Chỉ Muốn Làm Người Đàn Ông Của Em

Chương 72: Tô Tiểu Mễ sống trong thế giới của mình (Thượng)



Mặc dù Tô Tiểu Mễ nghe được lời ngọt ngào không giống cậu mong muốn, kém đến tám chín phần mười, nhưng cậu không muốn so đo nhiều hơn bắt đầu khôi phục cuộc sống làm việc và nghỉ ngơi, sáng sớm cùng Nghiêm Ngôn rời giường, ăn cơm, đi làm, buổi trưa cùng ăn cơm, tan việc, tiếp tục ăn cơm, xem ti vi, ngủ.

Bất quá cũng vì sự kiện đêm đó Nghiêm Ngôn đã hơn một tuần không chạm qua Tô Tiểu Mễ, lúc này đến phiên Tô Tiểu Mễ nóng nảy, rõ ràng vết thương đã lành hẳn mà sao hắn vẫn không chịu đụng cậu?

Trời bỗng nhiên đổ mưa, công trường ngừng thi công Tô Tiểu Mễ nhàn rỗi không có việc gì làm, đã lâu rồi không rãnh rỗi nhưng vậy đúng là không quen. ( Chỉ mới hai tuần lễ thôi )

“Hay đọc sách đi” Tô Tiểu Mễ cỗ vũ tinh thần chạy đến trong thư phòng đọc sách, mới bắt đầu cảm thấy choáng váng buồn ngủ, một lát sau ném bay quyển sách: “Đùa hoài, đọc sách làm gì, Nghiêm Ngôn không ở đây mình đọc cho ai nhìn” Một mình Tô Tiểu Mễ quan quẩn trong thư phòng vô tình nhìn thấy tấm hình lần trước chụp cùng Nghiêm Ngôn, đỏ mặt bắt đầu nghĩ những chuyện kỳ quái, hơn nữa cảnh tượng lúc đầu cả hai gặp nhau quá không có ý thơ, nếu như, nếu như vậy:

( Cảnh báo! Trở xuống đều do Tô Tiểu Mễ tự mình nghĩ )

Trường học, đi học, trong sân trường mọi người bận rộn làm việc của mình, chạy trốn ( Cậu cho rằng đang mở đại hội thể dục thể thao hả? ), hoa anh đào bay phấp phới trên bầu trời sau đó rơi xuống mái hiên, trên mặt đất, trên cửa sổ, toàn bộ thế giới như phủ bởi một màh hồng phấn, trong đó một cánh hoa vô tình rơi vào mái tóc Tô Tiểu Mễ, Tô Tiểu Mễ nhẹ nhàng đưa tay đón lấy, hít sâu một hơi, mùa xuân đã tới rồi.

Tô Tiểu Mễ vén lọn tóc mềm mại ra sau vành tai dẫn tới cả đám nữ sinh thét chói tai, cậu còn quay sang cười hòa nhã cùng các cô gái, ngại quá, tâm ý các cô tôi không thể tiếp nhận, vì đang chờ một chân mệnh thiên tử có thể làm cảm động trái tim lạnh băng của cậu, bởi vậy người trong trường đặt cho cậu biệt danh ‘LÃNH’

Tô Tiểu Mễ hay còn gọi là ‘Lãnh’ ôm sách đi vào khuôn viên trường bỗng dưng va vào một người, sách của Tô Tiểu Mễ rơi lả tả đến trên nền đất, cậu cuống quit ngồi xuống nhặt sách cùng lúc đó có một người khác cũng cúi xuống phụ cậu, bàn tay hai người vô ý lướt qua nhau, trái tim Tô Tiểu Mễ bỗng nhiên đập một cách dữ dội, chẳng lẽ, chẳng lẽ đây chính là động tâm trong truyền thuyết.

Người nọ đứng lên vươn tay về phía Tô Tiểu Mễ: “Đứng lên đi”

E thẹn ngẩng đầu, chợt trên mặt Tô Tiểu Mễ xuất hiện vô số hắc tuyến, mẹ nó, tại sao Dương Huy lại xuất hiện trong ảo tưởng của mình, anh cút ra ngoài cho tôi! ! ! ! ! ! !

Một lần nữa lấy lại bình tĩnh.

Người nọ đứng lên vươn tay về phía Tô Tiểu Mễ: “Đứng lên đi”

E thẹn ngẩng đầu, Tô Tiểu Mễ thấy một người thật anh tuấn cười rạng rỡ với mình. Tô Tiểu Mễ vươn tay chạm vào bàn tay hắn, kéo một cái Tô Tiểu Mễ trọng tâm không vững vừa vặn ngã vào ngực hắn, trong miệng kèm theo tiếng kêu: “A ~~~~” ( đang cố gắng giả vờ kêu sợ hãi đây mà.. )

Ở trong lồng ngực ấm áp Tô Tiểu Mễ sợ hãi giãy giụa muốn tránh thoát, mặt ừng đỏ lạ thường, cảm giác này là gì? Rõ ràng đối phương là đàn ông sao mình lại có cảm giác như vậy, sẽ không, sẽ không, nhất định mình đã suy nghĩ quá nhiều, mình sẽ không thích một người đàn ông, nhất định nhầm lẫn chỗ nào rồi.

Người nọ tiếp tục trưng ra nụ cười vạn vật hấp dẫn phóng về phía Tô Tiểu Mễ: “Chào cậu, tôi tên Nghiêm Ngôn, sau này xin chỉ giáo nhiều hơn.”

“A, a, Nghiêm Ngôn? Cái tên này sao quen quá vậy kìa” ( Hai người ở chung hơn một năm còn không quen? )

“Nhất định là tôi nhớ nhầm, tôi, tôi tên Tô Tiểu Mễ”

“Tô Tiểu Mễ ? Là người tên ‘Lãnh’ mà trường học hay gọi đó ư?”

“Chỉ do người ngoài gọi thôi, xin đừng gọi tôi như vậy” Trong lòng sướng đến mở cờ

“Cậu thật khả ái!” Nghiêm Ngôn cúi xuống thổi hơi vào tai Tô Tiểu Mễ, xoay người nháy mắt cùng Tô Tiểu Mễ, sau đó biến mất trong khung cảnh hoa đào rực rỡ.

Người này, người này đang nói gì nha, Tô Tiểu Mễ hoàn toàn không chú ý khuôn mặt đã ửng hồng, lấy lại bình tĩnh ôm sách đi hướng phòng học, trong lòng vẫn nhung nhớ tên người nọ: Nghiêm Ngôn? Chúng ta còn cơ hội gặp nhau không? Hoặc vĩnh viễn đều là –chào tạm biệt gặp lại sau? ( Tôi và cậu đều biết không –có- khả -năng )

Trong phòng học bỗng có một cô gái xinh đẹp đi đến gọi Tô Tiểu Mễ ra ngoài. Dưới tán cây anh đào, e thẹn tỏ tình: “Niên trưởng, em rất thích anh, chúng ta quen nhau được không?”

Gió nhẹ làm mái tóc Tô Tiểu Mễ hơi xốc xếch nhưng xốc xếch thì xốc xếch vẫn có kiểu dáng chuẩn. Cậu dùng giọng nói lánh lót dễ nghe nói cùng cô gái vô cùng xinh đẹp: “Ngại quá, nghe được tâm ý của cô tôi rất vui, nhưng hãy tha thứ tôi, chúng ta không thể” Vô cùng thân sĩ cự tuyệt, khuôn mặt nữ sinh lập tức ràn rụa nước mắt: “Chẳng lẽ niên trưởng có người trong lòng rồi sao?”

Bị hỏi như vậy, trong đầu Tô Tiểu Mễ hiện ra cảnh tượng buổi sáng gặp gỡ Nghiêm Ngôn, lắc đầu bỏ đi ý nghĩ này, mình sao có thể quen với một người đàn ông, quả thực quá buồn cười ( Cậu quả thật đủ buồn cười rồi đấy Tô Tiểu Mễ)

“Cứ xem như thế đi, thật xin lỗi, Mỹ Huệ!” Ngày hôm qua xem bộ phim trên TV, nhân vật trong phim cũng tên vậy

Sau khi Mỹ Huệ bị Tô Tiểu Mễ cự tuyệt thì khóc ròng bỏ chạy, nước mắt bay lả lướt trên không trung, thê lương đến khó thốt thành lời.

Tô Tiểu Mễ vẫn còn bất đắc dĩ vì bị quá nhiều người tỏ tình, Nghiêm Ngôn lại đột nhiên xuất hiện, hai tay cắm trong túi quần: “Tô Tiểu Mễ, không ngờ có nhiều người thích cậu đến vậy?”

Tô Tiểu Mễ nhức đầu: “Không có bao nhiêu, à, mà sao anh ở chỗ này”

“Tới đây dạo chơi không ngờ lại đụng phải cậu, cậu nói xem đó có phải duyên phận không?” Nghiêm Ngôn nhìn Tô Tiểu Mễ cười thật dịu dàng.

“Anh, anh nói gì đó, đừng có nói lung tung!” Tô Tiểu Mễ đỏ mặt phủ nhận .

Nghiêm Ngôn vươn tay xoa xoa má Tô Tiểu Mễ: “Bộ dáng này lại còn đáng yêu hơn, Tô Tiểu Mễ, anh thích em, rất thích em, rất thích rất thích rất thích em”

Bị Nghiêm Ngôn tỏ tình Tô Tiểu Mễ kinh ngạc lắp bắp : “Nhưng sao anh lại thích tôi?”

“Bởi vì em vừa đẹp lại hiền lành, khả ái, nấu ăn ngon, giặt quần áo rất sạch, anh yêu em đến không thể kiềm chế bản thân” Dứt lời Nghiêm Ngôn đem Tô Tiểu Mễ ôm vào trong ngực.

“Ghét, tôi nào tốt như anh nói” Tô Tiểu Mễ ở trong ngực Nghiêm Ngôn làm nũng (Tình tiết này là gì đây >_< )

Nghiêm Ngôn đem Tô Tiểu Mễ đặt trong vườn hoa: “Anh không nhịn được, hiện tại muốn có em ngay lập tức ” ( Đây là tình tiết gì aaa)

Tô Tiểu Mễ lắc người muốn tránh: “Đừng a, bây giờ đang ở trường học, ở đây sẽ bị nhìn thấy mất”

“Anh bị vẻ đẹp của em cuống hút không nhịn được, anh chẳng thèm quan tâm nhiều làm gì, ai biểu anh yêu em quá trời quá đất”

“Không nên, không nên ở chỗ này, không nên a”

Nghiêm Ngôn không để ý Tô Tiểu Mễ cực lực phản kháng, cởi áo khoác của mình trải xuống phía dưới, rồi lại dùng tốc độ nhanh nhất cởi hai người sạch trơn. Trong vườn hoa ngào ngạt lại có hai thân thể đang quấn lấy nhau, Nghiêm Ngôn dịu dàng vuốt ve thân thể Tô Tiểu Mễ: “Bảo bối, da của em trơn quá”

“Người ta luôn bảo dưỡng mà”

“Muốn một ngụm cắn em quá” Nghiêm Ngôn nói xong cũng cúi xuống nhẹ cắn đầu vai Tô Tiểu Mễ, Tô Tiểu Mễ vờ đánh Nghiêm Ngôn một cái, Nghiêm Ngôn lưu manh liếm liếm cần cổ Tô Tiểu Mễ, hai tay còn đùa bỡn hai nụ hoa trước ngực.

“Ưmm, ưmm, a, a. Ngôn, em yêu anh!”

“Anh cũng yêu em”

“Thế anh có thể mua mấy thứ mà em thích không? Mỗi ngày dịu dàng hôn em được không? Mỗi ngày bưng trà rót rước được không? Mỗi ngày đều giặt quần áo giúp em được không? Sau khi em đi làm về anh xoa bóp cho em? Vì em anh làm những chyện này được không ?”

“Anh sẽ làm tất, chỉ cần em muốn anh sẽ cho em, bây giờ anh muốn tiến vào nơi mê người của em ”

“Mau, em sắp không nhịn được rồi”

Một ngọt gió lạnh thổi qua, Tô Tiểu Mễ rùng mình một cái ngay ở thời điểm mấu chốt lại thức dậy, thì ra do Tô Tiểu Mễ nghĩ đi nghĩ lại rốt cuộc ngủ thiếp đi. Tô Tiểu Mễ hối hận không dứt tại sao cứ tỉnh lại vào lúc này, nhìn bầu trời tối đen bên ngoài Nghiêm Ngôn có lẽ cũng sắp trở về, chuẩn bị cơm tối thôi, hết cách, đây là thế giới thực tế. Nghiêm Ngôn trong tưởng tượng của Tô Tiểu Mễ từ đầu đã không xuất hiện, sau này càng không xuất hiện. Tô Tiểu Mễ nhìn phân thân ngóc đầu của mình thì có chút xấu hổ, không ngờ lại nằm loại mộng đó, làm sao bây giờ? Nhìn lại thời gian còn khoảng một lát nữa Nghiêm Ngôn mới trở về hay mình tự giải quyết nhỉ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.