Chi Nông Tâm

Chương 71



Hơi có chút thành tựu là cái gì, Dương Khang An cũng không quá rõ ràng, chỉ là biết nếu như vậy hắn vẫn nên luôn nỗ lực, chính mình có thể vĩnh viễn cùng nàng dâu ở cùng nhau, cho nên không chậm trễ việc luyện võ, vẫn như cũ nghiêm túc luyện, hắn bây giờ đã có thể cùng thủ hạ Trần Văn thanh là nhị đẳng thị vệ đánh ngang tay, còn thủ hạ của sư phụ thì đánh chừng mười chiêu mới thua.

"Đây là cái gì?" ngày thứ hai sau sinh thần của Thạch Hữu Lương, Tử Lan rời giường sớm một chút, ngày hôm qua đã nói sẽ cùng phụ thân cùng đi Dương gia tiểu Điếm đi xem một chút, vừa vặn nàng cũng muốn mua chút đồ châm tuyến. Lúc sơ tóc, Dương Khang An đột nhiên cắm một vật trên tóc nàng. Rút ra để nhìn, Tử Lan ngây ngẩn cả người, là một vật chạm trổ rất đơn giản, nhưng là một cây ngọc trâm mài vô cùng khéo.

Dương Khang An cầm lược vụng về giúp Tử Lan chải tóc, bởi vì chưa từng làm qua, Dương Khang An vì sợ thương tổn đến Tử Lan, động tác tương đối êm ái, kết quả sau thật lâu cũng không có cách nào đem tóc buộc lại. Mái tóc như tơ lụa lướt qua đầu ngón tay hắn, khiến hắn không có biện pháp định hình, thật lâu sau, Dương Khang An ngượng ngùng để cái lược xuống nói: "Cái này quá khó khăn."

Tử Lan nhìn bộ dáng của hắn, cảm thấy buồn cười, đứng lên tại trên mặt hắn hôn một cái, ấn hắn ở trên ghế, cười nói: "Tướng công, ta rất thích chàng chải đầu cho ta, về sau luyện một chút là tốt. Nhẹ sơ búi tóc vẽ mảnh lông mày, khuê phòng chi nhạc có người miêu mi (vẽ lông mày) (ta lại chém!!!). Tướng công, ngươi ngồi xuống, ta buộc tóc cho ngươi!"

"Ừ!" Không cần Tử Lan nói, Dương Khang An cũng thích giúp nàng chải tóc.

Ở niên đại này nữ nhân có thể ra cửa, nhưng là nữ nhân nhà nghèo vẫn muốn cùng người nhà hoặc là tướng công cùng đi, biết dung mạo mình gây chú ý, Tử Lan cũng không có trang điểm, thậm chí còn làm màu da tối đi, dùng tóc mái che đi gương mặt.

Hôm nay thật ra là lần đầu tiên Tử Lan tới Dương gia tiểu Điếm, quán cơm cũng không có nhỏ như Tử Lan tưởng tượng, đại khái lớn nhỏ 30 thước vuông, Tử Lan đi ra hậu viện, phát hiện Tống Lưu thị cùng Hùng thị động tác thành thạo, phối hợp lưu loát, Tống Minh cùng Hùng đại cũng đều không có nhàn rỗi, tất cả đều bận rộn cắt thịt rửa rau.

"Tống tẩu tử, ngươi nghỉ một chút đi!" Tống Lưu thị mấy ngày trước bởi vì mệt nhọc, thiếu chút nữa té xỉu, sau lại mời Lang trung mới biết là mang thai, về sau Tử Lan biết, nên để nàng làm những việc nhẹ nhàng, tướng công nàng cũng đã học được nấu ăn rồi, huống chi khí lực nam tử lớn hơn so với nữ tử, để Tống Lưu thị ở một bên chỉ huy, cũng không có kém bao nhiêu.

Tống Lưu thị thấy Tử Lan, cảm kích cười cười nói: "Ta chính là không thể tiếp tục nhàn rỗi, Hùng thẩm đã dành hết việc để làm, chưởng quỹ còn đặc biệt tăng thêm món ăn mặn trong thức ăn của ta, ta hiện tại cả người là hơi sức, không có vấn đề gì rồi."

"Không phải nói phải qua ba tháng mới có thể an tâm sao? Ngươi chính là coi chừng chút. Chờ về sau Hùng đại cưới nàng dâu, lúc Hùng tẩu tử có cháu, ngươi tới giúp chút là được." Tử Lan vẫn dặn dò, dù là nông dân khi mang thai chưa ổn định, cũng không làm gì quá nặng. Tuy nói bọn họ đều ký văn tự bán đứt, nhưng cũng không thể sai sử quá nhiều.

"Ngươi nên nghe lời chủ tử, đứa bé quan trọng hơn, công việc trong tiệm, ta sẽ làm nhiều hơn, sẽ không ảnh hưởng sinh ý của tiệm." Tống Minh cùng Tống Lưu thị lập gia đình đã nhiều năm, cũng có qua đứa bé, tuy nhiên bị sảy, sau lại bởi vì trong nhà gặp tai, cho nên mới vạn bất đắc dĩ bán mình làm nô, kết quả lại không nghĩ tới gặp được chủ tử tốt.

Hùng thị cũng gật đầu phối hợp, bán mình làm nô đã là bất đắc dĩ, hơn nữa chủ tử cũng đồng ý sẽ cho nhi tử lấy vợ, này còn mong gì hơn? Lại nói nơi này sống so với trước kia nhẹ nhõm hơn nhiều.

Đang lúc mọi người khuyên can, Tống Lưu thị ngồi ở trên ghế giúp một tay bóc tỏi chọn món ăn, Dương thịtrong mắt lóe lên một tia chán nản, sau đó liền theo Tử Lan đánh giá chung quanh, Thạch Hữu Lương hỏi đám người Tống Minh trong tiệm buôn bán như thế nào.

"Tử Lan, ngươi xem nhà chúng ta cũng mở một cửa hàng như thế nào?" Bởi vì địa phương nhỏ, cho nên rất nhanh đã xem xong.

Tử Lan vừa nghe, suy nghĩ một chút nói: "Ta đã hỏi qua phụ thân, phụ thân nói cha chỉ muốn trồng trọt, không muốn tốn công. Trong nhà bây giờ đã có hơn hai mươi mẫu đất rồi, quả thật cha không có tinh lực lớn như vậy."

Dương thị há hốc mồm, vừa định nói đệ đệ Dương thị có thể giúp một tay, nhưng là nghĩ đến mình hiện tại còn chưa nắm chắc, cho nên liền không có nói ra, từsau chuyện tình lần trước, tiền tài trong nhà đều do Thạch Hữu Lương quản. Cha mẹ cũng muốn nàng phải nắm được tâm tướng công, nếu không trong nhà giàu có lên, tướng công nếu là thật chán ghét mình, sẽ không tốt lắm.

Sau khi từ tiệm về nhà, Thạch Hữu Lương bây giờ đã thật yên tâm, tuy nói kiếm không phải rất nhiều, nhưng có thể bảo đảm cho nữ nhi áo cơm vô ưu, lại hỏi qua tình huống Thạch Lâm, hắn là hoàn toàn yên tâm. Hiện tại có thể hoàn thành nhiều năm niệm tưởng, làm địa chủ tự do, không hề bị người khác quyết định cuộc sống của chính mình.

Sau khi rời khỏi hiệu ăn, Thạch Hữu Lương còn mua lễ vật, mang theo thê nữ đi gặp Chân Duyên Đào, nơi Dương Khang An tập võ.

Thấy Dương Khang An chỉ dùng một gậy đánh nát cái bàn đá, Dương thị rõ ràng rụt một cái, Thạch Hữu Lương kêu một tiếng tốt. Tử Lan trước kia đã gặp qua Dương Khang An ở trong sân nhà mình luyện võ, nhưng cũng không kinh động như hôm nay, cùng sư phụ đối luyện một cách tự nhiên tại Mai Hoa Thung, rất là thuận mắt. . . . . .

Chân Duyên Đào hướng dẫn Dương Khang An một lúc, lát sau đi xuống cùng Thạch Hữu Lương hàn huyên, thoáng nhìn qua Tử Lan, khẽ ngẩn người một chút, đây là hắn cùng Tử Lan lần đầu tiên chạm mặt, sau đó nhìn Dương Khang An thầm nói: quả thật là người ngốc có ngốc phúc, phu nhân này mặc dù ăn mặc cũng không thỏa đáng, nhưng là nhìn kỹ cũng có thể phát hiện là một trang tuyệt sắc, nếu hảo hảo ăn mặc một phen, một điểm cũng không kém mấy vị phu nhân tại phủ hoàng tử. Không trách được tiểu tử ngốc này cố gắng như vậy.

Lúc Dương Khang An nghỉ ngơi, Tử Lan lấy khăn giúp hắn lau mồ hôi nói: "Tướng công, có mệt mỏi không?"

Dương Khang An ngây ngốc lắc đầu một cái, mặc cho Tử Lan giúp hắn lau mồ hôi.

Nhìn Tử Lan cùng Dương Khang An ôn tình hỗ động, Chân Duyên Đào, khẽ gật đầu một cái, có thể nhìn đến cảnh vui tai vui mắt này, trong lòng cũng phi thường thoải mái, tình cảm êm đẹp đơn giản, khiến trong lòng người ấm áp.

"Nàng nói muốn mua chút châm tuyến, đã mua chưa?" Dương Khang An cười hỏi.

Tử Lan lắc đầu một cái nói: "Còn chưa có! Đợi lát nữa lại đi mua."

"Ta cùng nàng đi! Nhạc phụ cùng sư phụ giống như có chuyện muốn nói." Dương Khang An nhìn hai người đang hảo hảo trò chuyện bên cạnh, dịu dàng nói.

Tử Lan gật đầu một cái, mặc dù bản tính nàng là một trạch nữ, nhưng là mình đã trạch thật lâu, cho nên thỉnh thoảng đi ra ngoài đi dạo cũng là rất tốt.

Mặc dù là vợ chồng, ở thời đại này, cũng không thể đi chung với nhau, Dương Khang An đi trước Tử Lan nửa bước, nghe hắn nhỏ giọng giới thiệu tình huống chung quanh cho mình, Tử Lan theo lời của hắn nhàn nhã nhìn cảnh tượng cổ hương cổ sắc.

"Dương thúc thúc, Dương thúc thúc. . . . . ." Hai người đang đi dạo phố, đột nhiên một tiểu bóng dáng xông lại, lôi kéo vạt áo Dương Khang An khóc mãi.

Dương Khang An thấy thế cũng rất kinh ngạc, vội vàng ngồi chồm hổm xuống, hỏi: "Tiểu Ngũ, thế nào?"

"Gia gia. . . . . . Gia. . . . . . Gia gia" tên khất cái gọi Tiểu Ngũ cứ khóc mãi.

Dương Khang An quay đầu giải thích cho Tử Lan biết đây đứa bé khất cái ở đông phố miếu, nhìn bộ dạng khổ sở của đứa bé, Tử Lan liền biết gia gia của hắn tất nhiên không tốt, liền theo Dương Khang An chạy tới miếu thành hoàng, kết quả thấy một lão khất cái đang hấp hối.

Lúc này lão khất cái đã mặt xám như tro tàn, Dương Khang An liền vội vàng đến một y quán cách đó không xa đi mời Lang trung, lão khất cái ánh mắt thủy chung nhìn tiểu khất cái đang khóc một bên, trong mắt đều là đau thương.

Trong nháy mắt Tử Lan bị ánh mắt đau thương này kinh hãi, nàng có chút không biết làm sao, hạt sen trong không gian cũng không cứu được người sắp chết, khẽ rũ mắt, Tử Lan kéo tiểu khất cái, đối với lão khất cái gật đầu một cái, bày tỏ mình sẽ chăm sóc đứa bé này, lão khất cái ánh mắt sáng lên, sau đó há mồm gian nan nói: "Hắn. . . . . . Gọi. . . . . . Ngũ. . . . . . Ngũ Sơn, Ngũ Tư Ngũ, Sơn…Sơn. . . . . ."

"Hắn gọi Ngũ Sơn, Ngũ Tư Ngũ, Sơn..Sơn." Tử Lan từng chữ từng câu mà nói.

Lão khất cái nháy nháy mắt tỏ vẻ đúng, trên mặt mang lên nụ cười nhàn nhạt, sau đó gian nan duỗi ra ngón tay chỉ vào góc tường, Tử Lan lúc này mới nhìn thấy hắn chỉ có một ngón tay, chỉ thấy hắn đối với tiểu khất cái nói: "Sách. . . . . . Sách cho. . . . . . Phu nhân."

Tiểu khất cái theo địa phương lão khất cái chỉ, mang mở đống rơm ở góc tường, lộ ra một cái hang chuột, từ bên trong lộ ra một chồng sách được buộc lại, đưa cho Tử Lan.

Tử Lan vừa nhìn, là một chồng sách y thuật, sau đó nhìn lão khất cái hỏi: "Ngươi là muốn cho hắn học y sao?"

Lão khất cái ánh mắt sáng lên một cái, sau đó lại chớp chớp, Tử Lan sáng tỏ gật đầu nói: "Ta sẽ dạy hắn biết chữ học y, người cứ thoải mái đi! Hai quyển sách này, ta giúp hắn giữ, về sau nếu hắn có thể xem hiểu thì giao cho hắn, người cứ thoải mái đi!"

"Nghe. . . . . . Nghe. . . . . . Phu nhân. . . . . . dặn dò, người tốt. . . . . . Ngoan. . . . . ." Lão khất cái sau khi nghe Tử Lan nói, nụ cười trên mặt càng thêm rực rỡ, sau đó cười với tiểu khất cái, tay liền rũ xuống.

Chờ Dương Khang An dẫn theo Lang trung trở lại, lão khất cái cũng đã tắt thở, Tử Lan ở một bên ôm tiểu khất cái đang khóc nức nở. Dương Khang An trong lòng trĩu nặng, sau đó đem Tử Lan cùng Tiểu Ngũ Sơn đưa về nhà, hắn ở lại giúp đỡ xử lý hậu sự cho lão khất cái.

Về đến nhà, Tử Lan nói Dư thị nấu nước, đem Ngũ Sơn tắm rửa sạch sẽ sau phát hiện hắn lại là một đứa bé phấn điêu ngọc trác xinh đẹp, khẽ nhíu mày, liền biết lão khất cái là một người có thân phận. Nhờ Dư thị đến thợ may cửa hàng mua một bộ y phục tiểu nam hài 5 tuổi trở lại cho hắn thay, mình trở về phòng trốn vào không gian, lật lên những sách kia.

Sách đúng là y thuật, dù không có học qua y thuật, Tử Lan liền cũng biết này đều là sách hay, lại càng không bàn đến ba bản sách giấy dầu bên trong, trong đó hai bản viết Dược Vương Y Kinh, một bản khác đúng là độc kinh.

Tùy ý lật nhanh vài trang Dược Vương Y Kinh, phát hiện bên trong quả thật ghi lại là một chút phương thuốc không thường gặp, Tử Lan gấp sách lại, trong lòng hơi sửng sốt, chỉ cần nhìn qua sách, là có thể đoán ra tên tiểu tử này thân phận không hề đơn giản, vì vậy có chút hối hận chính mình lỗ mãng. Quyết định nếu như có cơ hội hỏi cữu cữu một chút xem ý tứ như thế nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.