Chỉ Muốn Làm Người Đàn Ông Của Em

Chương 56: Dùng sức một chút



Bầu trời chuyển đen gia gia mới đánh bài trở lại, vừa vào nhà đã cười híp mắt: “Tiểu Mễ, không ngờ chỉ mấy ngày không gặp mà cháu đã cao quá trời a” Vừa nói vừa vỗ vỗ bả vai Nghiêm Ngôn.

Bà nội không nhịn được mở miệng trách: “Vị đó là bạn Tiểu Mễ, mắt ông để ở đâu, Tiểu Mễ không phải đứng phía sau sao”

Gia gia lúc này mới thấy Tô Tiểu Mễ đứng lủi củi phía sau: “Xấu hổ quá, ông không thấy cháu”

Tô Tiểu Mễ chu miệng, kỳ thị, rõ ràng đang nghiêm trọng kỳ thị.

“Gia gia vẫn khỏe chứ, cháu là Nghiêm Ngôn. Nhìn gia gia vui vẻ thế nhất định vừa thắng tiền trở về”

“Không thắng được bao nhiêu, không thắng được bao nhiêu, chỉ 20 mấy khối” Gia gia cười muốn ngoác miệng

“Mới thắng 20 mấy khối đã vui mừng đến vậy?” Tô Tiểu Mễ ở bên cạnh kinh ngạc thốt lên, nhận ngay một cái liếc mắt của gia gia. Lúc này Nghiêm Ngôn từ ví tiền lấy ra một xấp tiền: “Đến đây quá gấp nên cháu không mang theo lễ vật, chút tiền xem như đưa hai bác ăn trái cây, mong hai bác nhận cho cháu vui”

“Này, nhiều tiền vậy chúng ta sao có thể nhận”

“Không nhiều đây chỉ là chút tâm ý của háu, nếu hai bác không nhận cháu sẽ không yên lòng ở đây”

Nghiêm Ngôn nói thật lâu hai ông bà mới chịu nhận càng đối tốt với Nghiêm Ngôn, còn Tô Tiểu Mễ một văn tiền cũng không có hoàn toàn bị vắng vẻ không đếm xỉa. Tô Tiểu Mễ ở trong lòng reo hò: Đây là gì, rõ ràng hối lộ trắng trợn, người này không phải Nghiêm Ngôn mà là ma quỷ a dua nịnh hót.

Cơm nước xong hai ông bà lão lại đi nấu nước để Tô Tiểu Mễ cùng Nghiêm Ngôn có thể tắm. Tô Tiểu Mễ hướng về phía cửa sổ thở ra làn sươn trắng, quay đầu nhìn Nghiêm Ngôn nói: “Buổi tối nơi này rất lạnh còn không có máy nước nóng làm sao mà tắm, không ngờ, không ngờ trên thế giới này lại có nông thôn nhỏ thế này”

“Em không phải từ thôn quê này ra ngoài xã hội sao?”

“Đừng có cắt lời em” Tô Tiểu Mễ tức giận ngắt lời thật phá hư không khí, đợi đến khi bà nội bảo bọn họ đi tắm Tô Tiểu Mễ chết sống cũng không chịu đi đầu, đẩy Nghiêm Ngôn đi tới: “Anh tắm trước, tắm xong rồi quay trở lại nói cho em biết cảm nhận, nếu quá lại em có chết cũng không tắm”

Nghiêm Ngôn lười xem phản ứng của hắn, một mình cầm lấy quần áo đi vào nơi gọi là phòng tắm hay gọi là lỗ thông gió. Qua nửa giờ, Nghiêm Ngôn tắm xong trở lại, biểu tình không có gì là khác thường dùng khăn lông lau giọt nước trên tóc, Tô Tiểu Mễ chạy đến hỏi: “Thế nào, có phải lạnh muốn chết?”

“Một chút cũng không lạnh, vừa rồi 囧囧 thì hơi lạnh, tắm một chút thì lại thấy ấm” Nghiêm Ngôn nói y như thật

Tô Tiểu Mễ nhìn chằm chằm biểu tình Nghiêm Ngôn một hồi lâu vẫn không phát hiện sơ hở rốt cục mới lấy quần áo đi tắm, chờ Tô Tiểu Mễ đi xa Nghiêm Ngôn liền chui vào chăn, miệng lẩm bẩm mắng “Mẹ nó, lạnh chết mất” Lạnh thì lạnh thật đó nhưng hắn không thể để Tô Tiểu Mễ người đầy mồ hôi đi ngủ, dù sao buổi tối có chánh sự cần làm.

Đầu bên kia Tô Tiểu Mễ đem nước nóng cùng nước lạnh pha chung chậm rãi gội đầu, trong đầu dùng biện pháp tự thôi miên Nghiêm Ngôn nói không lạnh, Nghiêm Ngôn nói không lạnh, Nghiêm Ngôn nói không lạnh.

Đến khi tắm, Tô Tiểu Mễ cỡi ra quần áo, luồng gió lạnh thổi đến Tô Tiểu Mễ đánh cái rùng mình tự lẩm bẩm, cầm gáo nước lạnh xối ướt cả người, cơn lạnh tê tái lập tức xông thẳng vào lục phủ ngũ tạng, Tô Tiểu Mễ run run thét to: “Mẹ nó, lạnh muốn chết người mà nói không lạnh?” Thế nhưng không ướt cũng đã ướt đành kiên trì tắm nốt, đôi môi lạnh đến tái mét, nhanh tay nhanh chân tắm xong vọt vào phòng chui vô ổ chăn, đem thân thể lạnh như băng dán chặt lên thân người ấm áp của Nghiêm Ngôn, Nghiêm Ngôn bị cục đá áp vào người lạnh đến hít khí, đẩy ra Tô Tiểu Mễ: “Tránh ra, lạnh chết người ”

“Ngôn, đừng như vậy, anh thật ấm áp để nhân gia ôm ôm anh nào” Nói xong liền như bạch tuột sống chết quấn người Nghiêm Ngôn, dù Nghiêm Ngôn muốn động cũng không thể nhúc nhích

“Ngôn, lần sau em muốn đi tắm đầu tiên, lúc anh tắm thì không lạnh anh có biết lúc em tắm lạnh cỡ nào không, không hiểu mỗi lần gặp chuyện gì tốt cũng đều trúng anh” Tô Tiểu Mễ vừa nói vừa tức giận níu áo Nghiêm Ngôn.

Nghiêm Ngôn không biết nói gì

Hiện tại quay trở lại vấn đề chiếc giường, chỉ cần nhẹ dịch chuyển giường sẽ vang lên âm thanh cọt kẹt. Đây là chiếc giường kiểu thời xưa Nghiêm Ngôn lần đầu tiên ngủ loại giường này, lăn qua lộn lại vẫn thấy không thoải mái, không thể làm gì khác hơn ngồi dậy hút thuốc lá: “Anh thấy giường này không khác gì tấm ván để lót thi thể”

Tô Tiểu Mễ dựa đầu vào eo Nghiêm Ngôn, theo phụ họa: “Đúng vậy, đúng vậy, hết cách, nơi này đã lâu không có người ở nên mới vậy”

Nghiêm Ngôn hút xong điếu thuốc dụi vào đầu giường, lần nữa chui trở lại trong chăn: “Nên tiểu chủ nhân em phải chiếu cố anh tốt hơn đấy”

Tô Tiểu Mễ tương đối nhạy cảm với mấy chuyện này, nghe qua liền hiểu ý Nghiêm Ngôn, mặt đỏ như trái cà chua nhưng vẫn chủ động leo lên người Nghiêm Ngôn vòng tay qua cổ, đem đôi môi đã có chút huyết sắc hôn cuồng nhiệt lên môi Nghiêm Ngôn, Nghiêm Ngôn cũng hôn trả lại, đầu lưỡi hai người quấn giao chung một chỗ, Nghiêm Ngôn vươn tay cởi xuống quần áo Tô Tiểu Mễ tiếp tục hôn, Tô Tiểu Mễ nghiêng người nằm trên người Nghiêm Ngôn, giường vang lên thanh âm kẽo kẹt, Nghiêm Ngôn chau mày: “Gia gia cùng bà nội em sẽ không nghe được chứ?”

Tô Tiểu Mễ chỉ lo ngăn bới quần áo Nghiêm Ngôn, buâng quơ trả lời: “Sẽ không, lỗ tai bọn họ bị lãng hết rồi, hơn nữa chúng ta lại ở xa như vậy, nhất định nghe không được” Tô Tiểu Mễ kéo ra áo Nghiêm Ngôn bắt đầu hôn hít vào mắt, đôi môi, da thịt trên cơ thể, từ từ mới chuyển xuống hạ thân, ngậm vào phân thân Nghiêm Ngôn còn ngẩng lên ánh mắt mơ màng nhìn hắn, Nghiêm Ngôn cười xấu xa duỗi ngón tay vuốt ve khuôn mặt cậu.

Theo phân thân Nghiêm Ngôn trong miệng càng lúc càng lớn, lớn đến ngay cả miệng Tô Tiểu Mễ cũng ngậm không nổi. Lúc này Nghiêm Ngôn mới kéo lên Tô Tiểu Mễ đem cậu đặt xuống phía dưới, lấy ra bôi trơn vừa khuếch trương phía sau Tô Tiểu Mễ vừa hôn nơi nhô lên trước ngực cậu. Tô Tiểu Mễ cảm giác bản thân dường như rất lâu chưa làm cùng Nghiêm Ngôn, hiện tại thân thể khẩn cấp muốn có được hắn: “Hô..a…a..”

Ngón tay Nghiêm Ngôn dịu dàng thăm dò vào nơi mềm nhũn ẩm ướt kiên nhẫn mài mực, Tô Tiểu Mễ nâng lên hạ thân: “Ngôn, a, a người ta thật khó chịu”

Nghiêm Ngôn tăng thêm sức mài: “Chỗ nào khó chịu”

“A, a, ghét, hô hô, người ta muốn anh lấp vào” Rõ ràng lời kia đã thành công khiến khuôn mặt Tô Tiểu Mễ đã đỏ càng đỏ hơn

Cuối cùng đợi Tô Tiểu Mễ gần mất hết kiên nhẫn, Nghiêm Ngôn mới đem phân thân trượt vào, Tô Tiểu Mễ thoải mái thở hắc ra: “A, Ngôn, Ngôn, a, a, em muốn, em còn muốn ”

Giường bị động tác kịch liệt vang lên âm thanh kẻo kẹt, hai người hiện tại nào còn tâm tư để chú ý, Tô Tiểu Mễ hai tay bám víu cánh tay Nghiêm Ngôn còn hai chân ôm lấy thắt lưng hắn: “Lại dùng lực một chút, ưm, a, ưm, dùng sức a” Đang lúc hai người bị tình dục bao phủ đột nhiên giường “ầm” lên một tiếng banh xác. Tô Tiểu Mễ thét lên một tiếng sợ hãi, hai người lập tức theo giường ngã trên mặt đất. Nghiêm Ngôn đứng lên mặt không chút biểu tình nhìn chiếc giường tan nát dưới chân, lấy ra một điếu thuốc nhét vào khóe môi,Tô Tiểu Mễ vẫn ngồi trên ván giường dường như chưa thể thoát khỏi sự cố.

Nghiêm Ngôn thấy thế sáp đến trêu chọc: “Ai bảo em cứ hét dùng sức, dùng sức đi, bây giờ thì hay rồi, một cái bị em gõ hư, một cái thì bị em lắc hư”

Tô Tiểu Mễ xấu hổ chỉ muốn tìm cái động chui vào, đỏ mặt cắn cắn môi dưới: “Vậy tối nay chúng ta ngủ ở đâu”

“Ngủ trên đất chứ còn ngủ ở đâu” Sau đó Nghiêm Ngôn chỉ huy Tô Tiểu Mễ đem chăn trải tốt trên mặt đất, hai người mới yên lặng nằm xuống, Tô Tiểu Mễ vẫn chưa thoát khỏi hoảng sợ, Nghiêm Ngôn ôm lấy thân thể đã lạnh đi của Tô Tiểu Mễ, ghé vào lỗ tai cậu thỏ thẻ : “Nơi này dùng sức hẳn không có vấn đề nhỉ”

“Còn muốn?”

“Đương nhiên ^.^”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.