Chỉ Trách Lúc Trước Mắt Bị Mù

Chương 35



Edit: Tử Liên Hoa 1612
Beta: Đào Sindy

Bùi Anh tổng kết cuộc sống bây giờ của mình, cơ bản mỗi ngày đều ở đoàn phim quay chụp và vượt qua việc đắm chìm vào nam sắc.

Ừm, thêm một chuyện nữa là ăn thịt, thịt thật sự.

Hôm nay quay hình là cảnh nữ chủ ăn thịt, hơn nữa còn là nam chủ mời nữ chủ ăn bò bít-tết cao cấp. Món bít-tết này là đầu bếp chính của nhà hàng Úc Thị đích thân làm, Bùi Anh theo thường lệ chụp mấy bức ảnh, tải lên weibo.

Giống như bình thường, anti fan bình luận cũng vô cùng tích cực.

"Kể từ khi đóng [Mùa Yêu Thương], weibo của Bùi Anh toàn thức ăn ngon. : ) "

"Mỗi ngày trên weibo xem cô ăn thịt, sau đó lại xem trong TV một lần, thật mệt quá [tạm biệt] "

"Người bạn tốt của Bùi Anh plus sắp online. [mỉm cười] "

"Quyết định đêm nay ăn thịt bò [mỉm cười] "

"Đạo cụ nổi danh của Hoàn Vũ là ăn cơm ngon, nhưng tôi chưa bao giờ thấy weibo phát rồ như vậy [tạm biệt] Cầu cho cô béo phì."

"Bùi Bùi, đoàn phim các cô còn thiếu người sao? QAQ Sao lại ăn cái loại thịt đó QAQ "

Bùi Anh đăng weibo vẫn thấy chưa đủ, còn gửi cho Tống Nam Xuyên.

Anh Anh: Đang làm gì thế? Em đang ăn thịt: ) [hình ảnh]

Tống Nam Xuyên: "..."

Anh chọn một bức ảnh trong album, gửi cho Bùi Anh.

Tống Cẩu Đản: Anh cũng có thịt ăn : ) [hình ảnh]

Bùi Anh nhìn thoáng qua ảnh chụp anh gửi tới, lập tức đầu đầy vạch đen. Đó là ảnh chụp lúc cô ngủ.

Anh Anh: Anh chụp khi nào vậy! [nổi giận]

Tống Cẩu Đản: Khuya ngày hôm trước?

Anh Anh: Xóa đi [mỉm cười]

Tống cẩu đản: Không nên, đây là tấm ảnh duy nhất anh trân trọng. [mỉm cười]

Bùi Anh: "..."

Không biết xấu hổ!

Buổi tối quay phim xong, không ngờ Tống Nam Xuyên lại đến đón cô. Thời gian đoàn phim làm việc và nghỉ ngơi anh đều đã xem qua, anh một bên giúp Bùi Anh thắt dây an toàn, một bên hỏi cô: "Ngày mai em được nghỉ phép đúng không?"

"Ừm." Bình thường đoàn phim làm mười ngày mới có thể có một ngày nghỉ, Bùi Anh dự định ngày mai ngủ một ngày, nghỉ ngơi cho thật tốt.

Tống Nam Xuyên gật đầu, nói: "Vậy ngày mai anh cũng không đến công ty."

"... Anh thân là tổng giám đốc sao có thể tùy ý như vậy được chứ?"

"Cũng bởi vì anh là tổng giám đốc nên mới có thể tùy ý như vậy." Tống Nam Xuyên nhíu mày, nhìn Bùi Anh. "Nếu  ngày mai đã nghỉ phép, anh sẽ dạy em bơi lội."

Lông mày Bùi Anh nhịn không được nhảy lên: "Khi nào thì em nói muốn học bơi?"

"Bơi là kỹ năng cơ bản để sinh tồn, đương nhiên phải biết, chẳng lẽ em chưa từng rơi xuống nước?"

"Không, cơ bản là em sẽ không đi tới bờ sông." Bùi Anh mỉm cười.

"Nhưng mà bây giờ gần đến mùa hè, nhất định sẽ có rất nhiều party ở bể bơi, em được mời chẳng lẽ cũng định không đi sao?"

"... Chờ được mời rồi nói, ngày mai em sẽ ngủ."

"Ok, buổi sáng ngủ, buổi chiều bơi."

Bùi Anh: "..."

Cô vốn tưởng rằng Tống Nam Xuyên chỉ là nhất thời nổi hứng, không nghĩ tới ngày hôm sau anh thực tàn nhẫn kéo mình dậy. Bùi Anh vuốt vuốt tóc đen có vài phần hỗn loạn do mới ngủ dậy, sắc mặt không tốt nhìn anh: "Vì sao nhất định phải học bơi! Em nhiều năm không biết bơi không phải không có việc gì hay sao!"

Tống Nam Xuyên vô tội trừng mắt nhìn: "Nếu em không biết bơi, anh không thể yên tâm dẫn em ngồi du thuyền ra biển, càng không yên lòng dẫn em đi nghỉ phép ở bờ biển."

Bùi Anh: "..."

"Hay đến lúc đó em muốn lúc nào cũng mặc áo cứu sinh?"

... Bùi Anh tưởng tượng đến hình ảnh đó, cảm thấy nên đi học bơi.

Trong biệt thự Tống Nam Xuyên có một bể bơi, Bùi Anh ăn cơm trưa xong, theo anh đi bể bơi.

Mặc dù ở chỗ này lâu như thế, nhưng đây là lần đầu tiên cô tới nơi này, không ngờ lại lớn như vậy. Tống Nam Xuyên đưa cho cô một bộ áo tắm, kêu cô đi thay. Bùi Anh nhìn áo tắm hai mảnh màu xanh nước biển trong tay, lông mày dãn ra: "Không có liền thân sao?"

Tống Nam Xuyên kinh ngạc nhìn cô: "Đã là năm nào rồi, vẫn còn có người mặc áo tắm liền thân?"

Bùi Anh: "..."

Không phục sao!

Nhưng lần này tổng giám đốc Tống giàu nứt vách chỉ chuẩn bị bộ áo tắm, Bùi Anh đành phải đi thay. Lúc cô đi ra, Tống Nam Xuyên cũng thay quần bơi, đang nằm trên ghế nghỉ ngơi. Bùi Anh chậm rãi đi tới, Tống Nam Xuyên ngửa đầu nhìn cô, không kìm lòng nổi huýt sáo: "Hết sức vừa người, bộ dạng này của em còn gợi cảm hơn khi không mặc gì."

Bùi Anh nổi cáu: "... Quả nhiên đây là mục đích của anh! Đồ háo sắc!"

Tống Nam Xuyên đứng lên, hào phóng bày tỏ: "Không phải anh cũng mặc cho em xem sao?"

... Ai muốn nhìn anh chứ!

Trong lòng Bùi Anh châm chọc như thế, nhưng ánh mắt không ngăn được liếc qua cơ bụng xinh đẹp của Tống Nam Xuyên. Phát hiện cô lén lút nhìn mình, Tống Nam Xuyên cười hỏi cô: "Em có hài lòng không?"

Bùi Anh: "..."

Nói thật đi tổng giám đốc Tống, anh có phải tổng giám đốc lạnh lùng hung dữ trong truyền thuyết không ?

Trước tiên Tống Nam Xuyên kéo cô khởi động, sau khi ấm người mới để cho cô xuống nước. Nghe thấy phải xuống nước, trong lòng Bùi Anh có chút sợ hãi. Cô đứng cạnh bờ hồ, nói với Tống Nam Xuyên: "Lúc còn nhỏ học bơi, thiếu chút nữa chết đuối, em có bóng ma trong lòng, không muốn xuống nước."

Tống Nam Xuyên trấn an vỗ vỗ lưng cô, dịu dàng nói: "Không sao, chúng ta đi tới chỗ nước cạn, mực nước chỗ đó chỉ có 1m5, em đứng thẳng lên là chỉ tới bả vai."

"Được rồi." Bùi Anh đi theo anh đến chỗ nước cạn, dè dặt xuống nước. Tống Nam Xuyên liên tục ở bên cạnh dắt tay cô, kéo cô đi lên phía trước hai bước: "Em không phải sợ, anh ở bên cạnh, sẽ không để em chìm xuống."

"Ừm..."

"Cơ thể người đều có sức nổi, đầu tiên em thử cảm giác nổi trên mặt nước đã." Tống Nam Xuyên vừa nói vừa kéo cô lùi về sau mấy bước, để cho Bùi Anh chậm rãi nổi trên mặt nước.

Hai chân Bùi Anh vừa rới khỏi mặt đất, cô đã bắt đầu luống cuống. Nỗi sợ chết đuối trước kia vẫn còn lưu lại trong cô, lúc này vừa tiếp xúc với mặt nước, sợ hãi khi đó lại cuốn tới lần nữa. Tống Nam Xuyên thấy cô sợ hãi như thế, vội vàng đỡ cô lên.

"Có sao không?" Hai tay anh đều vòng quanh eo cô, đề phòng cô té xuống. Bùi Anh thở hổn hển, úp mặt vào vai anh nói: "Không được, em sợ quá, nhất định em không đi bờ biển nghỉ phép được."

Tống Nam Xuyên khẽ cười hai tiếng, vỗ nhè nhẹ sau lưng cô, dụ dỗ: "Không có việc gì, đang nhớ tới lần suýt chết đuối sao?"

"Uh, nước vừa dâng lên là em đã thấy sợ."

Tống Nam Xuyên lại an ủi cô một lúc, mới hỏi: "Khi đó là thế nào? Ai dạy em bơi lội?"

"Em trai em..." Bùi Anh nhẹ nhàng nhíu mày. "Em mãi không biết bơi, cũng không có người dạy,nghỉ hè năm cấp hai em trai rủ em đi bơi, em vốn một mực mang phao bơi, kết quả bị cậu bé cướp đi, nói là học sinh trung học còn mang phao bơi hết sức mất mặt... Sau đó em ấy mới dạy em tập bơi, kết quả em bị chuột rút, em ấy không có cách kéo em lên, cuối cùng phải nhờ hai người lớn bên cạnh cứu."

Khi đó Bùi Anh nghĩ mình sẽ chết đuối, được vớt lên bờ còn run lẩy bẩy. Sau khi về nhà cha mẹ biết chuyện này, không trách em trai cô, ngược lại dạy dỗ cô một trận, vì thế cô cũng không dám tập bơi nữa.

"Em trai em cũng quá không hiểu chuyện, tự mình không lo được, còn dám dạy người khác bơi?" Tống Nam Xuyên vốn vì người nhà Bùi Anh quá thiên vị em trai cô đã có ấn tượng không tốt, nay lại càng thêm không thích cậu ấy.

Bùi Anh không nói gì, Tống Nam Xuyên nhìn cô nói: "Hiện tại em sợ nước như vậy, khẳng định học không tốt, thế này đi, em học ngâm nước trước, chờ quen rồi sẽ không sợ thế nữa."

"Ngâm nước?" Bùi Anh không rõ lắm.

Tống Nam Xuyên giải thích: "Chính là ngồi xổm xuống, cả người đều ngâm trong nước, nín thở, có thể kiên trì đến đâu hay đến đó."

"... Nghe có chút đáng sợ."

Tống Nam Xuyên bị ánh mắt như con thỏ nhỏ của cô chọc cười, kéo hai tay cô, nói: "Không cần sợ, anh sẽ luôn giữ tay em, tuyệt đối không buông ra."

"A... Anh cũng xuống ngâm nước sao?"

"Ừ."

Bùi Anh suy nghĩ một lúc, gật đầu nói: "Vậy cũng tốt, em thử xem."

Tống Nam Xuyên cầm một bộ kính bơi đeo lên giúp cô, sau đó tự mình cũng đeo một bộ. Anh dắt tay Bùi Anh, khẽ mỉm cười với cô: "Chuẩn bị xong chưa?"

"Ừm." Bùi Anh gật đầu.

"Vậy anh đếm một hai ba, chúng ta cùng nhau ngồi xổm xuống."

"Được."

"Một, hai, ba." Tống Nam Xuyên đếm xong, cùng với Bùi Anh nhảy vào trong nước.

Nước từ bốn phương tám hướng vọt tới khiến Bùi Anh lại bắt đầu sợ hãi. Giống như phát hiện, hai tay Tống Nam Xuyên thoáng tăng thêm sức lực, mười ngón tay đan xen với cô.

Bùi Anh vô thức nhìn về phía anh, Tống Nam Xuyên cong môi cười cười, tiến đến bên cạnh hôn lên môi cô.

Bùi Anh lớn như vậy, lần đầu tiên ở dưới nước hôn môi, cảm giác này vô cùng kỳ diệu, giống như bọn họ hô hấp lẫn nhau, không thể thiếu, đòi hỏi lẫn nhau, như một thế giới cổ tích đầy lãng mạn.

Trong cái hôn lâu dài này của Tống Nam Xuyên, Bùi Anh đã sớm vứt nỗi sợ nước lên chín tầng mây. Tới lúc trong phổi hai người chỉ còn chút xíu không khí, Tống Nam Xuyên mới kéo Bùi Anh lên.

Vừa nổi lên mặt nước, Bùi Anh đã mãnh liệt thở hổn hển mấy cái. Tống Nam Xuyên tháo mắt kính xuống, ôm lấy eo cô, nhấc cô lên trên vách: "Cảm giác thế nào? Có phải thoải mái hơn là hôn môi phía trên không?"

Bùi Anh cả người vẫn chưa bình thường trở lại, nhưng vẫn cố gắng liếc mắt.

Tống Nam Xuyên cười tiến lại hôn cô, nhìn cô nói: "Như vậy sau này trong nước, thứ em nhớ lại không phải chết chìm mà là cảm giác hôn khi nãy."

Mặc dù Bùi Anh không muốn thừa nhận, nhưng cô lại bị câu nói của anh làm cho động tâm, nhất định là do đại não thiếu oxy.

Tống Nam Xuyên dán vào người cô càng chặt hơn, đụng cô đầy mờ ám: "Em nghĩ làm dưới nước cảm giác thế nào?"

"...... Anh thật sự là háo sắc. Dục vọng mãnh liệt vậy sao!" Mặc dù vẫn chưa dừng lại, Bùi Anh vẫn nhịn không được mắng to.

"Trước mặt em cứ coi là vậy đi." Tống Nam Xuyên vô cùng quân tử, thẳng thắn trả lời. "Hôm nay học đến đây thôi, chúng ta trở về phòng, được chứ?"

"Không về!"

"Vậy em muốn làm ở chỗ này?"

"... Trong đầu anh còn có thể nghĩ tới thứ khác sao!"

Tống Nam Xuyên cảm thấy rất oan ức: "Hai ngày trước em kêu mệt, anh đều nhịn không làm, hôm nay thật vất vả mới được nghỉ ngơi, em còn muốn ăn vạ? Nghẹn quá lâu không tốt cho cơ thể."

Bùi Anh: "..."

Cô biết Tống Nam Xuyên dạy mình bơi lội nhất định không có ý tốt mà!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.