Chị Quản Lý Dễ Thương

Chương 22



Nỗi lòng Hồ Ly

Nó bắt đầu cởi nút quần, tiếng kéo phẹc-mơ-tuya "xoẹt" một cái làm em ngưng thở một nhịp. Nó bắt đầu kéo chiếc quàn jeans xuống... Em rao rực hết cả người, nó mặc quần lót hình Pikachu, cặp mông săn chắc, tròn như hai trái banh, nhìn mà muốn cắn một miếng mấy thím ợ... Rồi nó cởi áo ra, nó không mặc áo ngực, nhưng em không thể thấy được phần trước được. Nó còn giơ tay lên ngửi nách, rồi gãi mông nữa mấy thím ạ, bọn con gái khi ở không gian riêng tư thì chúng nó cũng có những hành động thô thiển y như con trai tụi mình vậy, xong nó lấy áo nịt ngực thể thao mặc vào, cái áo khá bó, sau đó mặc đồng phục vào, con kia cũng thay xong, đoạn nó cùng nhỏ bạn mở cửa ra ngoài. Em như nhặt được vàng mấy thím ợ, rồi em dự sẽ lên sớm và rình ở đây mỗi ngày.

Cả lớp đóng thùng, nghiêm trang gập người chào em. Như thường lệ, cả lớp khởi động, căng cơ rồi tập đánh gió, em rất nghiêm khắc nên cả lớp tập rất nghiêm túc và hăng say, em để ý con Hồ Ly, nó tập đổ hết cả mồ hôi ra, em lại nhớ đến cái mông căng tròn của nó.

Sau giờ giải lao, cả lớp tập họp lại chia theo cặp tập đánh đối kháng, lớp bị lẻ một người, thế là em kêu con Hồ Ly ra em tập riêng với em để lớp đủ cặp. Em với Hồ Ly tập đối kháng với nhau. Nhân đây cũng kể mấy thím nghe, trong lớp võ có hai con thích em ra mặt, nhưng vì tụi nó cũng thuộc dạng quỷ khóc thần sầu nên em không đề cập đến chi tiết.

Quay lại với Hồ Ly, tập với em nó thích thú lắm mấy thím ạ, nó cứ thủ thế nhảy nhót rồi đấm vào bụng em.

- Bụng thầy cứng dữ, thầy có múi bụng không thầy.

Em chưa kịp nói gì thì nó kéo liền áo em lên. Tuy bụng em không còn rõ múi như xưa nhưng cũng gọi là tạm chấp nhận được, cộng với việc mồ hôi làm nó bóng lên nhìn cũng rõ hơn bình thường. Nó "Ồ" lên một tiếng rồi hỏi:

- Thầy tập bao lâu mới được dzậy thầy?

Em bực mình:

- Lo tập đi, nói nhiều quá!

Rồi em với nó tập đối kháng, em đánh nó đỡ, rồi em đỡ nó đánh. Mỗi lần như vậy là cơ thể cả hai cứ va chạm vào nhau, nhiều khi tay em chạm vào ngực nó nữa cơ, thích lắm mấy thím ợ. Con Hồ Ly tuy đổ mồ hôi nhiều nhưng vẫn rất thơm tho, nhìn nó ở cự ly gần em mới nhận ra gương mặt nó rất sắc sảo, nhất là cặp mắt, to tròn, long lanh, lông mi dày, cặp mắt của nó theo em là đẹp nhất trong 4 người.

Tập một hồi lâu thì nó mệt lã, ngồi phịch xuống sàn, em la:

- Đang tập không được ngồi.

- Em mệt quá thầy ơi! Đứng không nổi nữa...

Rồi nó nằm bẹp ngửa xuống sàn, hai chân thì để hỏm. Lúc này em đứng đối diện nó, cái quần đùi rộng thùng thình nên thấy hết cả bên trong, em thấy cả cái ngấn chính giữa trên cái quần lót luôn.

Tám giờ, hết giờ tập, cả lớp về, em cởi áo cho mát rồi tu nước ực ực, con Hồ Ly bỗng xuất hiện, nó cầm điện thoại giơ về phía em.

- Thầy cho em chụp tấm hình khoe mấy nhỏ bạn.

Chưa kịp nói gì nó đã chụp rồi chạy đi mất.

- Cám ơn thầy!

Em hí hững lắm mấy thím ạ, không ngờ em được nó hâm mộ thế. Thế nên em khuyên mấy thím có rỗi thì đi tập tạ để cơ thể cường tráng, ít nhiều cũng được mấy gái chú ý hơn.

Thế là tối ấy, em bị cặp mông của Hồ Ly ám ảnh, em bắt đầu mơ tưởng về nó, khăn giấy, gel bôi trơn đã chuẩn bị.

Hôm sau đi làm, một ngày làm việc bình thường như cân đường hộp sữa. Quán lúc bấy giờ đang vắng khách, em đang ở sau quầy dọn dẹp, Công Chúa thì đang ngồi trước quầy lướt iPhone. Kể từ ngày em bị Công Chúa tát đến giờ đã hơn 2 tuần rồi, hôm trước em còn giúp Công Chúa bắt thằn lằn nữa, nên giờ cũng cảm thấy dễ chịu hơn, không còn sợ đụng mặt nhau như lúc trước nữa.

Đang dọn thì em liếc nhìn Công Chúa, cái đuôi ngựa ngoe ngoảy nhìn đáng yêu lắm. Đoạn rồi em vô tình thấy hình nền trên iPhone của Công Chúa là hình một con husky con rất đẹp, em liền hỏi:

- Em mua chó rồi đó hả?

Công Chúa quay lại nhìn em, rồi chỉ vào điện thoại.

- Con nay hả, em nuôi được hơn 2 tuần rồi.

- Đẹp quá ha!

- Đẹp thì mới mua chớ!

Công Chúa hết ác cảm với em thật rồi các thím ạ. Em vui lắm, rồi hai đứa bàn về chó mèo suốt.

- Em yêu động vật lắm! chó nè, mèo nè, gấu nè...

- Thế à! Thế em có yêu con thằn lằn không?

- Gớm! em sợ con đó nhất, người nó mềm mềm, bò lõm ngõm thấy mà ghê. Em chỉ thích con gì to to mà nhiều lông thôi.

Nghe nó nói đến đoạn này thì buồn cười éo chịu được, em cười khằng khặc.

- Anh cười gì thế?

- Không, không có gì!

Lúc bấy giờ em chợt thấy chị L nhìn em chằm chằm từ lúc nào, nhìn xong chỉ lại lơ đi, em cảm thấy có gì đó bất an. Em vờ đến mượn laptop của chỉ.

- Chị L! Cho em mượn laptop lên mạng tý nhé!

- Mượn iPhone của con P kìa!

Đệt, em linh cảm quả không sai. Sáu giờ chiều, em lấy balo rồi ra cửa:

- Anh về nha P!

- Bye anh!

- Em về nha chị! Chị L chả thèm nhìn lại em. Em lủi thủi ra lấy xe.

Và bây giờ, em trên chiếc 67 huyền thoại chạy bạt mạng đến võ đường nhằm đến sớm để rình Hồ Ly thay đồ. Vâng, em đã đến rất nhanh, em vội gửi xe rồi đi thẳng vào võ đường, ghé ngay vào nhà vệ sinh nam và cố thủ trong nhà cầu thứ tư. Em sốt ruột đợi mãi chả thấy ai vào, em bắt đầu mất kiên nhẫn, rồi em bỗng nghe tiếng mở cửa.

- Có ai ở trong này không?

Là giọng con Hồ Ly, em mừng vãi ra các thím ạ, em nhẹ nhàng hé cánh cửa ra để nhìn trộm. Nó không thấy ai trả lời liền đóng cửa lại rồi bấm khóa. Nó đứng vào bồn rửa mặt một hồi lại trở ra cửa kiểm tra kỹ xem đã khóa chưa, rồi nó lại quay vào, nó bật điện thoại xem cái gì đó rất lâu, rồi nó đặt điện thoại xuống đất, em bắt đầu khó hiểu.

Rồi cái gì đến thì nó đến, nó bắt đầu cởi quần ra, cặp mông căng tròn lại hiện ra, em rạo rực cả lên các thím ợ. Bỗng dưng nó cởi cả quần lót... Em hoảng hồn luôn, rồi nó quay người lại, em giật mình khép cửa hẹp lại đề phòng nó phát hiện. Lúc này cả phần dưới của nó phơi hết ra trước mắt cả mấy thím ạ, thằng em của em bắt đầu tỉnh giấc. Nó quay lại rồi ngồi phịch xuống sàn dang chân ra, rồi một tay cầm điện thoại lên rồi nhìn chằm chằm vào, còn tay kia...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.