Chỉ Trách Lúc Trước Mắt Bị Mù

Chương 21



Edit: Sokute_112k
Beta: Hương Kyomi


Một tập văn kiện từ luật sư của Tống Nam Xuyên khiến cho mấy tay paparzzi* trởnên an phận hơn rất nhiều, những chuyện trước đây của anh và Bùi Anh có kể đến phần thứ 4 cũng không hết.

*Paparazzi: thợ săn ảnh.

“Tống tổng của cậu thật lợi hại, những paparazi này bình thường vô cùng pháchlối, một tập văn kiện này của luật sư vừa đưa ra liền nhanh như chớp xoá bỏ weibo, yên tĩnh như gà.” Nhậm San San vừa dạo quanh weibo vừa nói với Bùi Anh.

Bùi Anh hơi ngước mắt lên, thợtrang điểm hiện đang trang điểm cho cô, cô không dám động đậy quá mạnh: “Những tên paparazzi này thường khi dễ các minh tinh, còn công ty của Tống Nam Xuyên khẳng định là có cả đoàn luật sư, bọn họ nào dám trực tiếp chống lại người ta.”

“Đúng thế, Tống thị là công ty lớn như vậy, chỉ vài phút cũng đủ khiến bọn họ phá sản rồi.” Nhậm San San vừa nói liền đứng dậy, tỏ vẻ hâm mộ: “Tớ cũng muốn tóm được một anh chàng giám đốc a, Tống tổng của cậu có người bạn nào làm tổng giám đốc không thế?”

Bùi Anh: “... Có cũng không muốn giới thiệu cho cậu được chưa, tớ không muốn làm hại đến người khác đâu.”

Nhậm San San: “...”

Cô mất hứng trừng mắt với Bùi Anh: “ Lời nói này của cậu là có ý gì? Tớ mặc dù chân không dài như cậu, nhưng chỗ nào cần có đều có cả, như thế nào lại thành hại người ta chứ?”

“... Chính là vì cậu rất có tư vị, thân hình lại hấp dẫn người khácnhư vậy nên tớ mới sợ cậu đem người ta chơi đến không thể xuống được giường.”

Nhậm San San vốn còn định phản bác cô, chợt nghĩ lại lời nói vừa rồi, kinh ngạc: “Bùi Anh, quả là có bạn trai rồi có khác, lời nói đã bắt kịp được trình độ của tớ nha.”

Bùi Anh: “...”

Có một người bạn như Nhậm San San, lại còn có một bạn trai như Tống Nam Xuyên... Cô nên làm thế nào để giữ bản thân trong sáng được cơ chứ!

Cô lại lần nữa cảm thấy linh hồn mình như đang bị tra tấn.

Sau khi trang điểm xong, công việc chụp hình được triển khai một cách “ như hỏa như đồ”*

如火如荼.: Một câu thành ngữ trung quốc, ở đây tú trắng xóa như cỏ tranh (cây lau), đỏ rực như lửa, gần giống như câu “ Quân dung chi thịnh” đều ám chỉ sự thịnh vượng, dồi dào, sự kịch liệt mạnh mẽ hoặc là quyết liệt.

Lần này quần áo mà Nhậm San San chụp có chủ đề là “Sắc màu trái cây”, ngoài quần áo có thiết kế hoạ tiết in hình trái cây, mọi người còn cố ý chuẩn bị thêm rất nhiều trái cây làm đạo cụ để ảnh chụp lên trông sẽ ngon miệng hơn.

Bùi Anh được trang điểm xong nhìn đặc biệt mềm mại đáng yêu, đuôi mắt tô một chút màu đỏ bóng, còn đính vài hạt sáng nho nhỏ, mười phần ra dáng thiếu nữ.

Lần này trang phục được đưa lên trang bán hàng online không nhiều, công việc chụp hình rất nhanh đã làm được một nửa , trong lúc đi thay quần áo, Bùi Anh ăn vụng một quả dâu tây, gửi cho Tống Nam Xuyên cái ảnh đẹp nhất.

Anh Anh: Thế nào, đáng yêu không?

Xuyên Xuyên: Thật đáng yêu, nhìn mà muốn cắn một cái.[tham ăn]

Anh Anh: [cười trộm]

Xuyên Xuyên: Hôm nay công ty hơi bận, anh chắc hơi trễ mới có thể đi. Em ở đó đến khi nào thì xong việc? Anh sẽ bảo tài xế đến đón em, em đến nhà anh trước chờ anh xử lí xong xuôi sẽ đón em đi ăn .

Anh Anh: Được, em bên này khoảng bốn giờ sẽ kết thúc.

Xuyên Xuyên: Ừ, anh sẽ để lái xe sớm đến đón.

Xuyên Xuyên: Yêu em. [hôn gió]

“Bùi Anh, cậu ở bên đó cười ngốc nghếch cái gì? Thay quần áo mà cũng muốn được nói chuyện với nhau một lúc đúng không?” Nhậm San San trợn trắng mắt nhìn Bùi Anh, mùi vị yêu đương thúi tha trong không khí sắp lên men luôn rồi!

Bùi Anh bĩu môi để điên thoại vào lại trong túi, đổi bộ quần áo khác rồi ra tiếp tục chụp hình.

Toàn bộ quần áo được chụp xong xuôi vừa tròn ba giờ rưỡi. Lái xe của Tống Nam Xuyên đã chờ ở bên ngoài, Bùi Anh thay quần áo, cũng lười tẩy trang mà trực tiếp ngồi lên xe của Tống Nam Xuyên.

Nhậm San San ngồi ở trước cửa kính nhìn cô lên chiếc Maybach kia, nghiêm túc cảm thấy đây là lúc để tóm được một giám đốc.

Lái xe sau khi đưa Bùi Anh đến nhà Tống Nam Xuyên liền trở về công ty. Nhà của Tống Nam Xuyên tổng cộng có hai cái khoá, một là khoá mật mã bên ngoài cửa sắt lớn, một là khoá nhận dạng bằng dấu vân tay.

Bùi Anh chỉ để cho lái xe đưa cô đến bên ngoài, sau khi mở cửa sắt tự mình đi qua vườn hoa vào trong. Nơi gửi xe nằm cạnh ngôi nhà ba tầng mang phong cách phương Tây hiện đại, dù Bùi Anh chưa thấy Tống Nam Xuyên tự mình lái xe bao giờ nhưng trong gara của anh trừ chiếc Maybach kia, còn một chiếc Lamborghini và một Porsche.

Bùi Anh nhập dấu vân tay, mở cửa đi vào.

Hiện tại chỉ hơn bốn giờ một chút, cô cũng không biết Tống Nam Xuyên khi nào mới có thể trở về, liền lấy điện thoại di động ra chơi trò chơi. Tầm năm giờ, Bùi Anh hơi thấy đói vì chụp hình cả buổi chiều, buổi trưa cô cũng chưa có ăn cái gì.

Trong tủ lạnh nhà Tống Nam Xuyên ngược lại chứa không ít đồ ăn, Bùi Anh nhìn ra ngoài một hồi, quay về phòng khách, lấy từ túi của mình ra một gói phở ốc đem vào phòng bếp.

Cái này là thứ cô lấy từ phòng làm việc của Nhậm San San về, Nhậm San San đặc biệt thích ăn thứ này. Ngay từ đầu Bùi Anh vốn không thích, bởi vì cô có chút không chịu được mùi vị của măng, nhưng về sau nhìn Nhậm San San mỗi lần đều ăn rất ngon miệng khiến cô nhịn không được mà nếm thử một miếng.

Kết quả liền bị mùi vị này chinh phục.

Cô hứng khởi bừng bừng bắt đầu nấu phở trong bếp, nấu xong cầm một cái tô, múc đầy một bát.

Cô cảm thấy Tống Nam Xuyên chắc còn phải bận tới bảy tám giờ đi, bây giờ ăn một bát phở, một lát nữa vẫn có thể điềm nhiên giả vờ như không có việc gì đi ra ngoài ăn cơm tối với anh.

Khẩu vị thật thất thường nha!

Không nghĩ đến bát phở ốc mới ăn được một nửa, Tống nam Xuyên đã trở về. Bùi Anh ăn hết một ngụm phở, nghiêng đầu nhìn Tống Nam Xuyên từ bên ngoài đi vào.

Tống Nam Xuyên vừa vào nhà liền ngửi thấy một hương vị gay mũi, quả thật... khó có thể tưởng tượng. Anh hơi nhăn đầu lông mày, bước nhanh đến phòng khách thấy Bùi Anh đang ngồi một chỗ.

“Bùi Tú Quyên, em ở nhà anh đã làm gì cái gì vậy?” Anh quả thật rất muốn tẩy sạch hết mùi trên người cô.

Bùi Tú Quyên vô tội trừng mắt nhìn: “Em nấu một bát phở a.”

Lông mày Tống Nam Xuyên bắt đầu chau lại: “Phở gì mà mùi vị lại khó ngửi như vậy? Thế mà em cũng ăn được sao?”

“Phở ốc a, mặc dù mùi vị hơi có chút kinh khủng nhưng ăn rất ngon a!” Bùi Anh bưng bát đứng dậy, cầm bát đưa qua đưa lại trước Tống Nam Xuyên: “Anh có muốn nếm thử hay không?”

“Không cần.” Tống Nam Xuyên vô ý thức lùi về sau một bước: “Em có thể ăn ở nhà vệ sinh được chứ?”

Bùi Anh: “...”

Được rồi, mặc dù lần đầu tiên cô thấy Nhậm San San ăn cái này cũng có phản ứng giống như vậy, nhưng nói cô ăn ở nhà vệ sinh cũng quá là vô tình đi?

Trong lúc cô đang thất thần, Tống Nam Xuyên đã đi mở toàn bộ cửa sổ trong phòng khách, Bùi Anh nhịn không được cười vài tiếng, ngồi xuống tiếp tục ăn: “Anh cũng đừng phiền phức quá, phở ốc so với đậu hủ thối còn tốt hơn rất nhiều rồi đó.”

“Em còn muốn ăn đậu hủ thối trong nhà anh?” Tống Nam Xuyên nhíu mày nhìn cô, thông qua ánh mắt anh cô nhìn thấy sự sụp đổ của trái tim anh.

Mắt cô bỗng ánh lên tia xấu xa, cầm khăn giấy lau sạch khoé miệng, tiến đến ôm lấy eo Tống Nam Xuyên: “Xuyên Xuyên~”

Cô giống như con mèo nhỏ đang làm nũng khiến lông mày Tống Nam Xuyên lập tức nhảy dựng lên: “Đừng có gọi anh như thế.”

Bùi Anh nhất quyết không chịu buông tha mà quấn quít lấy anh: “Xuyên Xuyên, tới đây hôn một cái nào~”

Tống Nam Xuyên: “...”

Trông thấy khoé miệng anh khẩn trương, trên mặt Bùi Anh cười đến không nín được: “Xuyên Xuyên, vừa rồi không phải anh nói muốn cắn em một cái sao?”

Cô vừa nói vừa cố ý muốn hôn Tống Nam Xuyên, anh nghiêng đầu tránh cô đi rồi bỗng nhiên hôn cô một cái, hai tay giữ đầu cô: “Làm loạn đủ chưa?”

Mắt to của Bùi Anh chớp chớp hai cái: “Lời nói của ngài tổng giám đốc là như vậy sao?”

Tống Nam Xuyên cảm thấy buồn cười: “Vậy một vị tổng giám đốc thì phải nói như thế nào?”

Bùi Anh ho một tiếng, ánh mắt dần trở nên lạnh thấu xương, đứng lên, ánh mắt còn có ý tứ cảnh cáo: “Cô gái, cô đây là đang chơi với lửa.”

Tống Nam Xuyên: “...”

Vẻ mặt thay đổi nhanh chóng này, anh có phải hay không nên khen cô một câu diễn xuất rất tốt?

Anh nhìn người trước mặt, trên mặt cô còn phấn trang điểm từ buổi chụp hình ban chiều, mười phần ra dáng thiếu nữ, màu đỏ tô điểm trên khoé mắt, tựa như một quả dâu tây rất ngon miệng.

Anh cười khẽ, học động tác của cô: “ Cô gái, em là đang chơi với lửa.”

Bùi Anh muốn khen anh học được rất nhanh, bỗng bị anh hôn lên đôi môi nhỏ. Cho đến khi cả người bị Tống Nam Xuyên toàn bộ đè trên ghế sofa, cô mới phát hiện... cô hình như đang thật sự chơi đùa với lửa.

“Anh... anh hiện giờ không chê em sao?”

Bùi Anh ra sức nghĩ cách cứu lấy mình, Tống Nam Xuyên đè lại đôi tay lộn xộn của cô, cười nói: “Anh phát hiện khi nếm nó từ miệng em, hương vị lại không tệ.”

Bùi Anh: “...”

Sau khi đem Bùi Anh ăn sạch sành sanh, Tống Nam Xuyên ôm cô khẽ thở hổn hển: “Còn muốn ăn cơm tối nữa không?”

“Muốn... ” Bùi Anh hơi thở ỉu xìu trả lời anh: “Buổi trưa em chưa có ăn gì, bát phở vừa rồi cũng chỉ mới ăn được một nửa... ”

Cô làm sao lại đáng thương như vậy a...

Tống Nam Xuyên cười khẽ một tiếng, dán sát đôi môi lên vành tai cô, nhẹ giọng nói: “Vậy chúng ta thay quần áo rồi ra ngoài ăn cơm?”

“Em không muốn đi ra ngoài, cũng không muốn động đậy...”

“Vậy để anh gọi người mang thức ăn đến?”

“Được...”

Tống Nam Xuyên ôm cô lên trên lầu, cho cô tắm rửa, tự mình đi dọn dẹp mọi thứ. Đem bát phở ốc kia đi xử lý sạch sẽ xong, Tống Nam Xuyên gọi điện cho nhà hàng rồi cũng tự mình đi tắm.

Người đưa thức ăn đến rất nhanh, khi Tống Nam Xuyên tắm xong đi ra vừa vặn lúc chuông cửa vang lên.Anh mở cửa cho người đó, nhân viên đưa thức ăn liền mang một cái hộp cơm lớn đi vào.

Tống nam Xuyên không nhờ anh ta bày ra bàn ăn, nhận hộp cơm xong liền bảo anh ta đi. Tự mình đem thức ăn dọn ra từng món một, Tống Nam Xuyên đang định đi lên lầu gọi Bùi Anh xuống ăn cơm liền thấy cô đã đi xuống.

“Vừa đúng lúc.” Tống Nam Xuyên nhìn cô cười cười: “Có phải hay không ngửi thấy mùi thơm liền tự mình đi xuống?”

Bùi Anh cau mũi: “Phở ốc của em đâu?”

“Đổ hết rồi.” Tống Nam Xuyên nói rất thản nhiên.

“Anh như thế nào có thể đổ hết?”

“Kia sao lại không thể? Chẳng lẽ em còn muốn ăn? Nó đã nguội lạnh rồi.”

Bùi Anh mất hưng ngồi vào bàn ăn nhìn anh: “Sau này anh sẽ hối hận, nếu đã nếm qua thì chắc chắn sẽ thích hương vị của phở ốc.”

Lông mày Tống Nam Xuyên nhảy lên: “Anh sẽ không nếm thử.” Ngửi mùi vị kia là đủ rồi sao anh còn dám nếm thử chứ.

Hai người cơm nước xong, Tống Nam Xuyên lại gọi nhà hàng đến dọn mâm đi rồi kéo Bùi Anh vào phòng khách xem Bluray Disc.

Bùi Anh bây giờ đối với Bluray Disc trở thành bóng ma trong lòng, nhưng không biết có phải vì mới quan hệ xong không mà lần này Tống Nam Xuyên lại hết sức thành thật, yên lặng ngồi một bên cùng cô xem hết phim một cách nghiêm chỉnh.

Lúc màn hình bắt đầu chiếu danh sách diễn viên và nhân viên, Tống Nam Xuyên kéo cô qua dựa vào vai, cúi đầu hôn lên môi cô một cái: “Mấy ngày nữa anh muốn đi nước ngoài một chuyến.”

“Đi nước ngoài?” Bùi Anh ngẩn người: “Đi đâu?”

New York, công ty có chút việc nhất định phải là anh tự mình xử lý.”

“Ồ... ” Bùi Anh nhẹ gật đầu một cái.

Tống Nam Xuyên ôm cô, trong mắt là có chút lưu luyến không thôi: “Làm xong việc sẽ trở về, nhiều nhất mất một tuần.”

“Ừ.”

“Nếu không em đi cùng anh đi?”

“... Em còn phải chụp MV nữa.”

“Cho nên mới không muốn em làm việc.” Tống Nam Xuyên đầy bất mãn cắn nhẹ môi cô một cái: “Chờ anh trở về.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.