Chị Nông Hạnh Phúc

Chương 18: Kết hôn bận rộn



Nhà họ Hồ và nhà họ Ngô đều là họ lớn, nhà họ Ngô còn tốt hơn một chút, dù sao cũng là gả con gái cũng chính là ‘sính khuê nữ’ thường gọi, rối ren đúng là rối ren, nhưng là rốt cuộc không phức tạp giống như là cưới dâu. Nhà họ Hồ thì không giống, chỉ một rễ mầm độc đinh như vậy, lần đầu tiên cưới con dâu, Lý Quế Lan ấy là dùng hết sức muốn làm hôn lễ nở mày nở mặt cho con trai, đến khi vào tháng chạp, bà vội đến chân cũng sắp chạy gãy rồi.

Trong nhà thân thích nhiều, cô dì chú bác gì đó đều phải báo tin đến, ở thời kỳ này giao thông cơ bản dựa vào đi bằng chân, thông tin cơ bản dựa vào gào lên, Lý Quế Lan và Hồ Lão Đồ quả thực hận không thể mọc thêm tám cái chân. Không có cách nào, loại việc này là phải tới cửa nói với người ta một tiếng mới có vẻ hiểu lễ mà.

Mùng tám tháng chạp hai con lợn béo mỡ màng to khỏe nhà họ Hồ nuôi quang vinh hiến thân, bởi vì mổ lợn, nhà họ Hồ liền vừa lúc thuận đường mời toàn bộ người quản lý hôn lễ, đầu bếp làm tiệc rượu, trưởng bối cùng tộc đi đón dâu tới. Hiện tại chú trọng cái này, nói là thử đồ ăn, thật ra nói trắng ra cũng chỉ là tôi mời anh một bữa tử tế, đến lúc đó anh nên làm việc tử tế cho tôi.

Lợn là Hồ Lão Đồ mổ, thuận tiện còn làm các món chuyên môn của ông như giò thủ, tai lợn kho…, chuẩn bị đến ngày kết hôn làm tiệc rượu dùng.

Lẽ ra dựa theo quy củ tổ tiên xưa truyền xuống, món ăn trên tiệc cơ động bày lúc kết hôn đều là cố định, mấy nguội mấy nóng mấy mặn mấy chay, thậm chí là tám bát lớn và món xà bần áp trục cuối cùng cũng là lệ. Chẳng qua bây giờ mọi người sống cũng không dễ dàng, tiệc cơ động này tuy rằng vẫn bày, nhưng là làm bao nhiêu món ăn, chất lượng món ăn như thế nào thì mỗi người một ý.

Lần này nhà họ Hồ mổ hai con lợn bự, hiển nhiên là chuẩn bị làm một trận náo náo nhiệt nhiệt, cơ mà Hồ Lão Đồ cũng đắn đo ở một mức độ, không thể quá phát triển không có giới hạn. Bây giờ thời tiết lạnh, bởi vậy Hồ Lão Đồ liền quyết định sáu món nguội, tám món nóng. Tuy rằng tám bát lớn không có nhưng mà lại tăng thêm một món Tứ Hỉ viên. Tứ Hỉ viên coi như là món ăn ngon trên tiệc rượu kết hôn, cái đó cũng toàn là thịt tràn đầy mà.

Về phần món chính tuy rằng màn thầu bột mì không ăn nổi, nhưng là Hồ Lão Đồ cũng đặt màn thầu làm bằng bột bột ngô trộn lẫn với bột mì. Tuy rằng không ăn ngon bằng màn thầu bột mì, nhưng là bình thường mọi người cũng là không nỡ ăn.

Mọi người thử một chút đồ ăn nhà họ Hồ chuẩn bị đều không khỏi giơ ngón tay cái lên, nhà họ Hồ chính là cẩn thận, đã có mấy năm chưa được ăn được loại tiệc rượu đủ tiêu chuẩn như vậy rồi.

Thật ra làm một đám cưới như vậy nhà họ Hồ cũng có chút cố hết sức, trong nhà đúng là có chút tiền, bản thân Hồ Lão Đồ là có tay nghề, hơn nữa con người lại biết thay đổi dựa theo tình hình khác nhau, tuy rằng mấy năm nay mọi người đều trôi qua túng thiếu, nhưng là ông vẫn tích cóp đủ tiền đồ cưới cho năm cô con gái và tiền cưới vợ cho cậu con trai, ngay cả tiền vốn quan tài của ông và Lý Quế Lan cũng đã tích cóp.

Nhưng là làm người ta bất đắc dĩ là có tiền cũng không nhất định có thể mua được đồ nha, tuy rằng thời điểm mùa đông năm nay nói quốc gia bắt đầu cải cách mở cửa rồi, nhưng là hiện tại vẫn là cái gì cũng phải bằng phiếu, không có phiếu cho dù là muốn mua thêm chút bánh kẹo cưới cũng khó mà. Hồ Lão Đồ vì làm đám cưới cho con trai thật náo nhiệt nên nhân mạch tích cóp quá nửa đời này cũng đều dùng tới toàn bộ rồi.

Mổ lợn cũng thử đồ ăn liền bắt đầu tiến hành chuẩn bị toàn diện. Bàn ghế đều phải đi mượn, mâm bát đĩa cũng phải mượn một đám tới đây, chẳng qua bây giờ cùng thôn tới ăn tiệc đều là mang theo ghế bát đũa nhà mình tới đây, ăn xong rồi sau đó lại lấy đi. Nhưng là thân thích đường xa mà đến thì không thể như vậy, cho nên nhà họ Hồ nhất thiết phải mượn một số lớn đồ tới đây.

Không nên xem thường cái này, hiện tại cho dù là một cái bát bị mẻ mấy miếng, mọi người vẫn coi là bảo bối đấy, anh mượn đồ dễ dàng, nhưng là nhất định phải nhớ tất cả rõ ràng từ nhà nào mượn bao nhiêu cái, cái nào của nhà nào…, bằng không làm lẫn có thể sẽ gây ra mâu thuẫn, không có một chuyện vui lại trở thành chuyện phiền toái.

Còn có ngày kết hôn phải dùng xe lừa đến đón vợ, những người đón dâu dùng xe đạp cũng phải dặn trước.

Hai mươi ba tháng chạp nhà họ Hồ liền bắt đầu bận rộn đốt lửa hướng lên trời, hôm nay phải đắp bếp lò trước, chỉ dựa vào một cái bếp lò kia của nhà họ Hồ là tuyệt đối không đủ, Hồ Lão Đồ và Lý Quế Lan tính toán sơ bộ phải làm gần ba bốn mươi bàn tiệc rượu, trong sân và ngoài cổng cũng phải bày bàn, chia thành hai tốp ăn, tính như vậy một lần là phải mang lên đồ ăn cho hai mươi bàn, không có ba bốn cái bếp lò căn bản không kịp. Hơn nữa trừ xào rau còn phải có hai cái dùng để nấu cháo, hai cái dùng để đun nước rửa mâm rửa bát.

Mùa đông thức ăn là có thể để được, nhưng là trời lạnh mà, giúp rửa bát đều là con dâu trẻ trong tộc nhà họ Hồ, nhưng cũng phải đun nước nóng cho người ta, bằng không ai chịu thò tay vào trong nước buốt căm căm.

Tuy nói bếp lò cần xây có hơi nhiều, nhưng không chịu nổi nhân thủ cũng nhiều, không đến nửa buổi sáng đã làm xong.

Đun đầy mấy nồi nước lớn, người quản lý bắt đầu tiếp đón cánh phụ nữ tới đây giúp rửa mâm rửa bát từ sáng sớm. Ở nông thôn cưới vợ đều là như vậy, náo nhiệt ba bốn ngày cũng là ít. Trên cơ bản từ trước ba ngày làm việc vui trong nhà đã bắt đầu có người rồi. Một ngày trước hôn lễ buổi trưa là ninh món xà bần, buổi tối là phải chuẩn bị chút đồ ăn đơn giản để cho mọi người ăn một bữa. Đương nhiên chủng loại món ăn lúc này rất ít, phải đến buổi trưa ngày kết hôn đó mới là tiệc cơ động thực sự đấy.

Lý Quế Lan đang cùng mấy chị em dâu chỉnh lý đồ vật sáng sớm ngày mai phải đưa đến nhà gái, dùng thổ ngữ của Hồ Quốc Đống bọn họ nơi này gọi là "kéo mười sọt" cũng chính là chuẩn bị mười dạng vật phẩm đưa đến nhà gái, thuận tiện nhận đường ngày đón dâu phải đi. Mười loại đồ vật này cũng là rất có ý nghĩa, đầu tiên nhất định phải có quả táo ý nghĩa bình an như ý, sau đó phải có gà trống gà mái mỗi loại một con chia ra để cho một bé trai một bé gái ôm, đây là ý nghĩa vợ chồng mới cưới sau này sinh con nữ có nam có, khoa trương nhất trong mười món đồ này là nhất định phải có một cục đá ý nghĩa thật lòng thật dạ. Về phần cái khác không nhất định phải mang, nhưng là một loại thỏa thuận ngầm chính là nửa miếng thịt lợn.

Gom đủ mười loại đồ, lại dán lên trên chữ hỷ đỏ thẫm, Lý Quế Lan lúc này mới đặt mông ngồi lên ghế bên cạnh, có thể thở ra một hơi rồi.

"Thật đúng là mệt chết tôi, trước đây tôi còn nghĩ nào có nhiều việc như vậy chứ, thật là không nghĩ tới thật sự là sắp bận tâm hỏng rồi." Hai ngày này Lý Quế Lan bận rộn trong bận rộn ngoài hơn nữa sốt ruột thượng hoả, ngoài miệng mọc một chuỗi dài bọc nước, hiện tại kéo tới nửa bên khóe miệng đều sưng lên rồi.

"Đúng là việc lớn như kết hôn làm sao có thể nhẹ nhàng, chẳng qua thêm người nhập khẩu cho dù là bận rộn cũng vui vẻ." Bác gái của Hồ Quốc Đống nói. Khác với Hồ Lão Đồ và Lý Quế Lan chỉ có một đứa con trai, nhà bác cả Hồ sinh bốn đứa con trai, ba đứa trước đều đã cưới vợ sinh con, hiện tại chỉ còn sót một đứa nhỏ nhất, bình thường bà đi theo đứa nhỏ kia bận tâm không ít, có phần hiểu cảm giác bây giờ của Lý Quế Lan, tuy rằng ngoài miệng nói mệt, nhưng trong lòng lại là vô cùng vui vẻ. Nếu thằng út nhà bọn họ có thể có đối tượng kết hôn thích hợp, bà cũng vui lòng bận rộn.

"Đúng rồi đúng rồi, cũng chỉ là bận rộn hai ngày này, về sau thím cũng chính là có con dâu phục vụ rồi." Mấy chị em dâu cùng tộc đều vui vẻ nhìn nói đùa với Lý Quế Lan."Chờ sang năm vợ Quốc Đống sinh cháu trai mập mạp cho thím bảo đảm thím vui không khép được miệng."

Lý Quế Lan nghe mọi người nói như vậy, trên mặt cũng lộ ra nét mặt tươi cười, chẳng phải là bà và lão Hồ bận rộn trong bận rộn ngoài liều chết liều sống còn không phải là vì một ngày này. Mệt nhưng là trong lòng cũng cao hứng.

Thím Ba Hồ đứng ở một bên không nói chuyện, cơ mà hiển nhiên sắc mặt bà không phải dễ nhìn cho lắm, ngày mai "kéo mười sọt" hai đứa bé ôm gà Lý Quế Lan không dùng mấy cháu trai và cháu gái của bà, một đứa nhà bác Cả một đứa nhà chú Tư, chỉ né một mình nhà bà ra. Ôm gà thế nhưng phải cho bao tiền lì xì, tối thiểu cũng được một đồng, gia đình hào phóng không chừng còn có thể được hai đồng. Đây cũng không phải là số lượng nhỏ mà. Nhưng là hết lần này tới lần khác Lý Quế Lan không chọn người từ trong mấy đứa đời cháu nhà bà, điều này làm cho trong lòng thím Ba Hồ rất không dễ chịu.

Nếu Lý Quế Lan biết thím Ba Hồ đang suy nghĩ cái gì nhất định sẽ một cái tát vả vào mặt bà ta đi, món lợi gì cũng muốn chiếm, cũng không nhìn xem lúc nào rồi. Hai đứa bé ôm gà đều phải nhỏ tuổi, năm sáu tuổi thích hợp nhất, hơn nữa mọi người đều thích may mắn, tốt nhất chọn đứa bé trong nhà nhiều con trai. Mấy đứa bé trong đám trẻ con nhà chú Ba đều không còn nhỏ, cháu gái nhỏ nhất kia tuổi thì thích hợp, nhưng là mẹ con bé liên tiếp sinh ba đứa con gái, bà là bị điên mới để cho con bé tới đây ôm gà, đây không phải là nguyền rửa con dâu của mình sao.

Chẳng qua bây giờ Lý Quế Lan không biết, bà đang nghe mọi người nói về cuộc sống tuyệt vời con cháu quấn bên chân sau này đấy. Lần này mặc sức tưởng tượng tựa như tiêm cho Lý Quế Lan thuốc kích thích, nhất thời bà cảm thấy lưng cũng không mỏi chân cũng không đau nữa, lập tức lại tinh thần phấn chấn đi ra ngoài làm việc. Trong nhà một đống lớn việc đấy, không thể rời bà được.

Sáng sớm ngày mai việc nhận đường còn chưa nói rõ ràng đâu, lúc kết hôn đi đón dâu và lúc rước dâu về không thể đi một đường, đây cũng là có nghĩa không thể đi con đường cũ.

"Cha nó, việc nhận đường ông đã dặn dò xong chưa?" Nhìn thấy Hồ Lão Đồ vội vội vàng vàng tới đây, Lý Quế Lan một phát túm lại bạn già nói, không tự mình xác nhận một chút làm sao bà cũng không yên lòng.

"Đã dặn dò xong rồi, bà yên tâm đi." Hồ Lão Đồ còn rối ren hơn Lý Quế Lan đấy, căn bản không kịp nói chuyện với Lý Quế Lan, nói một câu để cho bà yên tâm rồi vội vã rời đi.

"Lão già này thật là, " thấy Hồ Lão Đồ ngay cả phản ứng với bà cũng không muốn phản ứng, Lý Quế Lan thầm mắng một câu, tiếp tục đi làm việc khác.

Làm vai nam chính lần này, Hồ Quốc Đống cũng không thoải mái. Hắn không có anh em ruột giúp đỡ, cho nên rất nhiều việc cho dù hắn là chú rể cũng phải tự mình làm, chẳng qua cũng may anh em ruột không có, nhưng là anh em họ lại không ít, hơn nữa mấy anh rể cũng ra đủ sức, tuy rằng vội nhưng cũng là vội có trật tự.

Chẳng qua Hồ Quốc Đống tuy rằng không ngừng tay, nhưng là cả người lại choáng váng, đến bây giờ hắn còn có chút không dám tin tưởng ngày mai là có thể cưới được Ngô Hồng Nhi cơ đấy. Đối với hắn mà nói mộng đẹp sắp trở thành sự thật không phải là vui mừng thật sự mà là sợ đây thật chỉ là một giấc mộng sớm hay muộn sẽ tỉnh lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.