Chỉ Trách Lúc Trước Mắt Bị Mù

Chương 7: Đóng máy



[Xem xong tin nhắn của Tống Nam Thần gửi đến, tâm Bùi Anh nhảy dựng lên.

Lời mời này có sức dụ hoặc rất lớn đối với cô, thậm chí cô bắt đầu suy nghĩ nên mặc gì để đi đến buổi hẹn, nhưng một lát sau cô trả lời: "Thật ngại quá, hôm nay tôi đã có hẹn ăn cơm cùng đoàn làm phim."

Bùi Anh cảm thấy thật tiếc nuối, vì sao anh không hẹn cô sớm một chút, như vậy cô nhất định sẽ từ chối lời mời của đoàn làm phim, cùng anh ra ngoài ăn tối...

Tuy rằng như vậy cô cảm thấy thật có lỗi với đoàn làm phim.

Xuyen Xuyên:"Sao nhanh như vậy đã kết thúc quay phim( đóng máy)?"

Bùi Anh: "Hả...Tôi vốn chỉ là diễn viên quần chúng, phần diễn rất ít."

Xem tin nhắn của cô gửi đến. Tống Nam Xuyên cười khẽ một tiếng: "Không sao, trong mắt tôi em là nữ chính."

....

Cầm di động ngồi ở một góc, mặt Bùi Anh bỗng chốc ửng hồng.

Trong lòng cô bắt đầu rối loạn, không biết nên trả lời như thế nào. Lúc này cô cảm thấy lời nói của Nhậm San San có vẻ đúng, Tống Nam Xuyên thật sự là một cao thủ.

Lúc này Tống Nam Xuyên lại gửi đến một tin nhắn hết sức quan tâm: "Buổi tối em đi ăn cùng ai vậy?"

Bùi Anh: "Du Khải Trạch, còn có Đào Đào."

Nhìn thấy tên Du Khải Trạch, lông mày Tống Nam Xuyên khẽ nhíu lại, anh suy nghĩ một lúc rồi gửi tin nhắn cho Bùi Anh: "Ăn ở đâu?"

"Ở Anh Đình." Bùi Anh thành thực trả lời.

"Được, ăn cơm vui vẻ, lần sau có cơ hội lại hẹn em."

Sau một lúc tin nhắn của Tống Nam Xuyên gửi đến, Bùi Anh mới để ý tại sao anh lại hỏi cô cặn kẽ như vậy?

Cô xem lại cuộc nói chuyện của hai người, xem đến câu "Trong mắt tôi em là nữ chính", mặt cô lại bắt đầu ửng hồng.

Sau khi đoàn làm phim kết thúc công việc, cô liền theo Du Khải Trạch và Đào Đào cùng đến Anh Đình. Du Khải Trạch luôn luôn tự lái xe của mình đến studio, trong chiếc porsche của Du Khải Trạch cô cùng trợ lý của Đào Đào chọn ngồi ở ghế sau.

Trên đường Đào Đào kéo lay cánh tay của Bùi Anh, cùng cô nói chuyện phiếm: " Du Khải Trạch thân là thái tử gia của Hoàn Vũ, bình thường tính tình có chút kiêu ngạo, nhưng mà anh đối với mọi người ngược lại rất phóng khoáng, cũng thường mời đoàn phim ăn cơm, đương nhiên bên ngoài Cửu Thành đều là mỹ nhân. "

Đào Đào nháy đôi mắt to tròn nhìn Bùi Anh: “Cô xinh đẹp như vậy, khó trách tại sao anh lại quan tâm vậy.”

Bùi Anh: “Có lẽ người ta là nhắm vào cô, dù sao hai ngườicũng cùng nhau quay phim lâu như vậy, nói không chừng lại biến giả thành thật.”

Bời vì gần đây (Lưu Quang Nghê Thường) đang rất nổi, kỳ thực ra phía bộ phim và công ty của nam nữ chính đều có ý muốn dựa vào sự nổi tiếng của họ để tăng hiệu suất bộ phim, đúng thật là hiệu suất tăng không ít.

Đào Đào nghe Bùi Anh nói vậy, liền nở nụ cười: “ Chẳng lẽ cô còn không biết đây đều là những thủ đoạn dùng để Marketing sao, tôi cùng Du Khải Trạch chỉ cần biểu hiện một chút, kỳ thực hai chúng tôi cũng không có thích cách làm này.”

Bùi Anh khẽ gật đầu một cái, cũng không có tiếp tục đề tài này nữa.

Không lâu sau đó xe liền đến trước Anh Đình, Du Khải Trạch sớm đã đặt một phòng bao riêng, ba người từ bãi đậu xe đi ra, liền trực tiếp đi lên. Ở đây là nhà hàng cao cấp, thường xuyên có minh tinh lui tới, phục vụ trong nhà hàng vốn dĩ vẫn thường thấy minh tinh, nhưng khi nhìn thấy Du Khải Trạch con mắt vẫn không tránh khỏi phát ra ánh sáng.

Bùi Anh nghĩ hiện tại Du Khải Trạch thật sự rất nổi tiếng a.

Chúng tôi ở trong phòng bao đợi không lâu lắm, món ăn được gọi liền nối tiếp nhau mang ra, bởi vì Du Khải Trạch là tự mình lái xe nên chúng tôi không có gọi rượu, trên bàn ăn đều là nước trái cây và trà.

Dựa theo thông lệ quốc tế, trước khi ăn cơm phải chụp hình lại.

Du Khải Trạch chụp một bức ảnh thức ăn đầy bàn, sau đó đăng lên weibo của chính mình, còn Đào Đào chỉ chụp mỗi một món ăn rồi cũng đăng lên weibo của mình.

Bùi Anh trừng mắt nhìn,cô tin tưởng rất nhanh sẽ có người hâm mộ tinh mắt phát hiện ra bọn họ là cùng chụp một bàn món ăn, rồi sau đó theo lẽ thường kết luận là hai người ăn cơm cùng nhau.Trong lòng cô âm thầm bội phục, Đào Đào thật đúng là rất hiểu những thứ này a.

Thấy hai người họ chụp xong, Bùi Anh cũng không có chụp hình, mà lặng lẽ bắt đầu ăn.

Đào Đào đại khái chính là kiểu nữ minh tinh ăn uống điều độ, đồ trên bàn ăn cô đều chỉ nhìn lướt qua, ăn được rất ít. Du Khải Trạch cũng không có để ý đến cô ấy, ngược lại liên tục giới thiệu cho Bùi Anh món nào ăn ngon. Một bữa cơm ăn hơn một giờ đồng hồ, sau khi thức ăn trên bàn vơi đi năm bảy phần,Du Khải Trạch liền đứng dậy đi thanh toán.

Đào Đào ngồi trong phòng bao, hỏi Bùi Anh ngồi bên cạnh: “Cô tí nữa sẽ về như thế nào? Có cần tôi đưa cô về không?”

Bùi Anh: “ Không cần đâu, chúng ta không cùng đường, tôi tự mình bắt xe về là được rồi.” Phòng ở của Đào Đào là do phòng làm việc tìm giúp, không cùng đường với nơi ở của cô.

Đào Đào gật đầu một cái, cũng không có nói thêm gì nữa.

Du Khải Trạch thanh toán xong liền cùng Đào Đào ra bãi đậu xe để lấy xe, Bùi Anh không cùng đi với họ. Một mình đi ra khỏi Anh Đình, chuẩn bị ở bên đường gọi xe.

Còn chưa đi đến bên đường, sau lưng truyền đến hai tiếng còi xe, Bùi Anh vô thức quay người lại, liền nhìn thấy chiếc Porsche màu đỏ dễ gây sự chú ý kia của Dụ Khải Trạch.

“Ngươi đẹp, để tôi đưa cô về.” Du Khải Trạch ngồi ở ghế lái, trên mặt còn đeo chiếc kính râm luôn mang theo bên mình.

Bùi Anh bình thường rất ít cùng nam diễn viên qua lại, thứ nhất cùng nhau xuất hiện vốn cũng không nhiều, hai là ở cùng một chỗ với nam diễn viên khó tránh khỏi gặp phải những tin đồn nhảm nhí, mà cô là loại người đặc biệt không thích scandal. Cho nên đối với việc có thể tạo scandal với Dụ Khải Trạch, cô chỉ có thể lễ phép cười cười từ chối anh: “Muộn như vậy mà chúng ta còn ở cùng nhau rất dễ khiến người ta hiểu nhầm, tôi tự mình bắt xe về là được rôi, cảm ơn ý tốt của anh.”

Du Khải Trạch ngẩng đầu lên nhìn cô: “Bọn nhà báo chính là thích tạo mấy tin gây nhiều chú ý, cô quan tâm đến bọn họ làm gì.”

Bùi Anh cười cười, anh là thái tử gia của Hoàn Vũ đương nhiên không sợ, nhưng mà cô cũng không có nhiều người hâm mộ như anh, nhìn đến những người mắng cô trên weibo cũng đã mai danh ẩn tích mất rồi, cô cũng không muốn lại thêm một lần nữa.

“Thật sự không cần, chỗ tôi ở cách chỗ này không xa...” Lời của cô còn chưa nói xong, lại có một chiếc xe dừng lại ở bên đường.

Con mắt Bùi Anh khẽ trợn tròn, kia không phải là xe của Tống Nam Xuyên sao?

Qủa nhiên cửa xe rất nhanh bị người mở ra, Tống Nam Xuyên một thân tây trang từ trên xe đi đến: “Bùi Anh, trùng hợp vậy.”

Bùi Anh vô thức ngẩn người, đúng thật là trùng hợp.

Du Khải Trạch cũng nhìn thấy Tống Nam Xuyên, hừ một tiếng: “Tống tổng cũng đến Anh Đình ăn cơm sao?”

Tống Nam Xuyên nghe vậy liền nhìn về phía Du Khải Trạch,khẽ nhếch môi: “Cùng bạn đến ăn cơm, sớm biết Du đại thiếu gia cũng ở đây, liều gọi cậu cùng ăn.”

Du Khải Trạch hừ một tiếng, không nói gì.

“Ông trời ơi, là Du Khải Trạch kìa --!”

Mặt đất như có tiếng sấm, to đến mức trở tay không kịp, Du Khải Trạch còn chưa kịp phản ứng, liền có rất nhiều tiếng hét chói tai truyền đến: “Đúng thật là Du Khải Trạch! Là người thật! Thật là đẹp trai a!”

Trong nháy mắt, chiếc Porsche đầy kiêu hãnh của Du Khải Trạch bị một đám fan nữ bao vây chật kín. Du Khải Trạch ngồi trong xe, trong lòng hết sức nhàm chán, nhưng ngoài mặt vẫn còn đặc biệt nhẫn nại phất tay chào mọi người.

“A Trạch Trạch anh có thể ký tên giúp em được không?”

“Trạch Trạch anh có thể chụp với em một bức không?”

“Ông xã”

Bùi Anh còn ở lại xem cảnh tượng xung quanh, đột nhiên cánh tay bị người kéo lại, cô vừa ngẩng đầu liền đụng phải ánh mắt của Tống Nam Xuyên.

Anh cười cười với cô, dùng khẩu hình nói: “Lên xe”

Hai giây sau cô liền bị Tống Nam Xuyên kéo lên chiếc Maybach của anh, bỏ lại Du Khải Trạch một mình ở giữa trung tâm cơn bão.

Cô từ cửa xe nhìn ra thấy bên ngoài xe của Du Khải Trạch càng ngày càng nhiều fan hâm mộ, nhịn không được cười thấp một tiếng: “Chúng ta như vậy có phải không có chút tình người rồi không.”

Tống Nam Xuyên vô thức nói: “Việc của cậu ta, cậu ta sẽ tự xử lý.”

Bùi Anh vẫn còn cười, kỳ thực nghĩ lại cô không nổi tiếng lại có chỗ tốt, giống như lúc này vậy căn bản sẽ không có ai lưu ý đến cô.

Cô thu hồi ánh mắt từ ngoài cửa sổ về, ngước mắt nhìn Tống Nam Xuyên ngồi bên cạnh: “Tống tổng, anh cũng trùng hợp đến Anh Đình ăn cơm sao?”

Tống Nam Xuyên mặt không đổi sắc ừ một tiếng: “Sau khi nghe em nói ở Anh Đình ăn cơm, tôi cũng có chút muốn đi ăn, nên liền cùng bạn hẹn đến đây.”

“À.... là như vậy a.” Bùi Anh gật đầu, khóe miệng khẽ mang theo nụ cười.

Tống Nam Xuyên biến bị động thành chủ động, cực kỳ tự nhiên chuyển đề tài: “Em vừa rồi cùng Du Khải Trạch ở bên đường làm gì vậy?”

“A... Anh ta nói muốn đưa tôi về.”

“Đưa em về nhà.” Tống Nam Xuyên nhẹ nhàng nhướn đuôi lông mày. “Những cô gái ngày trước được cậu ta đưa về, ngày thứ hai tin tức cùng cậu ta đều đứng đầu các tiêu đề.”

Bùi Anh đột nhiên lại có chút buồn cười, cô nhếch khóe môi, không để cho ý cười của mình biểu lộ ra ngoài: “Tống tổng vẫn còn quan tâm mấy chuyện bát quái kiểu này sao?”

“Chủ yếu là do Du Khải Trạch ở trên phương diện này quá mức nổi tiếng.”

Bùi Anh cúi đầu cười hai tiếng, trên xe yên tĩnh mấy giây, Tống Nam Xuyên đột nhiên xoay người lấy gì đó, trong xe bắt đầu vang lên tiếng sột soạt.

Bùi Anh hai mắt tò mò nhìn, không biết Tống Nam Xuyên từ đâu lấy ra một chiếc túi giấy tinh xảo, đưa tới trước mặt cô: “Cái này là tặng cho em.”

Bùi Anh cả người sững sờ, cũng quên mất phải đưa tay ra nhận: “Đây là cái gì vậy.”

Tống Nam Xuyên cười nói với cô: “Không phải thứ quý giá đâu.Em không nhớ lần trước tôi có nhờ tiểu Trương giúp em tìm sách dạy nấu bữa sáng sao? Cậu ta tưởng rằng là tôi cần nên liền mua hết những nguyên liệu có nhắc trong sách dạy, những thứ này tôi cũng không dùng được liền tặng cho em, buổi sáng nên nhớ ăn sáng.”

Bùi Anh vẫn chưa khôi phục tinh thần, chỉ vô thức tiếp nhận túi giấy, nhìn đồ ở bên trong. Có sữa chua, có bột yến mạch,bánh mì còn có cả trái cây.

“Bởi vì không để được nhiều đồ cho nên mua cũng không được nhiều.” Tống Nam Xuyên ở bên cạnh giải thích.

“Cảm ơn...” Bùi Anh cuối cùng đã lấy lại chút tinh thần,trái tim đập thình thình dường như muốn cô đem chút thần trí của mình đánh tan đi.

“Đừng khách khí.” Tống Nam Xuyên khóe môi dương cao thành một đường cong đẹp mắt, dùng đôi mắt xinh đẹp kia liếc nhìn cô: “Tôi ngày mai phải đến nơi khác công tác, khả năng mất năm sáu ngày mới trở về, chờ tôi trở về sẽ mời em ăn cơm.”

“Được.”

Bùi Anh cứ giữ lấy trạng thái mất hồn này. Một đường về đến dưới nhà.Nhìn những tòa nhà quen thuộc từ ngoài cửa sổ, cô cuối cùng mới nhận thức được bản thân nên xuống xe rồi.

“Tống tổng, cảm ơn đã đưa tôi về.” Bùi Anh nâng túi giấy trong tay lên, lại bổ sung thêm: “Còn có cảm ơn bữa sáng của anh.”

Tống Nam Xuyên con mắt khẽ rũ xuống cười nhẹ: “Em không cần khách sáo với tôi như vậy.”

“Nên chứ....” Bùi Anh cười hai tiếng sau đó liền xuống xe, lúc quay người đóng cửa xe, Tống Nam Xuyên tiến đến cửa xe ngẩng đầu nhìn cô, trong đôi mắt đen của anh tựa hồ như đầy sao trời(bầu trời đầy sao)phát ra những điểm sáng: “Ảnh của cô tôi nhìn thấy rồi, rất đẹp, nhưng là sau này loại ảnh này không nên gửi cho những người khác.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.