Chỉ Trách Lúc Trước Mắt Bị Mù

Chương 27-1



Edit: Đào Sindy

Bây giờ Bùi Anh đang ở nhà của Nhậm San San lướt weibo, thấy cô cùng Tống Nam Xuyên đang “quyến luyến chia tay” trên ấy.

Tối hôm qua cô cùng Nhậm San San uống quá nhiều, sáng nay hai người dậy không nổi. Nhậm San San thật không dễ dàng mới “lết thân” đến phòng làm việc được, Bùi Anh không muốn hoạt động, liền nằm ở nhà lên mạng.

Không nghĩ tới vừa mở weibo ra liền thấy cô ấy cùng Tống Nam Xuyên đã lên tiêu đề rồi.

Những paparazi nói như kiểu cô và anh đã chia tay thật sự, giống như đã tận mắt nhìn thấy. Bùi Anh khẽ chau mày, cô cùng Tống Nam Xuyên hình như còn chưa chính thức chia tay đâu? Bọn họ đậy nắp quan tài kết luận như vậy, khiến cô cũng không biết cô cùng Tống Nam Xuyên có phải đã chia tay thật hay không.

Bình luận trên đó cũng hết sức đặc sắc, đa số mọi người đều có chút hả hê, có dáng vẻ như đã biết trước. Cũng có một số ít fan gửi lời an ủi đến cô, lúc này Bùi Anh mới cảm giác được một chút ấm áp.

Cô không có mặt trước sự việc trên weibo lần trước, cô vừa ăn sáng về, cô mới phát hiện thì ra tất cả tin tức đều bị xóa.

Là Tống Nam Xuyên tìm người xóa sao? Cô một mực suy nghĩ, thoát khỏi weibo rồi tắt máy tính.

Hôm qua cô từ chỗ của Tống Nam Xuyên ra, chỉ lấy túi sách của mình, quần áo gì gì đó đều ở chỗ kia. Nhưng bây giờ cô không thể sang lấy lại, may mắn lúc cố chuyển vô đó,chỉ mang theo một nửa quần áo, hiện ở nhà vẫn còn để mặc.

Cô lại suy nghĩ, cô cũng không thể cứ ở chỗ của Nhậm San San, người theo dõi cô không có đây, cô có trở về mà nói cũng không sao nhỉ.

A…..Bùi Anh cầm lấy di động, gửi cho Trần Thắng một tin nhắn: "Trần tổng, ông có thể giúp tôi tìm một phòng trọ nhỏ không? Chỗ tôi thuê cũ hết sức không an toàn, tôi muốn đổi nơi khác tốt hơn."

Trần Thắng trả lời rất nhanh: "Được, chỗ của Đào Đào cũng là tôi giúp cô ấy thuê, cô xem thử tôi sẽ chuyển cô và Đào Đào đến một tiểu khu, được chứ?"

Bùi Anh qua phòng ở của Đào Đào, chỗ đó tiền thuê gấp hai chỗ của cô. Nhưng mà bây giờ cũng không còn cách khác, Trần Thắng tìm phòng nhanh hơn nhiều so với cô tìm.

Cô cắn răng, đáp ứng: "Được, cảm ơn."

Trần Thắng: Được rồi, thuê được tôi sẽ báo cho cô.

Bùi Anh mới vừa để điện thoại xuống, Trần Thắng lại gửi tin đến: "Cô cùng Tống Nam Xuyên thực sự chia tay sao?"

Bùi Anh: "..."

Cô suy nghĩ, còn chưa nói chuyện cô với Tống Nam Xuyên: "Hôm qua chúng tôi mới cãi nhau ầm ĩ một trận."

Trần Thắng: Cặp tình nhân nào mà không cãi nhau, có vấn đề thì hãy giải quyết, hết giận là sẽ qua.

Bùi Anh: Vâng... Cảm ơn Trần tổng quan tâm

Trần Thắng: Không có gì, tôi đi giúp cô tìm phòng đây.

Bùi Anh: Được.

Lo xong chuyện phòng trọ, trong lòng Bùi Anh thoáng nhẹ nhõm. Nhưng mà phòng trước kia, cô vẫn phải quay về ở tạm, thuận tiện sắp xếp đồ đạc lại.

Cô gọi xe đi khỏi chỗ của Nhậm San San, đến phòng trọ của cô, nhìn quanh mấy lần. Người đàn ông theo dõi anh quả nhiên không còn ở đây.

Cô từ taxi bước xuống, đi cực nhanh vào. Mới chỉ vài ngày không về, thế nhưng cô lại có một cảm giác lưu luyến. Cô nằm trên giường, gửi cho Nhậm San San một tin nhắn weichat: "San San, tớ đã về chỗ cũ rồi."

Nhậm San San: Cậu không sợ gặp lại tên biến thái kia sao?

Bùi Anh: Tớ đã nhờ Trần tổng giúp tớ tìm phòng, khoảng hai ngày có thể chuyến tới.

Nhậm San San: Được rồi, hôm nay lại có style mới nhập về, sáng mai đến chụp hình.

Bùi Anh: ... Được.

Lúc này Tống Nam Xuyên cũng đang chán chường nằm ở nhà, sau khi say rượu rất khó chịu, hiện tại đầu anh rất đau. Anh vẫn còn đang nằm trên ghế sô pha ngoài phòng khách xuất thần, liền nghe đượv vài tiếng mèo kêu.

Anh giương mắt nhìn, là mấy con mèo hoang do Bùi Anh mang đến.

"Meo meo ~" Tiểu Hắc đi đến cạnh ghế sofa, ngước đầu lên nhìn anh, bộ dáng kia rõ ràng chính là muốn đòi ăn.

Tống Nam Xuyên cười ha ha: "Mẹ các cưng đi rồi, không còn người đút cho ăn đâu."

"Meo meo meo meo ~" Tiểu Hắc Khế Nhi vẫn không ngừng kêu, đầu của Tống Nam Xuyên lại đau lên.

"Thật sự là sợ mấy cưng." Anh từ trên ghế salon đứng lên, đến phòng bếp tìm thức ăn cho mèo. Mà nói đến, mà mấy con mèo này bình thường chẳng thấy bóng dáng ở đâu, vừa đến giờ ăn cơm, thì tất cả đều xông ra.

Cũng thật khôn khéo đấy.

Làm xong thức ăn cho mèo cùng nước, Tống Nam Xuyên đem chậu thức ăn đưa tới trước mắt chúng. Lúc này ba con mèo đều xuất hiện, hết sức chuyên chú mà ăn.

Tống Nam Xuyên ngồi xổm bên cạnh nhìn chúng nó, nhất thời vui mà mà đưa tay sờ đầu Tiểu Hắc.

"Meo meo!" Tiểu Hắc không kiên nhẫn vung móng vuốt, đẩy tay anh ra, lưu lại một vệt đỏ rõ ràng.

Tống Nam Xuyên: "..."

"Được, tôi hảo tâm giúp các cưng, các cưng còn dám bắt tôi, hử?" Tống Nam Xuyên giương đuôi lông mày, cười như không cười nhìn chúng nó.

"Meo meo." Tiểu Hắc lại gọi một tiếng, kia một tiếng tựa như ở nói "Xúc đống phân* đừng quấy rầy trẫm dùng bữa" .

Xúc đống phân: ý nói người nuôi chó, mèo xúc phân cho chúng. Người yêu chó mèo đem so sánh với xúc đống phân, với về ngoài khôi hài để tạo không khí. Dùng để chỉ người cuồng chó, mèo.

Tống Nam Xuyên: "..."

Anh cảm thấy con mèo này làm chức tổng giám đốc bá đạo còn hơn hẳn anh.

... Rõ ràng trước kia ở cùng Bùi Anh chúng nó không phải như thế!

Anh hình như muốn so đo với chúng, lại sờ soạng đầu Tiểu Hắc, lần này khi nó vung móng ra, anh cực nhanh tránh thoát.

Nhìn Tiểu Hắc chụp hụt, anh ở một bên cười cực kỳ đắc ý.

Tiểu Hắc: "..."

Tên xúc đống phân này có phải bị chậm phát triển trí tuệ không vậy?

Tống Nam Xuyên: "..."

Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng anh cảm thấy anh đọc hiểu ánh mắt  của nó.

Anh không them để ý ba con mèo đó nữa, tự mình trở về phòng bếp. Vốn còn không biết là, nhìn chúng nó ăn cơm, anh cũng sẽ cảm thấy đói.

Anh không muốn gọi điện thoại kêu người đưa đồ ăn đến, liền mở ra tủ lạnh xem. Bên trong còn còn dư lại một chút rau dưa, là do trước kia Bùi Anh mua. Anh mang đồ ăn ra xem, lại thả trở về.

Tổng giám đốc bá đạo sao có thể tự mình nấu chứ?

Đứng trước tủ lạnh suy nghĩ một hồi, hắn ánh mắt đã rơi vào một bao miến ốc*.

Miến ốc: Quãng Tây, Liễu Châu hiệu Chimi Fen, với hương vị mới mẻ, chua, cay và vô cùng độc đáo.

Đây cũng là do Bùi Anh mang đến, anh vốn mãnh liệt phản đối bỏ bao miến ốc vào tủ lạnh, nhưng hiện  tại xem thử, không có hiệu quả chút nào.

Trước kia để hai bap, hiện tại chỉ có một bao, khẳng định  là Bùi Anh thừa dịp anh khôn có ở đây trộm mất một bao!

Anh còn đang giận cô vậy mà lại ở nhà nấu miến ốc ăn một mình, đột nhiên tự giễu cười một cái.

Tống Nam Xuyên mày giận gì chứ, người ta đã muốn cùng mày chia tay rồi, tại sao mày cứ nghĩ đến cô ấy chứ?

Anh đem bao miến ốc lấy ra, ném vào thùng rác, ba giây sau, anh lại nhặt nó trở về.

Hôm nay tâm tình anh không tốt, liền muốn ăn một ít món khẩu vị nặng, ngược lại anh muốn nhìn thử món miến ốc này ăn vào sẽ như thế nào.

Dựa theo hướng dẫn trên bao, anh đem nó ngâm trong nước sôi 10 phút,rồi  bắt đầu nấu. Mở túi đựng măng chua ra, một mùi hương mê người bay vào mũi, Tống Nam Xuyên khó chịu nhíu nhíu mày.

Thứ này thật sự có thể ăn sao? Anh do dự một hồi có nên ném nó đi hay không, mới hạ quyết tâm, bỏ măng chua xuống.

Trong lúc nồi còn đang nấu, anh mở ra cửa sổ phòng bếp và phòng khách cực nhanh, những túi đóng gói cũng toàn bộ bị bỏ ra ngoài thùng rác.

Làm xong những thứ này, Tống Nam Xuyên mới cảm thấy thoải mái một chút. Chờ miến nấu xong, anh đem món ăn đổ ra chén, giải quyết chướng ngại tâm lý nếm thử.

Miến nấu vừa chín, không nhuyễn cũng không cứng, ăn măng chua cũng không có mùi vị lạ gì, thậm chí có thể nói có chút thú vị, quan trọng nhất là, anh đã thêm một túi dầu gia vị, cay thật đã ghiền.

... Anh thế mà lại cảm thấy hương vị không tệ.

Anh ăn thử một miếng bột gạo, lần thứ hai trong ngày tự giễu.

Một người có thể gây ảnh hưởng đến người khác bao nhiêu đây?

Hôm nay, anh có nẳm mơ cũng không nghĩ đến mình sẽ ngồi trong phòng bếp ăn miến ốc.

Buổi tối Bùi Anh cũng không có hứng thú gì, nên không muốn ăn nữa, cô nằm trên giường nghe nhạc, weichat liền nhận được tin nhắn mới.

Du Khải Trạch: Còn vì ( nhảy múa ) tuyển người mà không vui sao?

Bùi Anh suy nghĩ một hồi, trả lời anh ta: "Không có, anh muốn xem thử sao."

Bùi Anh: Trước tiên...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.