Chỉ Muốn Làm Người Đàn Ông Của Em

Chương 9: Nếu được nghe nhiều lời ngọt ngào hơn thì tốt biết mấy



Nghiêm Ngôn chịu đến tham dự, Lô Y Y một nửa cao hứng một nửa lại khó chịu, cao hứng vì Nghiêm Ngôn chịu đến, khó chịu vì Nghiêm Ngôn lại nghe lời Tô Tiểu Mễ. Ba người bạn cùng phòng Tô Tiểu Mễ không biết chọn quần áo bao lâu mới bảnh bao xuất hiện.

Ở trước mặt đám bạn học Lô Y Y thản nhiên dựa vào Nghiêm Ngôn, đắc ý kéo tay Nghiêm Ngôn đi đến giới thiệu từng người một, nghiễm nhiên trở thành bạn gái hắn trong mắt mọi người, bên cạnh đám chị em nhìn thấy đều tiếc nuối vạn phần. Chớp thời cơ Chu Cương, Cung Gia Hoa, Liêu Phi nhảy vào an ủi tấm lòng non nớt của các cô em gái. Tô Tiểu Mễ thì ngồi bên cạnh dán mắt vào bàn tay Lô Y Y đang kéo lấy Nghiêm Ngôn, nghĩ muốn lấy chém rớt ngón tay rồi gửi về cho cha mẹ cô ta.

Bên này Lô Y Y đứng ở bên cạnh Nghiêm Ngôn nói nhỏ.

“Nghiêm Ngôn, em thực thấy vọng về anh, không ngờ định lực của anh lại kém đến vậy, mới một câu mà anh đã chảy máu mũi rồi? Thật ra em còn dạy cậu ta nói những lời nóng bỏng hơn, chỉ tiếc haizzz. . . . . .” Lô Y Y buông lời trêu ghẹo, không chiếm được Nghiêm Ngôn trả thù hắn một chút cũng được.

Nghiêm Ngôn xanh mặt không ngờ bản thân lại có ngày bị cô gái này chê cười, hận hơn sao lúc đó bản thân không chịu kiềm chế để bây giờ khỏi phải mất mặt

Trên bàn ăn, Lô Y Y cứng rắn chen vào ngồi giữa Tô Tiểu Mễ cùng Nghiêm Ngôn. Nghiêm Ngôn không phản ứng, Tô Tiểu Mễ thì thiếu chút nữa đem băng ghế nện lên đầu Lô Y Y, nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng chỉ có thể phẫn nộ nhìn chằm chằm Lô Y Y. Không ngờ Lô Y Y đột nhiên quay đầu lại trừng mắt so với Tô Tiểu Mễ còn lớn hơn, Tô Tiểu Mễ cũng không sợ trợn mắt nhìn lại, mấy giây sau lại cúi đầu yên lặng ăn cơm. Lúc Lô Y Y quay đầu lại, biểu tình đã thay bằng nụ cười quyến rũ: “Nghiêm Ngôn, anh muốn ăn món nào, em gắp giúp anh.”

Mấy cô gái bên cạnh cũng tranh giành gắp thức ăn về cho Nghiêm Ngôn, ba thằng bạn thân cũng đang bận rộn giúp đám phụ nữ, Tô Tiểu Mễ ăn ăn càng ăn càng cảm thấy cô đơn giống như màn hình bị chia cắt vậy, bầu trời rõ ràng trong xanh thoáng cái thổi đến từng đợt gió lạnh. Đây là sự chênh lệch khoảng cách sao?

Sau khi dùng cơm, Lô Y Y lại ồn ào muốn đến KTV, trừ Nghiêm Ngôn cùng Tô Tiểu Mễ cùng vài người khác ra ai cũng giơ hai tay đồng ý. Lô Y Y đẩy Nghiêm Ngôn đi về phía trước, Tô Tiểu Mễ vội vàng chạy theo sau. Mấy nơi ca hát này đâu đâu cũng tối như mực, ai bảo đảm loại phụ nữ phóng đãng như Lô Y Y sẽ không có hành động kỳ quái.

Cả bọn vào phòng, Lô Y Y phân xong chỗ ngồi lại lần nữa đặt mông cắm giữa Tô Tiểu Mễ cùng Nghiêm Ngôn. Tô Tiểu Mễ thật sự chỉ muốn cầm châm tới đâm nát mông Lô Y Y .

Chu Cương chỉ ca được vài bản đã chịu không nổi, trước màn ảnh khua tay múa chân. Lô Y Y cùng Nghiêm Ngôn không biết đang nói gì từ lúc vào phòng đến giờ chưa hề ngừng qua. Tô Tiểu Mễ ngã người về sau, đầu tựa vào ghế salong. Lỗ tai không ngừng truyền tới giọng hát gào khóc thảm thiết, rõ ràng không uống rượu Tô Tiểu Mễ lại mơ màng như người đang say.

Trong bóng tối cậu cảm giác có đôi bàn tay nóng ấm đang nắm lấy tay mình. Vừa quay đầu lại liền thấy Nghiêm Ngôn nhoẻn cười nhìn cậu, nhìn qua Lô Y Y, cô ta ra sức gào rú trước màn hình, Nghiêm Ngôn lại từ từ nhích tới gần Tô Tiểu Mễ.

Trái tim Tô Tiểu Mễ đập thình thịch, chung quanh dường như trở nên tĩnh lặng, Tô Tiểu Mễ không nghe được bất cứ đều gì, chờ đợi lời tỏ tình kinh động sắp đến. Cậu chăm chú nhìn khuôn mặt Nghiêm Ngôn ngày càng đến gần, lỗ tai lại lanh lãnh giọng nói dễ nghe của Nghiêm Ngôn.

“Tô Tiểu Mễ, cậu lúc này có phải rất muốn ngồi cùng tôi đúng không, hôm nay tôi sẽ thành toàn cho cậu.”

Tô Tiểu Mễ nghe thấy âm thanh vỡ vụn, mắt trợn to: “Con mẹ nó, anh nói lời dễ nghe chút không được à?”

Muốn nói thêm, Lô Y Y đã hát xong một bài, đi tới đặt mông ngồi lên bàn tay Tô Tiểu Mễ cùng Nghiêm Ngôn đang nắm lấy nhau, Tô Tiểu Mễ kết luận cô ả xấu xa này nhất định cố ý bởi vì cô ta đã dùng hết sức bập mông xuống tay Tô Tiểu Mễ, khi áp xuống còn vặn vẹo không sợ mông bốc cháy. Tô Tiểu Mễ đau đến nhe răng nhìn sang không biết Nghiêm Ngôn đã rút tay tự bao giờ, mắt dán lên màn ảnh như không liên quan đến mình cũng không tính toán cứu cậu.

Đến khi cả đám hát xong muốn rời đi, Lô Y Y mới đứng lên nhấc mông giải thoát Tô Tiểu Mễ, bàn tay bị đè đến đỏ tấy, Tô Tiểu Mễ mới cử động cổ tay, hoạt động đốt tay, thiếu chút nữa bị độc phụ này ngồi gãy tay luôn rồi. Lô Y Y ban nãy đè bẹp tay Tô Tiểu Mễ nên trên đường trở về không tiếp tục quấy phá.

Cuối cùng Lô Y Y quyết định nhóm Liễu Phi chịu trách nhiệm mấy bạn nữ về nhà, đợi đám người họ đi xa dưới ánh đèn nhàn nhạt chỉ còn lại Tô Tiểu Mễ cùng Nghiêm Ngôn.

Nghiêm Ngôn kéo tay Tô Tiểu Mễ : “Đi thôi!”

Lòng bàn tay truyền đến cảm giác ấm áp lan rộng khắp toàn thân, Tô Tiểu Mễ siết lấy bàn tay Nghiêm Ngôn đuổi theo bước chân hắn. Hai người từ từ biến mất trong đêm tối.

Buổi tối, Tô Tiểu Mễ nằm trên giường ngủ, ôm khung hình 100 nguyên, trước lúc ngủ chỉ có một ý nghĩ duy nhất nếu như nghe được thêm nhiều lời ngọt ngào nửa thì tốt biết mấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.