Chỉ Trách Lúc Trước Mắt Bị Mù

Chương 36



Edit: Tiểu Linh Đang.
Beta: Hương kyomi

Từ hồ bơi trở về, Bùi Anh liền bị Tống Nam Xuyên quấy rầy vô lối đến gần năm giờ.

Tắm rửa sạch sẽ đi ra, một bên cô vừa thay quần áo một bên vừa nói: "Bụng rất đói, em muốn ăn phở ốc."

Tống Nam Xuyên còn nằm ở màn cửa sổ nữ, nghe cô nói như thế, lông mày khẽ chau nhẹ một cái: "Anh sẽ gọi điện cho nhà hàng mang thức ăn đến."

"Không, em muốn ăn phở ốc."

"Bây giờ mới năm giờ, em ăn cái này buổi tối sẽ bị đói." Tống Nam Xuyên nói đến vô cùng chân thành.

Bùi Anh suy nghĩ một chút, gật gật đầu nói: "Có đạo lý, vậy anh gọi cho nhà hàng mang đồ ăn đến đi."

Tống Nam Xuyên còn chưa kịp cao hứng, Bùi Anh đã bổ sung một câu: "Em ăn xong phở ốc sẽ ăn bữa ăn chính."

"..." Tống Nam Xuyên không nói gì nhìn cô: "Em ăn nhiều như thế mà không sợ béo lên sao? Em không thấy trên blog của em có bao nhiêu người nguyền rủa khi em béo lên sao?"

Bùi Anh thờ ơ hừ một tiếng, đem mái tóc dài từ trong quần áo lôi ra: "Những lời nguyền rủa em đều bị em đáp trả trở lại."

Tống Nam Xuyên: "..."

"Anh nói nhiều như thế không phải là vì không muốn cho em ăn phở ốc phải không?" Bùi Anh nghiêng đầu nhìn anh, cau mũi: "Buổi chiều hôm nay anh làm rất thoải mái đúng không? Bây giờ em phải ăn phở ốc."

... Vậy cho nên hai chuyện này có quan hệ nhân quả sao? Tống Nam Xuyên thấy cô thực sự đi xuống lầu dưới, vội vàng mặc đồ ngủ đi theo. Bùi Anh đi đến phòng bếp, mở tủ lạnh ra, hai mắt nhìn vào bên trong: "Ơ, em còn một túi phở ốc vẫn nữa mà? Em nhớ rõ lúc em bỏ đi rõ ràng vẫn còn một túi ở bên trong.”

Vì cái này mà cô còn đau lòng rất lâu đấy.

Tống Nam Xuyên đi đến bên người cô, tay trái chống lên tủ lạnh nói: "Em nhớ lộn rồi."

"Làm sao có thể." Bùi Anh nhíu mày, nhìn về phía Tống Nam Xuyên: "Có phải anh ném đi rồi hay không!"

"..." Tống Nam Xuyên suy nghĩ một lúc, gật đầu nói: "Ừ."

Dù sao anh cũng sẽ không thừa nhận là bị anh ăn.

"Tại sao anh có thể ném nó đi! Vẫn chưa quá hạn mà! Nó nằm yên lặng trong tủ lạnh mà anh cũng không dễ dàng bỏ qua sao!"

"... Chung quy lại vẫn thấy sẽ bị nhiễm mùi vào những đồ ăn khác, ừ."

Bùi Anh: "..."

Nhìn bộ dáng xị mặt vô cùng mất hứng của cô, Tống Nam Xuyên đóng cửa tủ lạnh lại dụ dỗ: "Ngày mai anh sẽ bảo tiểu Trương mua cả thùng bồi thường em được không?"

Bùi Anh suy tính một lúc: "Được, em muốn mỗi túi đều được ăn trước mặt anh."

Tống Nam Xuyên: "..."

Thật nhiều thù oán.

Bởi vì phở ốc đã "Bất hạnh tử trận", Bùi Anh đành phải để Tống Nam Xuyên gọi điện thoại cho nhà hàng gọi đồ ăn. Lúc anh đi đến phòng khách gọi điện thoại, di động của Bùi Anh cũng vang lên, cô lấy tới nhìn, là mẹ.

Nhẹ khẽ nhíu mày, Bùi Anh đi đến một góc,vẫn nghe điện thoại: "Mẹ, có chuyện gì không?"

"A Tú Quyên này, không phải là em trai con sắp đến cuối kỳ sao, mẹ lo phí sinh hoạt của nó không đủ. Con xem cuối kỳ học tập vất vả như thế, dù sao cũng phải để em ăn uống đầy đủ đúng không?”

"Vâng, con biết rồi, một lát nữa con sẽ chuyển tiền cho em."

"Vậy thì tốt rồi." Sau khi mẹ của Bùi Anh nói xong trầm mặc mấy giây, mới lại hỏi: "Lúc trước mẹ nghe nói con và cái cậu Tống tổng gì đó ầm ĩ mâu thuẫn, bây giờ lại hòa hợp rồi đúng không?"

Bùi Anh nhíu mày, nhẫn nại trả lời: "Vâng."

"Như thế này mới đúng chứ, con hãy cùng cậu ta ở một chỗ thật tốt, đừng động một chút là cáu kỉnh với người ta. Những người có tiền khẳng định tính cách đều rất hiếu thắng, con nên nhẫn nhịn nhiều hơn mới đúng."

Bùi Anh nghe bà nói như thế cuối cùng có chút không vui: "Mẹ, hai người sống chung với nhau nhường nhau một chút là phải, nhưng không thể để con một mực nhường anh ấy, hơn nữa cũng phải xem là chuyện gì."

"Con nói xem con với một tổng giám đốc ưu tú như người ta thì giận dỗi cái gì, người ta có thể vừa ý con chính là phúc khí của con, người như Tống tổng còn có thể thiếu phụ nữ sao?"

"Được rồi địa vị gia đình có thể sẽ móc nối với thu nhập kinh tế, nhưng tự con cũng có thể kiếm tiền, mặc dù không kiếm được nhiều tiền như anh ấy, nhưng con cũng sẽ không cầu xin anh ấy mua cho con cái gì. Con cần thứ gì tự con có thể mua, bây giờ không mua nổi về sau sẽ mua được, nếu là cả đời cũng không mua nổi, con có thể không mua. Con không cho rằng con sẽ nhất định phải thấp đầu khi đứng trước mặt anh ấy."

"Con xem chính con cũng biết mình không kiếm nhiều tiền hơn so với người khác, trong tình huống này có cần thiết phải hiếu thắng như thế không? Làm nũng có thể có được vật chất, nhất định phải cực nhọc đi kiếm tiền như thế sao?"

"Mẹ cho rằng hình thức sống chung như thế có thể lâu dài sao? Chỉ có tình cảm ngang hàng mới có thể tiếp tục duy trì lâu dài."

"Được rồi, mẹ cũng không tranh cãi với con nữa, chỉ cần con ở cùng cậu ta một chỗ thật tốt, thích sống chung kiểu gì là việc của con."

Bùi Anh biết rõ bọn họ vẫn còn đang đánh chủ ý lên tiền của Tống Nam Xuyên, liền nhắc lại việc cũ: "Mẹ, trước đây con cũng đã nói qua, con sẽ thực hiện nghĩa vụ phụng dưỡng của mình, nhưng tiền của anh ấy mọi người cũng đừng nghĩ đến."

"Đứa nhỏ này làm sao con lại nói như vậy? Sau này các con kết hôn rồi, chẳng lẽ cậu ta còn không bỏ ra chút ít sính lễ nào sao?"

Bùi Anh cười một tiếng: "Vậy của hồi môn của con đâu?"

Nghe thấy đầu bên kia điện thoại trầm mặc, Bùi Anh im lặng cười cười: "Vậy cứ như thế đi, lát nữa con sẽ chuyển phí sinh hoạt cho em trai."

Cô dứt lời liền xoay người, mới phát hiện Tống Nam Xuyên dựa vào ghế sofa nhìn mình. Anh nhíu mày, cười hỏi cô: "Gọi điện thoại với ai vậy?"

"À, mẹ em." Bùi Anh nắm di động trong tay, giống như người bị người ta nắm được bím tóc, có chút mất tự nhiên: "Mẹ muốn em gửi phí sinh hoạt cho em trai, đã sắp cuối kỳ rồi."

"À..." Tống Nam Xuyên ý vị thâm trường nhướn đuôi lông mày: "Tại sao anh lại nghe được cái gì mà của hồi môn vậy?"

"... Anh cái người này tại sao lại nghe trộm người ta nói điện thoại vậy!" Bùi Anh thẹn quá hoá giận nhìn anh. Tống Nam Xuyên cười đi lên trấn an một Bùi Anh đang xù lông, khẽ cười hỏi: "Dì, có phải không chờ được muốn gả em cho anh rồi hay không?"

Bùi Anh mím môi, bà ấy không chờ được muốn lấy tiền của anh mới là thật.

Thấy Bùi Anh không nói lời nào, Tống Nam Xuyên kéo cô đến ghế sofa ngồi xuống, hỏi cô: "Lại cãi nhau với mẹ sao?"

Bùi Anh mím môi nói: "Gần  đây mỗi lần gọi điện thoại với mẹ cũng sẽ cãi nhau." Cô nói ngửa đầu nhìn về phía Tống Nam Xuyên: " Về sau anh không cần mua gì cho em đâu."

"Tại sao?"

"Để tránh cho em cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn."

Tống Nam Xuyên nhịn không được khẽ cười một tiếng: "Em cho là như vậy?"

"Dù sao mẹ em cũng cho rằng, về mặt kinh tế anh chèn ép em, vậy nên cái gì em cũng phải nghe anh." Cô nói đến đây dừng một chút, nghiêm túc hỏi Tống Nam Xuyên: "Có phải anh cũng cho rằng như thế hay không?"

Tống Nam Xuyên vuốt vuốt đầu của cô nói: "Trước đây ít nhiều anh cũng có loại suy nghĩ này, nhưng mà từ sau khi cãi nhau với em lần trước, anh nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này một chút. Anh cảm thấy em nói không sai, trong lúc đó xác thực hai người phải tôn trọng lẫn nhau, mà không phải cái gì cũng quyết định từ một phía. Mặt khác về vấn đề tiêu tiền, người đàn ông không tiêu tiền trên người bà xã mình, vậy thì tiêu tiền ở đâu đây?”

Bùi Anh hừ hừ hai tiếng, từ chối cho ý kiến với hai chữ “bà xã” này. Tống Nam Xuyên nhìn cô, hai mắt nhu tình như nước: "Em cần hiểu một chuyện, vì em tiêu tiền, không phải để thỏa mãn em, mà là thỏa mãn chính bản thân anh. Nếu như không thể để em tiêu tiền, anh còn kiếm nhiều tiền như vậy để làm cái gì đây?”

... Nghe thế này hình như rất có đạo lí riêng.

Bùi Anh dần dần bị anh thuyết phục.

"Meo meo ~" Tiểu Hắc không biết từ nơi nào xông ra, nhẹ nhàng nhảy lên ghế sô pha. Bùi Anh ôm nó đứng lên trêu chọc, Tống Nam Xuyên không kiên nhẫn liếc nhìn con mèo chướng mắt kia một cái. Sớm không  ra muộn không ra, hết lần này tới lần khác chọn thời điểm này chạy ra. Anh đang cảm thấy bầu không khí rất tốt, nói không chừng có thể ôm Bùi Anh làm một lần nữa đấy.

Bùi Anh vừa ôm vừa thuận tiện cầm lên kịch bản bắt đầu học thuộc lời , Tống Nam Xuyên đành phải ngồi qua một bên, cầm lấy máy tính bảng xem một chút tin tức.

Nửa giờ sau bữa ăn Tống Nam Xuyên đã được mang đến, Bùi Anh bỏ tiểu Hắc xuống đi rửa sạch tay, ngồi vào đối diện Tống Nam Xuyên.

Tống Nam Xuyên gắp một miếng thức ăn vào trong bát của cô, nhìn cô hỏi: "Cuối cùng chịu bỏ kịch bản xuống rồi sao?"

Bùi Anh ngẩn người, sau đó không nhịn được bật cười: " Chua quá đấy, vậy mà anh còn ăn dấm chua với kịch bản được sao?”

"Không phải sao? Em nói xem có bao nhiêu buổi tối em lựa chọn sủng hạnh kịch bản mà không phải là anh.”

Bùi Anh càng cười vui vẻ hơn, Tống Nam Xuyên đợi cô cười đủ, mới hỏi: "Bộ phim này của em còn cần phải quay trong bao lâu nữa?.”

Bùi Anh nói: “Trước mắt công việc quay phim được tiến hành cực kỳ thuận lợi, vậy nên công việc có thể sẽ được hoàn thành sớm, em đoán trung tuần tháng sau có thể đóng máy."

"Uh, vậy thì chờ em đóng máy, chúng ta đi ra ngoài chơi."

"Được."

Tống Nam Xuyên đã sớm bắt tay vào chuẩn bị kế hoạch đi du lịch, như lúc trước anh đã nói với Bùi Anh, thời gian du thuyền rời bến và nghỉ ngơi cạnh biển đều bao quát ở trong đó. Vì có thể thoải mái vui chơi bên bờ biển, anh không ngừng lại chương trình học bơi của Bùi Anh, mỗi lần tổ quay phim nghỉ ngơi, anh đều tận dụng mọi thứ kéo cô đi hồ bơi.

Trải qua mấy lần huấn luyện như thế này, Bùi Anh đã không sợ nước nữa, chỉ là bơi lội cũng chưa hoàn toàn học được, bơi trong nước hơi sâu cũng sẽ chìm xuống.

Tuy rằng Bùi Anh vẫn ở trong tổ làm phim bận rộn như cũ nhưng vẫn tiến hành đâu vào đấy , tuy [mùa yêu thương ] càng lúc càng hot, danh tiếng của cô cũng lên , càng cao rất nhanh,ngày càng nhiều người nhận ra cô, mà biểu hiện của cô trong phim truyền hình, cũng được phần lớn người xem công nhận.

Bước vào tháng bảy, đã có thể trông thấy hy vọng tổ phim đóng máy, Tống Nam Xuyên cũng từ chỗ Tiểu Trương biết được tin tức kịch bản phim điện ảnh( Kẻ đóng vai) cơ bản đã hoàn thành.

Sau đó anh tính toán thời gian một chút, phim truyền hình của Bùi Anh trung tuần thì có thể thuận lợi đóng máy, thời điểm cuối tháng, sẽ mở họp báo công bố phim (kẻ đóng vai), sau đó sẽ bắt đầu tuyển chọn nhân vật nữ chính.

Trong lúc đó có thời gian nửa tháng để nghỉ ngơi, có thể mang theo Bùi Anh đi chơi một vòng.

Trung tuần tháng bảy, [ mùa yêu thương ] đúng hạn đóng máy, ngày đó tổ phim long trọng cử hành nghi thức đóng máy. Rất nhiều cơ quan truyền thông nghe tin mà đến, tổ kịch chuẩn bị rất nhiều đồ ăn, còn phát cho mỗi diễn viên một bó hoa tươi.

Bùi Anh chụp lại tiệc đóng máy và hoa tươi, tất cả đều post lên weibo.

Bùi Anh v: Hôm nay [ mùa yêu thương ] đóng máy, trong lòng có trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Đây là bộ phim đầu tiên tôi tham gia với vai trò diễn viên chính, đối với tôi mà nói vô cùng có ý nghĩa. Mấy tháng này công tác ở tổ quay phim, tôi học được rất nhiều thứ, tất cả diễn viên cùng nhân viên làm việc đều vô cùng tốt, đương nhiên, mỗi tuần đúng giờ canh giữ ở trước ti vi xem các bạn cũng rất tuyệt. Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, hiện tại bộ phim mới được phát sóng một nửa, sau này mong tiếp tục ủng hộ a ~ cuối cùng muốn long trọng cảm ơn tổ phim, để cho tôi ăn nhiều thịt như vậy [ đáng yêu ] về sau còn có bộ phim như thế này, nhớ đến tìm tôi nhé [ đáng yêu ]

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.