Chỉ Muốn Làm Người Đàn Ông Của Em

Chương 75: Nhớ, nhớ, nhớ anh muốn chết



Tan tầm, Tô Tiểu Mễ trở lại căn phòng trống rỗng bỗng cảm thấy cô đơn một cách lạ kỳ. Đến giờ nấu cơm cũng lười không muốn làm, cuối cùng đành phải nhai mì tôm, không ngờ Nghiêm Ngôn mới đi một ngày Tô Tiểu Mễ đã không chịu được, Nghiêm Ngôn là thạch năng lượng Tô Tiểu Mễ giờ thạch năng lượng đi mất cậu trở thành phế thải.

Lặn ngụp trong đống mì tôm xong, Tô Tiểu Mễ lập tức bấm điện thoại gọi Nghiêm Ngôn.

“Có chuyện gì”

“Ngôn ~~ anh chừng nào trở lại”

“Anh mới đi một ngày”

“Nếu anh không trở lại em sẽ già mất”

“Tốt nhất chết già luôn đi”

“Ngôn ~~ sau khi anh đi, em phát hiện dù anh có mắng em, em cũng thấy vui lắm”

“Em tới giờ uống thuốc rồi đấy, được rồi, hiện tại anh phải đi ăn cơm, cứ như vậy đi”

Mới nói được vài câu đã bị Nghiêm Ngôn cúp điện thoại, Tô Tiểu Mễ buồn chán đến chết ở trên ghế salong lăn lộn qua lại. Vốn dĩ tưởng rằng Nghiêm Ngôn đi cậu sẽ được tự do làm chuyện bình thường không dám làm, giả như mặc giày giẫm trên ghế salong, xem TV thâu đêm..v.v..Vậy mà Nghiêm Ngôn vừa đi ngay cả những thứ này đều trở nên vô vị mất đi hấp dẫn. Rốt cuộc chạy đi tìm bọn Liêu Phi ra ngoài thư giãn.

Bốn người đi tới một nhà hàng nhỏ, Chu Cương nhìn bộ dạng mệt mỏi của Tô Tiểu Mễ không nhịn được: “Sao rồi, rốt cục vẫn bị Nghiêm Ngôn đá phải không?”

“Tớ Phi! Mồm cẩu cũng không phun ra mấy lời này”

Liêu Phi cũng hùa theo trêu chọc Tô Tiểu Mễ: “Có Nghiêm Ngôn bên cạnh cậu làm gì nhớ tới bọn tớ”

Tô Tiểu Mễ vỗ vỗ bả vai Liêu Phi: “Thật bị nhóc con cậu nói đúng rồi, có hắn kề bên tớ thật không nhớ tới các cậu”

“Cậu thấy sắc quên bạn”

“Tất cả mọi người đều như vậy” Tô Tiểu Mễ nói năng dõng dạc

Ầm ĩ một hồi, Cung Gia Hoa đề nghị Tô Tiểu Mễ dù sao Nghiêm Ngôn cũng không có ở đây bọn họ cùng đi nhâm nhi chút rượu. Tuy rằng vừa bắt đầu Tô Tiểu Mễ liều chết không từ nhưng cuối cùng vẫn ngăn không nổi lời dụ dỗ uống chút ít, hai ly bia, đến 10h mới chia tay mạnh ai nấy về nhà mình. Trên đường trở về nhà Tô Tiểu Mễ nhận được điện thoại Nghiêm Ngôn đánh tới: “Em ở đâu?”

“Em, em ở bên ngoài”

“Giờ này còn ở bên ngoài làm gì”

“Vừa rồi bọ Chu Cương đến kéo em đi ăn cơm, anh cũng biết lòng tốt của người ta sao có thể từ chối. Ngôn, sao anh linh quá vậy biết em không có ở nhà”

“Em đúng là ngốc hết thuốc chữa, vì anh gọi về nhà mà không ai đón”

“Đúng, cũng đúng”

“15 phút nữa anh sẽ gọi lại số điện thoại của nhà, nếu em còn không bắt máy, Tô Tiểu Mễ, em biết sao rồi đấy”

“15 phút”

“Em nghĩ hiện tại mấy giờ rồi còn muốn rong chơi đến bao giờ?” Nói xong, cúp điện thoại.

Tô Tiểu Mễ đem di động nhét vào túi, liều mạng gọi xe taxi trên đường, chạy nhanh trở về khu chung cư. Khi kim giây chỉ đến 15 phút, điện thoại liền vang lên, Tô Tiểu Mễ thở hổn hển nhận lấy điện thoại: “Em đây, em đây”

“Tốt lắm, tốt lắm, anh muốn ngủ, ngủ ngon!”

Tô Tiểu Mễ nhìn điện thoại bị cắt ngủm chỉ muốn mắng lời thô tục, nói là làm giây sau đó đem Nghiêm Ngôn mắng đến cẩu huyết lâm đầu. Mắng xong lại lo lắng, bên kia Nghiêm Ngôn bận rộn làm việc, nếu bị cậu nguyền rủa xui xẻo vậy thì nguy là điềm xấu. Nghĩ đến đây Tô Tiểu Mễ vỗ vỗ mặt mình: “Mi có chút tiền đồ được không, ngày ngày chỉ lo nghĩ đến Nghiêm Ngôn, Nghiêm Ngôn, Nghiêm Ngôn có cái gì tốt, phải sống cuộc sống của chính mình, nhanh quên mất hắn, quên mất hắn, tự tìm một công việc để làm”

Nói thì nói vậy, quan trọng phải tìm việc gì để làm? Ở trong phòng Tô Tiểu Mễ đi qua đi lại một hồi, chán rồi thì lên mạng tra thông tin tìm chuyện để giết thời gian, chọn tới chọn lui cuối cùng cũng hạ quyết định, tốt, làm thứ đó đi.

Kết quả Tô Tiểu Mễ làm một chút rồi chạy sang nhà Lô Y Y, tới tới lui lui hai ngày rồi ở lại nhà, trừ phi Nghiêm Ngôn tự mình gọi điện cho cậu, nếu không cậu cũng rất chuyên tâm làm việc của mình, không có gọi điện than vãn cùng Nghiêm Ngôn. Quả thực bận rộn đến trời đất mịt mù, chẳng phân ngày đêm. Đến ngày thứ tư, Tô Tiểu Mễ lại có vấn đề khó khăn bèn chạy tới nhà Lô Y Y thỉnh giáo, Nghiêm Ngôn điện thoại về nhà, không sớm không tới trễ mà nhằm ngay lúc cậu đang ở nhà Lô Y Y, có chết cậu cũng không muốn cô gái xấu xa Lô Y Y biết Nghiêm Ngôn gọi tới, Tô Tiểu Mễ lén lén lút lút chạy đến phòng khách nhà Lô Y Y đón điện thoại. Còn giảm thấp âm lượng hết mức: “Ngôn ~~”

“Em lại không ở nhà? Rốt cuộc em đang làm gì”

“Không có, Ngôn, em không có làm gì hết chỉ hơi bận”

Ngay lúc này mẹ Lô Y Y từ xa đi tới: “Con muốn ăn gì không? Bác giúp con làm”

“Không, không cần ” Hướng về phía mẹ Lô Y Y ngoắt ngoắt tay vừa hướng điện thoại nói: “Alô, em, em định chút nữa gọi cho anh. A lô? Alô? Tắt máy?” Tô Tiểu Mễ tức giận dậm chân, lại cúp điện thoại ông đây, lần sau ông đây sẽ cúp điện thoại của anh.

Thu hồi tâm trạng không vui, tiếp tục giả vờ cười lấy lòng chạy đến cửa phòng Lô Y Y thỉnh giáo vấn đề khó khăn vừa rồi, phải mất một lúc lâu mới hoàn thành mọi chuyện. Khi về đến nhà Tô Tiểu Mễ muốn gọi điện cho Nghiêm Ngôn nhưng bên kia không ai nghe máy. Tô Tiểu Mễ tự cho rằng bên kia cúp điện thoại là vì bận làm việc sợ người khác quấy rầy, không thì chẳng lẽ, chẳng lẽ Nghiêm Ngôn không nhịn nổi nữa rồi? Không thể, không thể nào, quan trọng nhất trong tình yêu là tin tưởng, không thể chỉ vì chút xíu chuyện mà không tin hắn. Nhưng đàn ông đều là động vật dùng nửa người dưới suy nghĩ, cậu đương nhiên tin tưởng Nghiêm Ngôn nhưng đệ đệ của Nghiêm Ngôn thì cậu không tin nỗi.

Làm sao bây giờ? Tô Tiểu Mễ bị suy nghĩ lung tung chính mình giày vò suốt cả đêm. Sáng hôm sau mang theo đôi mắt gấu mèo đi làm, lúc làm việc còn len lén gọi cho Nghiêm Ngôn, lại tắt điện thoại.

Ngôn, anh đừng có nói xin lỗi gì đó nha.

Một ngày gần hết, Tô Tiểu Mễ thiếu điều muốn ấn hư cái nút gọi điện thoại mà đầu bên kia Nghiêm Ngôn vẫn không chịu nghe. Chán nản lết thân về nhà, vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi khói, Tô Tiểu Mễ kinh ngạc Nghiêm Ngôn nhìn ngồi trên ghế salong. Hả? Không thể nào, không thể nào đâu, tại sao hắn lại ở chỗ này.

Thấy người ngày ngày nhung nhớ đang ở trước mặt mình, Tô Tiểu Mễ kích động giang rộng hai tay xông lên: “Ngôn, em nhớ anh, nhớ, nhớ, nhớ muốn chết luôn” Kết quả Tô Tiểu Mễ nhiệt tình bao nhiêu thì bị Nghiêm Ngôn lãnh đạm bấy nhiêu dùng tay chặn lại, Tô Tiểu Mễ cho rằng Nghiêm Ngôn ngượng ngùng, không có suy nghĩ nhiều liều mạng nhào đầu vào người Nghiêm Ngôn, Nghiêm Ngôn lại lắc người tránh thoát.

“Anh, sao anh lại ở chỗ này?” Dán lên rồi, ôm được rồi

“Ông đây về xem mỗi buổi tối em không ở nhà là muốn làm gì” Lùi bước

“Em có làm gì đâu chứ” Tô Tiểu Mễ nhìn khuôn mặt tức giận của ai kia cảm thấy không hiểu nổi.

“Người đàn bà kia là ai?”

Đầu óc Tô Tiểu Mễ vòng vo hồi lâu mới nhớ người phụ nữ Nghiêm Ngôn nói tới: “Là mẹ của Lô Y Y ”

“Buổi tối em đến nhà Lô Y Y làm gì” Ép hỏi

“Em chỉ tìm công việc để giết thời gian ” Tô Tiểu Mễ từ trong túi lấy ra một tấm vải cùng một ít lọn chỉ: “Gần đây em học thêu chữ Thập, mới đến nhờ Lô Y Y dạy ”

Nghiêm Ngôn nhìn chằm chằm mấy thứ đồ rối tinh trong tay Tô Tiểu Mễ: “Thêu chữ thập là cái gì?”

Tô Tiểu Mễ lắc lư một nữa thành phẩm trong tay: “Không ngờ cũng có món mà anh không biết, nếu anh muốn học em có thể dạy anh”

“Anh đâu có điên, mà buổi tối mỗi ngày em đều học thêu cái này sao?” Nghiêm Ngôn muốn cười cũng không được khóc cũng chẳng xong, buổi tối mấy hôm trước hắn luôn cảm thấy Tô Tiểu Mễ có điểm là lạ, tối hôm qua gọi tới lại nghe thấy có giọng nữ khiến hắn phát điên, dùng một đêm giải quyết hết công việc nhanh chóng trở lại xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì, không ngờ lại tra ra mấy thứ này.

Nghiêm Ngôn mệt mỏi ngồi trở lại ghế salong, nhìn về phía Tô Tiểu Mễ nói: “Cũng đúng, ngu ngốc như em có thể làm ra việc gì”

Tô Tiểu Mễ nhìn bộ dạng Nghiêm Ngôn lại đem chuyện tất cả hồi tưởng một chút, ngay sau đó nhào tới trên đùi Nghiêm Ngôn “Không ngờ anh lại yêu em như vậy, sớm biết cách này có thể khiến anh sớm trở lại, ngày đầu tiên anh đi em sẽ nhờ cô gái khác nghe điện thoại”

“Tránh ra” Không ngờ có ngày bị Tô Tiểu Mễ trêu ghẹo, Nghiêm Ngôn có vọng động không muốn sống.

“Đừng có lãnh đạm vậy mà, người ta nhớ anh muốn chết”

“Hiện tại anh không muốn nói chuyện.”

Tô Tiểu Mễ hoàn toàn không để ý lời Nghiêm Ngôn: “Ngôn, chờ thêu xong bức họa này, anh nói xem em nên thêu tên anh bên trái hay bên phải.”

“Nếu em dám thêu tên anh lên, anh liền đem toàn bộ châm cắm vào mắt em đấy “

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.