Chị Quản Lý Dễ Thương

Chương 41



Sóng gió chỉ mới bắt đầu

Cả hai âu yếm một hồi thì xuống dưới nhà. Trên cái bàn tròn dưới bếp, có sẵn hai tô mì xào của bác gái nấu, kèm theo một tờ giấy, Lacoste cầm lên đọc mà cảm động rơm rớm nước mắt, chắc có lẽ là những dòng tâm sự của mẹ nó. Đoạn rồi cả hai ngồi ăn mì. Ăn xong, em hôn tạm biệt Lacoste, nó tiễn em đến tận đầu hẻm. Trên chiếc 67 huyền thoại, em bon bon trên đường mà lòng vừa vui vừa buồn...Em thực sự vẫn chưa sẵn sàng để làm cha.

Chuyện đã lỡ rồi, đành chịu vậy, giờ em chỉ còn biết sắp xếp thời gian để cho bác gái và Lacoste đến gặp bố mẹ em.

Em về đến nhà, căn nhà trống vắng, thiết nghĩ nếu có một thằng cu thì mẹ em sẽ sẵn sàng nghỉ bán mà ở nhà trông nom nó, nghĩ đến mà thấy cũng vui vui. Em lên phòng, nằm phịch xuống giường mà suy tư, em ngủ đi lúc nào không hay.

Đến trưa, em dậy sớm hơn 45 phút, thay đồ, rồi phóng xe sang nhà Lacoste. Em qua đón nó đi làm luôn. Trên xe, Lacoste ôm em mà tựa đầu vào lưng, em thì đang nghĩ về chuyện giải quyết tình cảm với 3 baby kia. Lần này em quyết định sẽ không lăng nhăng nữa, sẽ chấm dứt tình cảm với chị L, Hồ Ly và Công Chúa.

Đến quán, emvà Lacoste bước vào, cả ba baby nhìn em chằm chằm, con Hồ Ly có vẻ không thích em chở người khác, mặt nó hầm hầm. Rồi mọi người bắt tay vào làm việc, Công Chúa hôm nay có vẻ cũng không vui khi thấy em chở Lacoste đến, Hồ Ly thì giận ra mặt. Hôm ấy em cứ quấn quýt bên Lacoste để giúp nó làm việc cho đỡ cực, em thì thầm bên nó:

- Em đang có thai mà, làm vừa vừa thôi!

- Em biết rồi!

Em nhìn nó cặm cụi pha café mà thương.

- Em làm một tháng nữa thì nghỉ đi! Ở nhà dưỡng thai cho khỏe.

- Nghỉ làm thì lấy tiền đâu mà xài!

- Em cứ nghỉ đi, chuyện tiền bạc cứ để anh, anh sẽ ráng cày mà lo cho mẹ con em.

Nói đến đây em thấy mình trưởng thành lắm các thím ợ, cứ như một người đàn ông thực thụ. Lacoste nhìn em trìu mến rồi gật đầu. Em chợt có một cảm giác lạnh buốt sau xương sống, em quay lại thì thấy con Hồ Ly đang đứng ở xa nhìn em chằm chằm, nó làm em rợn cả người.

Về chuyện tiền nong, em có việc làm ở võ đường lương cũng ổn nhưng em nghĩ sẽ không bền, nếu mất đi nguồn thu nhập ở võ đường thì thật là bế tắc. Em hơi lo, em chợt nhớ đến bố mẹ, họ sẽ sẵn sàng cưu mang và đùm bọc bọn em trong những lúc khó khăn. Đến lúc này đây em mới thấy được gia đình quan trọng thế nào. Em thầm nghĩ trong thời gian tiếp theo, em sẽ vừa học vừa làm để nuôi vợ con và nuôi tương lai của mình. Bố mẹ sẽ là chỗ dựa để em vượt qua những khó khăn trong cuộc sống, chỉ khi nào thực sự bế tắc thôi, em cũng không muốn làm phiền bố mẹ nhiều...Em cười thầm, không ngờ số mình lại éo le đến vậy, vừa mới hai mươi mấy tuổi đầu đã phải lo toan đến cuộc sống gia đình.

Rồi thì đến 6h chiều, như thường lệ em sẽ chở Hồ Ly đi tập chung, Lacoste thì cứ nghĩ em với Hồ Ly là thầy trò thôi nên cũng không ghen tuông gì chuyện em cùng Hồ Ly đi tập.

- T, nhanh lên!

Em hối nó

- Biết ròi!

Nó trả lời cọc lóc, bước ra lề mề, không giống như mọi hôm, nhí nhảnh, hấp tấp. Rồi nó lên 67 huyền thoại, em phóng xe đến võ đường. Trên xe nó cũng chẳng thèm ôm em như mọi khi.

- Sao hôm nay thầy chở chị B.N đi làm vậy? !Em biết ngay mà

- À..ờ...thì nhà chị B.N gần nhà thầy, tiện thể chở luôn, thầy thấy nó đạp xe đi làm cực quá cũng tội nghiệp.

- Tội nghiệp, tội nghiệp! thích bả chứ gì!

Nó bắt đầu to tiếng, em hơi bối rối, sợ nó làm mình làm mẫy trên xe, em nói cho qua.

- Có đâu! Thuận đường thôi mà.

- Thầy không được chở bả nữa! em không thích!

- Rồi rồi!

Nói chiều nó một chút cho yên. Rồi cũng đến võ đường, hôm ấy nó đánh em đau lắm, em có thể cảm nhận được sự giận dỗi của nó qua những cú đấm. Rồi thì đến 8h, sợ Lacoste chờ lâu nên hối nó về:

- Nhanh lên em!

- Làm gì mà hối dữ vậy!

- Thì tập mệt, về sớm nghỉ ngơi chứ em!

Nó không nói gì, hầm hầm bước ra trước em. Trên chiếc 67 huyền thoại, em cùng Hồ Ly vi vu trên đường:

- Thầy, tấp vô lề uống nước mía đi!

Thường ngày em với nó vẫn hay vào uống nước mía, trò chuyện với nhau. Nhưng hôm nay Lacoste đang đợi em ở quán, em đành từ chối:

- Thôi, hôm nay thầy có công chuyện, mình về sớm đi em!

Nó không nói gì, em chạy qua quán nước mía thẳng về hướng nhà nó.

Rồi cũng đến nhà nó, 08:20 rồi, Lacoste đang chờ em ở quán, em chỉ muốn mau đến quán mà chở nó về nhà. Hồ Ly xuống xe, mặt nó nũng nịu nhìn em

- Hôm nay thầy không mua nước mía cho em, mai phải đền đó!

- Ừ, ừ! Thầy biết rồi

Nói xong nó nó ôm em mà hôn. Em lại bị nhục dục cám dỗ, em với Hồ Ly đắm đuối vào những chiếc hôn. Rồi em tạm biệt nó mà về, trên chiếc gương chiếu hậu, Hồ Ly vẫn đứng đó nhìn em đi khuất.

Rồi em đến quán đón Lacoste. Chị L với Công Chúa cũng có vẻ không vui lắm, em đến mà chẳng thèm hỏi thăm gì cả. Đoạn rồi em chào hai baby mà chở Lacoste về. Trên 67 huyền thoại, Lacoste ôm em, cả hai bàn về việc đặt tên cho con mãi. Về đến nhà, con chó mập chạy ra cổng ngoảy đuôi không ngừng, Lacoste xuống xe, cả hai nhìn nhau âu yếm rồi trao một nụ hôn.

- Anh về nha!

Lacoste gật đầu gượng gạo, như không muốn em về. Em nhìn vào trong sân, thấy chiếc xe đạp, nhớ đến vụ con Hồ Ly, em khuyên:

- Em à! Hay là...mai em đạp xe đi làm nhé.

- Sao vậy!

- Thì...thì anh ngại mọi người chọc

- Có ai chọc đâu! Ngày xưa anh cũng hay chở em đi làm mà...

- Ờ...ừ...thì...

- Em đang có bầu đó!

- Rồi rồi! để anh chở đi làm, mọi người cười thì kệ mọi người ha!

Em cố tỏ ra vui vẻ. Rồi Lacoste hôn tạm biệt em lần nữa rồi vào nhà. Em trên chiếc 67 huyền thoại mà phóng về, trong lòng cứ bứt rứt...

Hôm sau đi làm, em qua chở Lacoste, em sợ con Hồ Ly lại ghen bậy bạ. Đến quán, Lacoste cùng em vào, Lúc này con Hồ Ly có vẻ căng lắm, ánh mắt nó như muốn ăn tươi nuốt sống em.

Lúc này cả quán đang làm việc bình thường, em thấy Hồ Ly đang dọn bàn một mình, nhớ đến hồi nãy nó hầm hầm, em sợ nó giận nên đi đến nói dỗ nó xem sao:

- Chiều nay thầy chở em đi ăn kem nhé!

- SAO KHÔNG CHỞ BÀ B.N ĐI KÌA!

Nó hét lớn làm cả quán giật mình, nó giận đỏ cả mắt. Em quay sang Lacoste, nó đang ngơ ngác nhìn con Hồ Ly...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.