Chỉ Trách Lúc Trước Mắt Bị Mù

Chương 22



Tống Nam Xuyên có chuyến công tác mất hai ngày, trước khi đi một ngày, anh kéo Bùi Anh triền miên cả đêm.

Sáng sớm hôm sau Bùi Anh cùng anh đi sân bay, Tống Nam Xuyên đứng ở phòng đợi nhắc nhở cô: "Anh đã giúp điện thoại em liên lạc được số quốc tế, hãy nhớ mỗi ngày đều điện cho anh."

"Vậy, nếu anh đang bận thì sao?"

"Nghe điện thoại của em quan trọng hơn."

"Phốc." Bùi Anh nhịn không được cười ra tiếng, "Anh là một tổng giám đốc ương ngạnh tùy hứng."

Tống Nam Xuyên nhíu mày, tiếp tục nói: "Còn phải mỗi ngày nhớ đến anh ba lần."

Bùi Anh trừng mắt nhìn: "Bốn lần không được sao?"

Tống Nam Xuyên nhếch khóe miệng lên hôn cô: "Đương nhiên là càng nhiều càng tốt."

Một cặp tình nhân còn lưu luyến chia tay, tiểu Trương chịu áp lực đi đến phá phong cảnh: "Tống tổng, bây giờ nên lên máy bay ."

Tống Nam Xuyên hơi nhíu mày, mặc dù trong lòng có chút không muốn, cũng phải buông Bùi Anh ra: "Anh đi đây, em phải chăm sóc bản thân thật tốt, còn nhớ ăn cơm đúng giờ."

Bùi Anh nói: "Anh phải nhớ ăn cơm thật ngon, đừng vì bận rộn liền không quan tâm đến ."

Tống Nam Xuyên cười: "Chuyện anh bận rộn mỗi ngày chính là nhớ em."

Bùi Anh: "..."

Sáng nay Tống tổng vừaăn trộm mật ong sao? Miệng ngọt như vậy...

"Được rồi, anh phải đi, tạm biệt." Tống Nam Xuyên cho cô goodbye kiss, mới cùng tiểu Trương đi về phía cửa lên máy bay.

Bùi Anh nhìn bóng lung của anh biến mất, mới một mình trở về.

Lúc đến là lái xe chở cô và Tống Nam Xuyên đến , lúc này lái xe vẫn còn chờ ở ngoài sân bay. Thấy Bùi Anh, anh ta lễ phép hỏi: "Bùi tiểu thư, bây giờ đi đâu nhi?"

Bùi Anh suy nghĩ một chút nói: "Anh đưa tôi về nhà trọ đi."

"Được." Lái xe đáp một tiếng, xe “tắm mình” dưới ánh mặt trời, không nhanh không chậm chạy tới mục tiêu.

Điện thoại của Bùi Anh đột nhiên run lên, cô lấy ra xem, là Du Khải Trạch gửi tin nhắn chp cô trên wechat.

Nói đến Du Khải Trạch, cô có cảm giác thật phức tạp . Lúc ban đầu ở studio ( Lưu Quang Nghê Thường ) gặp anh ta, cô hết sức giữ một khoảng cách, nhưng Du Khải Trạch còn cực kỳ tự nhiên làm tăng lượt trên wechat của cô.

Du Khải Trạch trong vòng bình luận, anh ta hữu ý vô ý bày tỏ khó tránh khỏi sẽ khiến Bùi Anh nghĩ nhiều, nhưng anh ta khiến quan hệ của hai người vô cùng chần chừ thích hợp, sẽ không khiến người khác có cảm giác không thoải mái.

Cô ấn mở wechat, nhìn tin nhắn anh ta mới gửi.

Du Khải Trạch: Hoàn Vũ mua bản quyền bộ phim (nhảy múa trong ánh mặt trời tươi đẹp), trước mắt đang ở tuyển người, vai nữ chính còn chưa quyết định chọn ai, em có hứng thú tham gia thử vai không?

Bùi Anh có chút ngoài ý muốn, lúc trước Du Khải Trạch đã từng nói sẽ chọn kịch bản cho cô, nhưng cô đã cùng Tống Nam Xuyên công bố quan hệ , cô cho rằng anh ta sẽ không giúp , không nghĩ tới anh ta còn tiết lộ tin tức cho mình.

Nên nói anh ta rất khéo léo ứng xử, bất ngờ chính là người không sai ở đây?

Nhưng mà bộ phim (nhảy múa trong ánh mặt trời tươi đẹp), thực ra cô lại có hứng thú. Bùi Anh bình thường không hay đọc tiểu thuyết, nhưng tên bộ tiểu thuyết này cô lại từng nghe qua.

(nhảy múa trong ánh mặt trời tươi đẹp) được viết bởi Nam Phong Lương, là một nhà tiểu thuyết mới may mắn trong hai năm gần đây. Cô ấy chỉ xuất bản hai quyển, nhưng hai quyển sách này bán rất chạy, thu hút số lượng lớn đọc giả.

Dùng từ ngữ đứng đầu để nói, chính là một người nổi trội trong giới văn học mạng.

Đây tuyệt là nguồn tài nguyên tốt nhất trong nghiệp diễn của Bùi Anh , nếu như có thể làm nữ chính bộ này, danh tiếng của cô sẽ cao hơn rất nhiều.

Cô cần điện thoại suy nghĩ một chút, cho Du Khải Trạch câu trả lời: "Thật tình cảm ơn anh cho tôi biết tin tức này, tôi sẽ hỏi người đại diện của mình, tận lực tranh thủ vai này ."

Du Khải Trạch: Được.

Bùi Anh nhìn anh ta nhắn lại "Được", cô nghĩ thầm mình làm thế có phải đã qua cầu rút ván hay không? Nhưng chuyện tiếp theo đây, từ ý nghĩa trên, cô không muốn làm phiền anh ta.

Nhưng bây giờ, cô giống như thiếu người ta một ân tình.

Cô suy nghĩ một hồi, lại gửi thêm một tin nhắn: "Lần sau có cơ hội chúng ta kêu Đào Đào cùng nhau ăn cơm đi, lần này là tôi mời khách. ^_^ "

Ưm, mặc dù cô không thích Đào Đào, nhưng không thể không nói ngay lúc này lại có thể dùng tới .

Du Khải Trạch cũng chỉ trả lời cô một chữ “Được”.

Không thể phỏng đoán nổi tâm tư của đại thiếu gia này, dù sao cô nói mời ăn cơm, trả hết tình cảm riêng thì tốt. Cô thoát wechat, gọi một cú điện thoại cho Trần Thắng.

Điện thoại rất nhanh được kết nối, Trần Thắng ở đầu bên kia hỏi: "Tiểu Bùi à, có chuyện gì sao?"

Bùi Anh nói: "Trần tổng, tôi nghe nói (nhảy múa trong ánh mặt trời tươi đẹp) đang ở tuyển nữ chính, tôi có thể tham gia thử vai không?"

Trần Thắng ngẩn người, Hoàn Vũ mua bản quyền phim điện ảnh còn chưa kịp công bố, tuyển người cũngbí mật tiến hành, dự sau khi xác định cùng bộ tiểu thuyết sẽ công bố , Bùi Anh nghe nói ở đâu thế?

Nhưng mà nếu bản thân có giao thiệp, thì cô cũng có thể nhận được tin tức, cũng chỉ có thể nói cô quan hệ đến vị... Chẳng lẽ là Tống Nam Xuyên nói cho cô biết ? Trần Thắng càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng, cũng không hỏi nhiều: "Đúng là có chuyện này, tôi cũng vừa nhận tin tức, nhưng màĐào Đào cũng dự định đi thử vai nữ chính."

Đôi mắt Bùi Anh khẽ nhúc nhích, Trần tổng quả nhiên chỉ báo cho Đào Đào. Mặc dù cô hiện tại có chút danh tiếng hơn trước, nhưng Trần Thắng vẫn còn thiên vị Đào Đào .

Đào Đào may mắn hơn cô, Trần Thắng có hành động này, trong lòng cô cũng ko cảm thấy thiếu công bằng, còn hỏi thêm: "Một công ty chỉ có thể để một nghệ sĩ tham gia thử vai sao?"

" Không có..." Trần Thắng suy nghĩ một lát, nói với cô, "Tôi nghe Phong Thanh nói, Lý Tư Tư cũng sẽ tham gia thử vai nữ chính. Cô cũng cũng biết đây là một người đại danh tiếng, cạnh tranh thật sự kịch liệt... Vậy đi, tôi sẽ mang tư liệu của cô và Đào Đào gửi qua đó, coi như có hai bảo hiểm,không chừng hai người có thểpk Lý Tư Tư hạ rồi sao."

"Được , cảm ơn Trần tổng ."

"Không cần cảm ơn, bên studio phải xem xét tư liệu , sau khi thông qua mới có thể báo thời gian địa điểm thử vai, cô hãy chờ tin của tôi."

"Được." Bùi Anh cúp điện thoại xong, cuối cùng thoáng thở phào nhẹ nhõm.

Chẳng qua nói như thế, là do cô biết Lý Tư Tư cũng tham gia thử vai. Lý Tư Tư là một nữ minh tinh trong nước, được mệnh danh trong giang hồ là nữ thần của trạch nam, trên weibo có mấy ngàn vạn người hâm mộ.

Bùi Anh cảm thấy nói về diễn xuất thì cô có thể thắng Lý Tư Tư, nhưng về độ nổi tiếng thig, nàng hoàn toàn bị Lý Tư Tư hạ gục.

Thở dài khe khẽ một hơi, cô quyết định không nghĩ nhiều nữa, còn phải xem một chút (nhảy múa trong ánh mặt trời tươi đẹp) mới là chuyện phải làm.

Cô bỏ ra hai ngày, mới xem hết tiểu thuyết, Trần Thắng cũng lúc này thông áo cho cô, cô cùng Đào Đào đều đã qua tuyển chọn, có thể chuẩn bị thử vai .

Thời gian thử vai là năm ngày sau, địa điểm là ở cao ốc Hoàn Vũ. Bởi vì vai nữ chính cần diễn viên có vũ đạo, cho nên trong đóng phim cũng khó tránh khỏi phải khiêu vũ trước ống kính.

"Đạo diễn nói , cả bộ phim cũng sẽ không có diễn viên đóng thế, lúc khiêu vũ diễn viên phải tự mình diễn, cho nên buổi thử vai năm ngày sau cần mọi người nhay một đoạn." Trần Thắng một bên cùng Bùi Anh nói chuyện điện thoại, một bên gửi video tài liệu đến hòm thư của cô, "Có muốn học nhảy một đoạn tôi đã gửi qua chứ, là do thầy dạy nhảy biên đạo , đến lúc đó hai người có thể nhảy một đoạn."

"Được ." Bùi Anh cũng ngồi trước máy vi tính, nhận được tư liệu mà Trần Thắng gửi,sau đó mở ra . Video khiêu vũ chỉ có nửa phút, nhưng đối với diễn viên không có vũ đạo mà nói, đúng thật là thử thách.

Bùi Anh nhìn giản lược đơn giản, thầy dạy nhảy đã tính đến các cô đều không biết khiêu vũ, nên dàn dựng toàn động tác cơ bản, nhưng vẫn xen kẽ vài động tác xoay tròn, có chút khó khăn.

"Bộ phim này đạo diễn là Dịch Phi Dược, anh ta được mệnh danh là khó tính đoạn khiêu vũ đó cô phải học thật tốt, nhất định sẽ là yếu tố quan trọng ."

"Được, tôi biết rồi ." Dịch Phi Dược nổi danh khó tính Bùi Anh sớm đã nghe qua, bởi vì anh ta đối với công việc luôn muốn tốt nhất, thậm chí có thể nói là hà khắc, nên có người nói đùa anh ta là Kiều Dĩ Thần giới điện ảnh.

"Được rồi, cô cũng vừa lúc quay MV xong, này vài ngày liền chuyên tâm học vũ đi,vài này tới chuyên tâm học nhảy đi, tôi đã tìm được vài thầy dạy nhảy, có người dạy sẽ học mau hơn."

"A, vậy cám ơn Trần tổng ."

"Thầy dạy nhảy đều ở đây, cô cùng Đào Đào có rảnh thì mau đến đây."

"Ừ được ."

Bên này Bùi Anh khí thế hừng hực chuẩn bị thử vai phim mới, Tống Nam Xuyên ở nước ngoài, công việc đang tiến hành đây nhanh tốc độ.

Buổi sáng họp cùngphía đối tác, mãi đến một giờ chiều mới kết thúc, Tống Nam Xuyên từ phòng họp đi ra, khiếnTrương đem mang biên bản cuộc họp vừa rồi sửa sang lại, để anh còn phải nghiên cứu chúng.

Tiểu Trương biết vì sao anh lại nắm chặt thời gian làm việc như thế, chỉ vì muốn mau chóng xử lí hết công việc, sớm một chút về nước gặp Bùi Anh. Nhưng cứ làm việc không ăn không uống như vậy, thân thể sẽ không chịu nổi.

Nếu như nguyên nhân là do Bùi Anh, vậy anh cũng phải mang Bùi Anh ra mà dọa anh ấy : "Tống tổng, trước khi đi Bùi tiểu thư có dặn ngài phải ăn cơm thật ngon."

Tống Nam Xuyên: "..."

Hắn rủ mắt cười nhẹ một tiếng, nhìn tiểu Trương hỏi: "Tôi không ăn cơm, cậu muốn mách lẻo với cô ấy sao?"

"Không dám." Tiểu Trươngkhéo léo cúi đầu.

Tống Nam Xuyên ngoài miệng còn cười, đi về phía thang máy: "Đi thôi, đi ăn cơm trưa, nhà hàng đã sắp đóng cửa."

Anh cùng tiểu Trương đi một nhà hàng Tây bọn họ hay đếm, vào lúc này nhà hàng cũng sắp hết giờ buôn bán, bởi vì Tống Nam Xuyên cùng ông chủ có quen biết, cho nên phòng bếp vẫn tiếp tục phục vụ anh.

"Hôm nay món chính là tôm hùm rưới nước sốt kiểu Mỹ." Thức ăn của Tống Nam Xuyên là do chính tay đầu bếp tự mình bưng lên ông cùng Tống Nam Xuyên đã quen biết nhiều năm, đây cũng là đầu bếp chính mà Tống Nam Xuyên yêu thích.

"Cảm ơn." Tống Nam Xuyên cầm lấy dao nĩa nếm thử một miếng, ánh mắt lập tức liền biến đổi, "Không hổ là món chính tôm hùm, Anh Anh..."

Anh vô ý thức ngẩng đầu, muốn Bùi Anh cũng nếm thử, lại đột nhiên phát hiện, đối diện không có một bóng người.

Tiểu Trương làm bộ như baen thân không nghe thấy gì cả, tiếp tục yên tĩnh ngồi bên cạnh anh,giống như đang không hề tồn tại.

Tống Nam Xuyên ý thức được mình đang ở nước ngoài, ánh mắt dần dần ảm đạm, ngay cả tôm hùm trong mâm, cũng không có hứng thú ăn.

Đầu bếp chính không rõ chuyện gì đứng ở một bên, thấy anh đột nhiên ngừng lại, cho rằng món ăn của mình có vấn đề gì: "Tống tiên sinh, tôm hùm có vấn đề gì sao?"

Tống Nam Xuyên ngẩng đầu nhìn ông ta cười: "Không, nó rất ngon."

Ngon đến nỗi anh muốn cùng Bùi Anh cùng nhau chia sẻ.

Anh chụp một tấm hình, gửi cho Bùi Anh: "Buổi trưa hôm nay ăn tôm hùm, hương vị vô cùng ngon, lần sau dẫn em cùng đi ăn, em nhất định sẽ thích ."

Buổi sáng Bùi Anh rời giường lúc bảy giờ rưỡi, mới phát hiện vừa mới qua lúc chạng vạng sáng, Tống Nam Xuyên gửi cho mình một tấm ảnh chụp tôm hùm.

Bùi Anh: "..."

Mới sáng sớm đã báo cáo rồi.

Nhưng mà tôm hùm này nhìn qua rất ngon.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.