Chỉ Muốn Làm Người Đàn Ông Của Em

Chương 54: Năm mới lại đến



Ngày đó giao thừa đến rất sớm, Tô Tiểu Mễ đã tỉnh nhưng không rời giường, nằm trên giường nghĩ cả nhà đều quây quần đón mừng năm mới mà ghiêm Ngôn ở một mình có phải rất tịch mịch, trong đầu liền hiện ra tình cản Nghiêm Ngôn cô đơn nằm co ro trên ghế salong xem tiết mục hài trên TV, khóe mắt ửng đỏ rưng rưng. Nghĩ đi nghĩ lại, Tô Tiểu Mễ càng cảm thấy bức rứt xót xa đủ loại cảm xúc ập lại khiến cậu không tài nào ngủ nổi, cuống quít nắm lấy điện thoại gọi cho Nghiêm Ngôn.

“Alô?” Âm thanh bên đầu kia điện thoại mơ mơ màng màng rõ ràng bị đánh thức

“Ngôn, em…….” Lời còn chưa dứt đầu bên kia điện thoại đã truyền đến giọng nói đàn ông lạ hoắc: “Ngôn, ai mới sáng sớm đã gọi điện tới, ầm ĩ muốn chết”

Tô Tiểu Mễ thiếu chút nữa đem điện thoại vứt đi, từ trên giường nhảy xuống, không để ý trên người chỉ có quần bốn góc mà thời tiết lại lạnh ngắt : “Hắn là ai, hắn là ai, hắn là ai, hắn là ai vậy a”

“Hắn là. . .” Nghiêm Ngôn định trả lời Dương Huy ở bên cạnh đã giật qua điện thoại, giả bộ nói thật ỏng ẹo: “Cậu là ai đó, người ta thật vất vả thừa dịp cái tên chướng mắt kia biến mất cùng Ngôn ân ái triền miên, lại bị cậu gọi điện quấy rầy” Người nãy giờ vẫn chưa lên tiếng lập tức cho Dương Huy một cú vào bụng, đau đến điện thoại rơi xuống đất.

“Cậu tốt nhất đừng nói nhảm nữa” Dứt lời Nghiêm Ngôn châm một điếu thuốc, cong thắt lưng nhặt lên điện thoại, mới đặt vào tai liền có âm thanh giết heo truyền đến, Nghiêm Ngôn lập tức di dời điện thoại cách xa màng tai, chờ âm thanh giết người suy yếu mới áp lại bên tai: “Tô Tiểu Mễ, đó là Dương Huy.”

Tô Tiểu Mễ bên này nước mắt rơi như mưa, gào thét: “Anh đang lừa gạt ai đó, nghe giọng thôi đã biết không phải. Ngôn, em ngày ngày đều nhớ anh, không ngờ anh lại làm chuyện không biết xấu hổ này, anh rốt cuộc xem em thành cái gì” Nói đến đây lại òa khóc thật lớn tiếng, Nghiêm Ngôn hấp tấp cắt đứt lời: “Anh lừa em làm gì”

Dứt khoát đem điện thoại đặt tại khóe miệng Dương Huy, chân cũng đạp lên bụng người nọ, cho Dương Huy ánh mắt biết điều thì ra sự thật nếu không sẽ chết thật khó coi. Dương huy vội nói vào trong điện thoại: “Tiểu Mễ, tôi chỉ đùa chút thôi, tối hôm qua tôi cùng Lưu Ứng Tinh chạy đến nhà hai người uống rượu, uống say mới lăn ra ngủ, thế nào, cậu không ở bên cạnh hắn cũng không cho người khác đến ở cùng hắn sao, chúng tôi là thanh mai trúc mã tốt nhất đó nha” Nói xong câu cuối lại bị Nghiêm Ngôn đá một cước.

Tô Tiểu Mễ nghe giọng nói của Dương Huy cũng yên tâm hơn: “Ngôn, em biết anh sẽ không bao giờ làm chuyện vậy mà”

“Em biết? Thế vừa rồi ai mắng anh không biết xấu hổ .”

“Không phải nhất thời bị tức giận bao phủ đầu óc sao”

“Hôm nay sao em thức dậy sớm thế?” Nghiêm Ngôn hỏi

Đương nhiên Tô Tiểu Mễ không dám nói bản thân ảo tưởng Nghiêm Ngôn trốn trong nhà khóc lóc, hắng giọng nói: “Em chỉ muốn sớm gặp anh, rất nhớ anh, rất rất rất rất rất rất muốn gặp anh”

“Như vậy thôi ư”

“Cái gì như vậy, như vậy cái gì, em đây thổ lộ thâm tình mà anh trả lời lãnh đạm, thôi coi như em nhìn nhầm người”

“Vậy em muốn anh nói thế nào” Nghiêm Ngôn lại đem điện thoại giơ ra xa chút.

Tô Tiểu Mễ nghiêng đầu suy nghĩ : “Giả như em ngoan ngoãn đi, anh cũng rất nhớ em. Bảo bối, ở chỗ em có vui không? Vậy đó”

“Nói như thế à” Nghiêm Ngôn dùng chân đá đá Lưu Ứng Tinh, lại đem điện thoại tiến tới khóe môi hắn, Lưu Ứng Tinh hắng giọng tận lực giả bộ giọng của Nghiêm Ngôn: “Ngoan ngoãn đi em, chúng ta mới cách xa nhau hơn mười ngày mà ngày nào anh cũng nhớ đến em, ăn cơm không ra ăn cơm, đi tiểu không ra đi tiểu” Ở đầu bên kia Tô Tiểu Mễ nghe vậy liền rống to: “Các anh tưởng tôi là kẻ ngốc hả, nghe không ra giọng người nào, Dương Huy, anh nhớ cẩn thận đó”

“A, tôi là Lưu Ứng Tinh”

Tô Tiểu Mễ tức giận cúp điện thoại.

Cả ngày sau đó Tô Tiểu Mễ bị vây trong tức giận, tức giận rời giường, tức giận ăn điểm tâm, tức giận đi nhà cầu, tức giận nhìn TV. Đến buổi tối, trong trấn nhỏ có rất nhiều người tụ họp nói chuyện rôn rã, còn có người bắn pháo bông. Ở thành phố nghiêm cấm bắn pháo nên Tô Tiểu Mễ đã thật lâu chưa chơi thứ này, nên hùa theo đám bạn chơi đến quên cả đất trời.

Đi chơi đến mệt lã Tô Tiểu Mễ mới ngừng lại nhìn đồng hồ, sắp qua năm mới rồi mà năm này lại không có Nghiêm Ngôn bên cạnh, buồn bã đi dọc trên đường, giờ này tất cả mọi người đều ở nhà mừng năm mới. Bỗng nhiên Tô Tiểu Mễ thấy phía xa có một người dựa vào tường hút thuốc, trong lòng lộp bộp một cái, rất nhanh tự an ủi: “Không thể nào, không thể nào, cái tên lang tâm cẩu phế kia sẽ không đến đây”

“Đến chừng nào em mới hết tật lặp đi lặp lại một từ”

Tô Tiểu Mễ nghe thấy giọng nói quen thuộc kinh ngạc thiếu chút nữa thét lên, chạy nhanh đến trước mặt Nghiêm Ngôn ngửi ngửi mùi vị quen thuộc, xác định người nọ thật sự là Nghiêm Ngôn chứ không phải ảo tưởng của cậu liền nhào tới ôm chặc eo Nghiêm Ngôn, dùng đầu cọ cọ vào ngực hắn: “Sao anh lại tới đây, sao anh lại đến đây hả?”

“Em nói muốn gặp anh thì anh tới thôi.” Nghiêm Ngôn ném xuống tàn thuốc ôm lấy Tô Tiểu Mễ.

Tô Tiểu Mễ cảm động tựa vào ngực Nghiêm Ngôn một lúc lâu vẫn không nói nên lời, cuối cùng cuống quít lấy điện thoại ra nhìn đồng hồ, thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng được ở cạnh nhau”

Tô Tiểu Mễ trong lòng yên lặng đếm thời gian, khi đếm đến con số cuối cùng bầu trời liền nở rộ pháo hoa rực rỡ cả mảng trời, đủ mọi màu sắc nở rộ trong mắt Tô Tiểu Mễ. Lúc này Nghiêm Ngôn nâng lên cằm Tô Tiểu Mễ, nhẹ nhàng đặt xuống một nụ hôn, Tô Tiểu Mễ nhắm mắt lại cảm nhận, hai tay nắm lấy áo Nghiêm Ngôn, hôn dịu dàng say đắm đến khi cái miệng nhỏ nhắn của Tô Tiểu Mễ sưng tấy hai người mới tách ra.

“Anh đến lúc nào?”

“Chỉ mới đến, định hút xong điếu thuốc này sẽ gọi cho em”

“Ngôn, anh chính là tiểu tiên tử ban điều ước cho em mà, mỗi lần em muốn gì anh đều có thể cho em”

“Đừng có gán ghép danh hiệu buồn nôn đó cho anh”

“Tiểu Tinh Linh ban điều ước?”

“Muốn bị đánh đúng không”

Ngay lúc này trong vườn có người gọi Tô Tiểu Mễ, Tô Tiểu Mễ kinh hoảng quay đầu lại nhìn Nghiêm Ngôn, Nghiêm Ngôn phất tay về phía cậu: “Đi đi.”

“Đúng rồi, em đi chút anh chờ em ở đây, đừng đi đâu nhé” Tô Tiểu Mễ chạy tới nơi có thanh âm, vẫn không quên quay đầu lại dặn dò Nghiêm Ngôn.

Nghiêm Ngôn hút xong điếu thuốc nhìn nơi Tô Tiểu Mễ biến mất, xoay người trở lại trên xe, lái xe rời đi. Khi Tô Tiểu Mễ gấp gáp chạy trở lại nơi đó nào còn bóng hình Nghiêm Ngôn, tất cả chỉ như một giấc mộng thoáng qua rồi vụt tắt nhanh chóng, cậu lục túi lấy ra điện thoại gọi cho Nghiêm Ngôn: “Em không phải bảo anh chờ rồi sao?”

“Anh đâu có hứa…mà em cũng vậy nhanh trở về đi”

“Ngôn…” Tô Tiểu Mễ còn muốn nói thêm

“Nếu như những lời buồn nôn thì khỏi nói, được rồi, anh đang lái xe cần chuyên tâm, năm mới vui vẻ.”

“Vậy. . .”

“Sinh nhật anh không cần em tới, em muốn anh mệt chết sao?”

“Được, được rồi” Tô Tiểu Mễ lưu luyến cúp điện thoại, mình không nên đòi hỏi quá, dù sao Nghiêm Ngôn cũng đã cùng cậu đón mừng năm mới.

Sinh nhật Nghiêm Ngôn cuối cùng cũng tới, ngày đó Tô Tiểu Mễ nhốt mình trong phòng không ngừng tự trách ăn năn còn không biết liêm sỉ tự mình an ủi phía dưới. Mà ở bên kia hộp thư của Nghiêm Ngôn bị một người điên cuồng gởi thư đến quấy rầy, khi nhìn thấy 囧囧 của Tô Tiểu Mễ, Nghiêm Ngôn không nhịn được nín nụ cười ngay khóe miệng. Động tác này lại bị Dương Huy tinh ranh phát hiện, mặt dày mày dạn nghiêng qua: “Ngôn, cậu đang xem gì đấy?”

Nghiêm Ngôn nhanh chóng khép lại điện thoại: “Liên quan rắm gì đến cậu”

“Đừng hẹp hòi vậy mà, cho chúng tớ xem ké chút đi”

“Được, nếu như cậu muốn chết ngay lập tức. Còn nữa, hai người bọn cậu tại sao ngày ngày chạy đến nhà tớ làm phiền”

“Hai người chúng tớ không có nơi nào để đi, trong nhà lại chán muốn chết. À, Ngôn, hay chúng ta gọi mấy cô gái đến đây chơi?”

“Nếu cậu dám mở miệng nói thêm một câu thì lập tức cút ngay ra ngoài cho tớ”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.