau buốt khiến cậu chỉ có thể đứng, cuối cùng dứt khoát dựa vào bên giường.

“Bệnh trĩ?”

Tô Tiểu Mễ tức giận lườm nguýt hắn, không muốn tiếp tục đôi co với Chu Cương. Cậu kéo thân thể nặng nề muốn đi tìm Lô Y Y, muốn cô ta giúp giải thích với Tiền Tuệ chuyện giữa bọn họ không thành, dù sao cậu cũng là đàn ông mở lời nói như thế thật không hay lắm. Đi tới phòng học bọn họ, đám người trong phòng lại dùng ánh mắt cực kỳ mập mờ ngỏ ý Lô Y Y đang ở khuôn viên nhỏ bên cạnh thao trường. Tô Tiểu Mễ nhìn lướt qua phòng học, không có cái tên cậu muốn gặp liền ôm cái mông vết thương chồng chất phẫn nộ hướng vườn hoa đi tới. Khi đến nơi Tô Tiểu Mễ liền hối hận, cậu thấy Lô Y Y cùng Nghiêm Ngôn đứng ngay trong vườn hoa , Lô Y Y cúi đầu đỏ mặt nói cái gì đó, Tô Tiểu Mễ không phải người ngốc nhìn khuôn mặt động dục của Lô Y Y, tám chín phần mười đoán được xảy ra chuyện, tim đập thình thịch muốn bỏ chạy lại lực bất tòng tâm.

Không biết có phải trùng hợp hay không, Lô Y Y cùng Nghiêm Ngôn cũng nhìn thấy cậu, Tô Tiểu Mễ cười cười hướng về phía Lô Y Y khuôn mặt đã lóe tia tức giận dám đến phá hỏng chuyện tốt của cô ta: “Ngại quá, đã làm phiền hai người, tôi có chút việc muốn tìm chị, không biết tình cờ gặp hai người ở đây. . .” Vốn muốn dùng bộ dạng tiêu sái chế nhạo hai người bọn họ nhưng cuối cùng vẫn thất bại, mấy lời muốn nói đều bị nghẹn giữa cổ họng.

“Có chuyện gì lát nữa hẳn nói, không thấy tôi đang tỏ tình cùng Nghiêm Ngôn ư, đứng qua bên kia, đừng phá hỏng chung thân đại sự của chị mày.” Lô Y Y không quản bên cạnh có Nghiêm Ngôn, lớn tiếng xua đuổi Tô Tiểu Mễ.

Tô Tiểu Mễ tức giận nghĩ, cậu đoán quả nhiên không sai Lô Y Y là một nữ đàn ông. Khó khăn xoay người lại bị Nghiêm Ngôn kéo ngược lại, Nghiêm Ngôn biểu tình không thay đổi nhìn Lô Y Y nói: “Tỏ tình xong chưa? Xong rồi, tôi đi là được chứ gì.”

Lô Y Y kéo lấy áo Nghiêm Ngôn: “Anh dù sao cũng phải cho em câu trả lời chắc chắn chứ”

“Cô nhất định muốn tôi nói thẳng ra sao?” Một câu của Nghiêm Ngôn không nghi ngờ đã đâm trúng tim đen, Lô Y Y buông ra áo Nghiêm Ngôn, biểu tình buồn bực pha thêm chán ghét. Tô Tiểu Mễ hồi hộp nhìn gương mặt Lô Y Y , trong lòng có khoái cảm trả được thù, hơn nữa lại chính Nghiêm Ngôn chính miệng cự tuyệt. Tô Tiểu Mễ thở phào nhẹ nhỏm, món cậu không chiếm được tốt nhất Lô Y Y cũng không đoạt được. Nếu không cô ta nhất định ngày ngày lượn trước mặt cậu, bảo cậu ngày ngày nhìn Nghiêm Ngôn ở cùng cô ta, không bằng để Nghiêm Ngôn ở cùng mấy cô gái khác. Tô Tiểu Mễ nghĩ nghĩ mới phát hiện thì ra cậu đã chất chứa oán hận sâu đậm với Lô Y Y đến vậy .

“Em sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.Nghiêm Ngôn, anh cho rằng Lô Y Y này là ai, chút xíu khó khăn này mà muốn em rút lui, anh xem thường em quá.” Lô Y Y không sợ mài sắt chẳng thành kim, kiên quyết nói.

Tô Tiểu Mễ lại nổi tính trêu trọc vài câu: “Lô Y Y, tôi thấy chị nên thôi đi.”

“Cậu không mở miệng người ta không nói cậu câm đâu!” Lô Y Y tức giận một cước tựu đá vào mông Tô Tiểu Mễ.

Trong tiểu hoa viên liền vang lên thét chói tai của Tô Tiểu Mễ , cơn đau xộc đến, cậu vịn thân cây hai chân run rẩy không ngường lại không sợ chết quay sang chỉ trích Lô Y Y: “Mụ la sát này, ông đây suýt bị chị hại bán thân bất toại a.”

“Ai bảo cậu chạy lung tung !” Lời Nghiêm Ngôn truyền vào lỗ tai Tô Tiểu Mễ.

Tô Tiểu Mễ tức giận quay đầu trừng Nghiêm Ngôn, không phải bị tên khốn kiếp anh hại hay sao. Nhưng vì Lô Y Y ở bên cạnh nên không dám mở miệng, Nghiêm Ngôn đi đến kéo Tô Tiểu Mễ về phía mình dìu cậu đi về khu sinh viên năm hai, Tô Tiểu Mễ khập khễnh đi theo hắn, miệng oa oa than đau.

Bị xem nhẹ Lô Y Y đứng phía sau nhìn tư thế tập tễnh của Tô Tiểu Mễ, siết chặc cằm, nghiêng đầu cười gian tà, ở phía sau hai người hét to: “Tô Tiểu Mễ, cậu bị đè đúng không?”

Một câu nói khiến cả hai nguời sửng sờ chết trân tại chỗ.

Tô Tiểu Mễ sắc mặt tái nhợt quay đầu lại, thấy biểu tình đắc ý của Lô Y Y liền biết cô đang đùa giỡn, thở phào nhẹ nhỏm, đỏ mặt mắng trở lại: “Chị đoán sai bét rồi, muốn đè cũng là ông đây đè chị.”

Một lời thốt ra, ánh mắt sắc bén của Nghiêm Ngôn như muốn đâm thủng vài lỗ trên người Tô Tiểu Mễ. Tô Tiểu Mễ khó chịu bĩu môi: “Thế nào, anh cũng muốn đè chị ta?”

Bàn tay Nghiêm Ngôn vốn đang đỡ cánh tay Tô Tiểu Mễ từ từ chuyển xuống cánh mông, dùng sức vỗ mạnh một cái, trong tiểu hoa viên lại truyền đến tiếng thét chói tai của ai kia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.