Chi Nông Tức Không Chịu Nổi

Chương 10: Vào thành mua bán




Vương Lam Yên vội vàng lấy linh tuyền trong không gian ra nhỏ vài giọt vào miệng Đại Nha, ôm người vào trong lòng vỗ vỗ lưng cho nàng, qua một lúc lâu sau, Đại Nha mới tỉnh lại.

Nhìn thấy người cứu bản thân là thím của mình, Đại Nha liền cảm thấy ủy khuất, oa oa khóc lớn.

Vương Lam Yên ôm nàng dỗ dành một lúc lâu, Đại Nha mới ngừng khóc, vẻ mặt còn có chút sợ hãi, làm cho người ta nhịn không được thở dài.

“Đại Nha, làm sao ngươi lại ở đây một mình, sao có thể rơi xuống nước?”

Vương Lam Yên nhìn thấy Đại Nha bình tĩnh trở lại, nhẹ giọng hỏi.

Đại Nha chỉ đống quần áo ở xa, nhỏ giọng nói.

“Tam thím, do nãi nãi kêu Đại Nha đi giặt quần áo, nương nói sẽ giúp ta giặt, sau đó nãi nãi cho nương ta đi làm việc khác, cho nên Đại Nha chỉ có thể tự mình đến giặt quần áo.

Giặt xong nên vui vẻ không chú ý, liền trượt chân trượt rơi xuống sông, Đại Nha còn nghĩ rằng bản thân chắc chắn chết rồi, cám ơn tam thím!”

Nói xong, Đại Nha còn sợ hãi vỗ ngực, rồi sau đó ôm chặt lấy cánh tay của Vương Lam Yên, dường như không có cảm thấy an toàn.

Vương Lam Yên nghe vậy, cảm thấy Lăng mẫu càng ngày càng tệ.

Chưa thấy người nào quá đáng như vậy!

Nói, Đại Nha mới mấy tuổi, còn chưa được 8 tuổi nữa.

Vậy mà lão thái bà kia dĩ nhiên yên tâm để đứa nhỏ như vậy tự mình đến bờ sông giặt quần áo.

Nàng không biết nói gì được nữa, trong lòng bàn tay, mu bàn tay đều là thịt, Lăng mẫu chỉ quan tâm đứa cháu trai đầu nhà Lăng Hạo thôi, còn cháu gái Đại Nha này thì không thèm nhìn đến, quả thực không biết cái gì, ngu không ai bằng!

“Đại Nha, Đại Nha...”

Lúc này, âm thanh nhị tẩu truyền tới, chắc là hết bận nên đến tìm nữ nhi.

Đại Nha vừa nghe tiếng mẫu thân của mình, ánh mắt liền sáng lên, từ trong lòng Vương Lam Yên đứng lên, chạy thẳng đến chỗ Phùng thị.

“Mẫu thân, ô ô...”

Đi đến bên cạnh mẫu thân, Đại Nha vừa mới ngừng khóc, nước mắt lại như suối chảy ra, Phùng thị thấy tình huống như vậy, lập tức hoảng hốt, không biết nữ nhi như thế nào.

Lập tức, Phùng thị phát hiện Đại Nha cả người đều là ướt, mới phát giác không thích hợp, vội vàng nhìn về phía Vương Lam Yên, hi vọng có thể biết được đáp án.

Vương Lam Yên thở dài một hơi, đem chuyện đã xảy ra nói đại khái một lần.

Tuy rằng Vương Lam Yên nói thật bình thản, nói hai ba câu đã xong điểm chính, nhưng, Phùng thị có thể biết được tình huống lúc đó nguy hiểm như thế nào.

Nếu là... Nếu là Vương Lam Yên đến chậm, Đại Nha có phải không cứu được nữa?

Nghĩ đến khả năng đó, Phùng thị liền cảm thấy oán hận Lăng mẫu.

Tuy rằng nàng gả vào Lăng gia chỉ sinh được hai nữ nhi Đại Nha Nhị Nha, tuy không sinh được cháu trai cho Lăng gia, nhưng Đại Nha cũng là cháu gái của nàng, nàng vì sao có thể bất công như vậy?

Lần này nàng chút nữa mất đi nữ nhi, đây là bản thân nàng mang thai hơn chín tháng khổ cực sinh ra, làm sao không đau lòng!

Càng nghĩ càng không hiểu, Phùng thị liền ôm lấy nữ nhi khóc to.

Vương Lam Yên bên cạnh cũng không biết an ủi như thế nào, chỉ có thể im lặng ngồi chờ, để cho hai mẹ con khóc hết ủy khuất trong lòng, như vậy, có thể dễ chịu hơn một chút.

Lúc sau, Phùng thị lau khô nước mắt, ôm lấy nữ nhi, liên tục cám ơn Vương Lam Yên.

“Đệ muội, hôm nay thật sự cám ơn ngươi, nếu không phải ngươi trùng hợp thấy rồi cứu Đại Nha, ta không dám tưởng tượng hậu quả nghiêm trọng như thế nào, cám ơn, cám ơn ngươi...”

Vương Lam Yên liên tục xua tay, an ủi Phùng thị cùng Đại Nha bình tĩnh trở lại.

Về đến nhà, Vương Lam Yên đem chuyện xảy ra nói cho Lăng Tử Viêm nghe.

Lăng Tử Viêm thở dài một hơi cũng không nói gì, đối Lăng mẫu càng thêm thất vọng cùng lạnh tâm, Vương Lam Yên thấy tướng công bênh vực kẻ yếu, Lăng mẫu thật sự là rất bất công.

Hai người trầm mặc một lúc, liền bỏ qua đề tài này ngược lại nói chuyện khác.

Buổi tối, Vương Lam Yên làm bánh bao thịt, rồi xào bao tử heo đã làm sạch không còn mùi nữa, kho thịt với số khoai sọ còn lại, đơn giản nhưng coi như phong phú.

Sau khi ăn xong, Lăng Tử Viêm đọc sách giết thời gian, Vương Lam Yên cách đó không xa bắt đầu viết chữ vẽ tranh, chuẩn bị bản vẽ thú nhồi bông, vài ngày sau cũng như thế.

Một ngày, Vương Lam Yên tính thời gian lần trước vào thành đã lâu rồi, quyết định ngày thứ hai liền vào thành một chuyến, đến xem tiệm thêu như thế nào rồi.

Đi đến nhà Vương Khiết, Vương Lam Yên vốn định muốn rủ Vương Khiết vào thành, kết quả đến nhà nàng, Quế Hoa thẩm nói là Vương Khiết tỷ tỷ hai ngày này có chút mệt mỏi, đang nằm tĩnh dưỡng.

“Vương Khiết tỷ tỷ, nếu không, mời đại phu đến khám cho ngươi.”

Vương Lam Yên lo lắng nói.

Vương Khiết không muốn chuyện bé xé ra to, cười lắc đầu từ chối.

“Cũng không phải vấn đề gì lớn, chính là toàn thân không có sức lực thôi, không có nghiêm trọng đâu, yên tâm đi, không có chuyện gì!”

Vương Khiết đã nói như vậy, Vương Lam Yên liền không có ép buộc, trước khi đi lén lút bỏ vài giọt linh tuyền vào chén nước của Vương Khiết, hi vọng có tác dụng đi.

Theo thông thường, Vương Khiết tỷ tỷ uống qua linh tuyền, thân thể phải thật khỏe mạnh, không đến mức phải sinh bệnh như vậy, Vương Lam Yên nghĩ mãi không ra lý do.

Về đến nhà, Vương Lam Yên cùng Lăng Tử Viêm nói chuyện ngày mai đi thị trấn.

Trong lúc vô tình liếc mắt nhìn chân Lăng Tử Viêm, Vương Lam Yên nhìn khuôn mặt tuấn tú của Lăng Tử Viêm, cẩn thận nói ra suy nghĩ của chính mình.

“Tử Viêm, nghe xong ngươi đừng có nóng giận, là như vậy, ngày mai ta đi vào thành thuận tiện mời đại phu đến khám cho ngươi được không? Chân của ngươi bị như vậy, ta lo lắng ngày càng nghiêm trọng. Nếu có cơ hội, chúng ta không thể bỏ qua?”

“Có thể, Lam Yên, cám ơn ngươi.”

Lăng Tử Viêm nhìn thấy Vương Lam Yên kiên quyết, không đành lòng làm nàng thất vọng, cũng không nói ra La thần y đã nói chân hắn không có cách nào trị khỏi, tăng thêm thương cảm, cho nên vẫn gật đầu đáp đồng ý.

Vương Lam Yên cũng không biết trong lòng Lăng Tử Viêm còn nhiều chuyện rối rắm như vậy, nàng nghĩ tới mặc kệ mời đại phu có thể trị được hay không, nàng sẽ thừa cơ đem linh tuyền cho Lăng Tử Viêm dùng thử, không chắc là có chữa được, hơn nữa, có đại phu hỗ trợ, không cần lo lắng bị lộ ra chuyện không gian!

Ngày thứ hai, Vương Lam Yên giống thường ngày liền dậy sớm.

Thu thập xong đồ đạc, Vương Lam Yên trên lưng đeo túi nhỏ, đang ở chỗ cũ chờ xe trâu của Ngô gia, giống như lẩn trước, trả tiền, lên xe, sau đó xuất phát.

Vừa vào thành, Vương Lam Yên đi thẳng đến cửa hàng thêu. Đây mới là trọng điểm.

Kết quả, còn chưa tới cửa hàng, chủ tiệm vừa thấy Vương Lam Yên, cười hề hề chạy ra đón tiếp, làm như hồi lâu không gặp người quen, thân thiết làm cho Vương Lam Yên sợ hãi một phen.

Vừa thấy như vậy, Vương Lam Yên trong lòng nghĩ, chắc chắn chuyện buôn bán đã thành công, trên mặt vẫn trầm ổn, vân đạm phong khinh.

Hành động này làm cho chủ tiệm cảm thấy Vương Lam Yên đã dự đoán trước được kết quả, càng coi trọng nàng.

Hai người ngồi trong cửa hàng, chủ tiệm mở miệng, hỏi dò.

“Lam Yên muội, trước ngươi nói ngươi còn có thể vẽ ra hơn trăm bản vẽ thậm chí còn nhiều hơn, tất cả đều bán cho tỷ tỷ đi? Tỷ tỷ thật thành tâm muốn cùng ngươi làm chuyện mua bán này, 5 lượng bạc một tấm, ngươi xem được không?”

Vương Lam Yên suy nghĩ lợi hại trong chuyện này, trầm tư nửa ngày gật đầu.

“Có thể, 5 lượng bạc một tấm là được. Nhưng, chủ tiệm, ta còn có một điều kiện...”

Chủ tiệm vừa nghe nàng đồng ý, cười không thấy mắt, sau đó nghe Vương Lam Yên còn có điều kiện, trịnh trọng hỏi.

“Điều kiện gì, ngươi nói đi?”