Chỉ Trăng Xuân Vẫn Đa Tình

Chương 40



CHƯƠNG 40

Hết thảy sự tình tựa hồ trôi qua trong bình tĩnh, trừ bỏ Liên Hương cùng Hướng Dương, ai cũng không biết dưới mặt ngoài bình tĩnh này kỳ thật lại là ba đào mãnh liệt. Một ngày này, Đoan Nghi thái hậu bỗng nhiên giá lâm thư phòng, thay bọn Lí Phong biện hộ. Nói hết thảy đều chủ ý của nàng. Long Triệt mặc dù đã đoán ra đại khái, nhưng tình hình cụ thể, tỉ mỉ trong đó lại không biết, hiện giờ mới hiểu được, nguyên lai thái hậu sớm biết được việc hắn cùng Vệ Thanh Hồng. Vốn nghĩ là bọn họ hồ nháo một hồi cũng liền xong, ai ngờ mấy tháng trôi qua, Long Triệt không hề có biểu hiện chán ghét mà vứt bỏ, thái hậu luống cuống, vừa tức Vệ Thanh Hồng không biết tự ái, câu dẫn Long Triệt thực tủy tri vị, ngay cả hậu phi cũng không muốn lập. Bởi vậy đi tìm Lí Phong thương lượng. Lí Phong cũng là một kẻ cái ngoan cố, sao có thể chấp nhận loại chuyện này, lúc trước còn không tín, sau lại Vệ Thanh Hồng qua đêm trong cung, không còn vào triều, những thứ này cho thấy y cùng Long Triệt có quan hệ mờ ám, không thể không tín. Hắn mặc dù đối Vệ Thanh Hồng như thân tử, nhưng lại vì chuyện này mà tức giận, liền lừa Long Triệt ra, để thái hậu đi dò xét rõ ràng xem thật hư ra sao. Ai ngờ Vệ Thanh Hồng không chút kiêng dè mà thú nhận, còn nói tiếc cũng không tiếc. Lúc này mới khiến bọn họ hạ quyết tâm trừ Vệ Thanh Hồng. Ngày ấy thái hậu cũng không tại chỗ ban thưởng chết cho yêu tế, đó là vì phải trở về trưng cầu ý kiến Lí Phong. Lí Phong lại hồi phủ tìm Phương Nguyên Thái Khang thương lượng. Kỳ thật Thái Khang đâu chịu đồng ý loại chuyện này, bất đắc dĩ thái hậu Thừa tướng cùng Phương Nguyên đã quyết định, hắn phản đối cũng vô dụng. Chỉ phải mặc bọn họ làm. Bất quá thái hậu tự nhiên không biết, chỉ nói là tất cả mọi người không có ý kiến, nên việc này đã được đinh xong. Đây cũng là lý do đến tối Thái hậu mới ban Hạc đỉnh hồng độc chết Vệ Thanh Hồng.

Đến tận đây chân tướng rõ ràng, Long Triệt mặt không chút thay đổi lắng nghe, thái hậu cực lực kể ra nàng cùng bọn họ cũng là bất đắc mới làm vậy, mong những lời này sẽ dẫn hắn về chính đạo. Hắn nhất nhất đáp ứng. Đợi thái hậu đi rơi, lạnh lùng cười, gọi Hướng Dương nói: “Phân phó người đi truyền chỉ, ngày mai buổi trưa, đem Lí Phong, Phương Nguyên, Thái Khang ba người tru diệt cửu tộc. Bất luận ai vì họ cầu tình, đồng tội luận xử.”

Hướng Dương chỉ nghe ngữ khí hắn chưa bao giờ sâm hàn như thế, lại nhìn vào mắt hắn, tràn đầy vẻ quyết liệt, không hề có chút đồng tình, hắn sợ tới mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, chỉ phải đáp ứng. Nghĩ nghĩ lại, nhỏ giọng thầm nghĩ: “Hoàng Thượng, cho dù muốn giết bọn họ, cũng phải định một tội danh, huống hồ là đại tội tru diệt cửu tộc như vậy.”

Long Triệt hừ một tiếng nói: “Bọn họ thông đồng với địch bán nước, hơn nữa cấu kết các Vương gia, ý đồ mưu triều soán vị, tội này còn chưa đủ lớn sao?”

Việc đã đến nước này, Hướng Dương chỉ phải buông tha tất cả quỳ xuống nói: “Hoàng Thượng, luận tội cũng muốn có chứng cớ, ai chẳng biết ba vị đại nhân này cùng Đại tướng quân tình cảm thâm sâu, ai thông đồng với địch cũng không thể là bọn họ thông đồng với địch a, nếu không Đại tướng quân đừng nói đắc thắng hồi triều, chỉ sợ mấy năm trước đã sớm chết trận nơi sa trường. Hiện giờ Hoàng Thượng nếu không xuất ra chứng cứ làm người khác tâm phục khẩu phục, người trong thiên hạ sao lại có thể tâm phục? Còn việc cùng các Vương gia cấu kết, Lý tướng quân là người tối hiểu nội tình, lúc trước vẫn luôn tán thưởng các vị ấy thật có khí khái, không bị các Vương gia dụ dỗ hay sao? Hiện giờ. . . . . .” Hắn còn chưa dứt lời, đã bị Long Triệt lớn tiếng cắt ngang, lạnh lùng nói: “Hướng Dương, ngươi muốn thay bọn họ cầu tình sao?”

Hướng Dương nhớ tới lời hắn vừa nói ‘người cầu tình đồng tội luận xử ‘, trong lòng run lên, vội hỏi: “Thần không dám, nhưng muốn bọn họ chết cũng không sao, nhưng chết oan như thế, thật sự làm người ta tâm sinh bất nhẫn, Hoàng Thượng không niệm mặt khác, cũng nên niệm bọn họ đã từng phụ tá ngươi, lại là người thân thiết với Đại tướng quân. Chẳng lẽ Hoàng Thượng thật sự nhẫn tâm nhìn bọn hắn hàm oan chịu khuất mà chết như thế sao?”

“Tâm?” Long Triệt thì thào niệm một tiếng, bỗng nhiên ha ha cười khẽ lên, dần dần tiếng cười chuyển rõ. Tới cuối cùng nhưng biến thành tiếng nghẹn ngào nức nở, chỉ nghe hắn lẩm bẩm: “Tâm? Trẫm còn có tâm sao?” Hắn bỗng nhiên nhìn về phía Hướng Dương, gằn từng tiếng ép hỏi: “Hướng Dương, ngươi nói trẫm còn có tâm sao?”

Hướng Dương bị hắn làm hoảng sợ, lắp bắp nói: “Hoàng. . . . . . Hoàng Thượng tự nhiên. . . . . . Là có tâm, hơn nữa Hoàng Thượng. . . . . . Trạch tâm nhân hậu. . . . . .” Lời còn chưa dứt, liền thấy Long Triệt khom người đối mặt với hắn, lắc đầu cười nói: “Không đúng không đúng, trẫm vô tâm, tâm trẫm đã sớm đã mất rồi, không, không thể nói mất, bởi vì trẫm biết nó ở nơi nào, ngày đó quan tài của tỷ phu ‘phanh’ một tiếng đặt xuống nền mộ, tâm trẫm cũng ‘ phanh ‘ một tiếng theo đó bay đi ra ngoài, hiện giờ nó ngay bên cạnh tỷ phu, làm bạn với tỷ phu an giấc nghìn thu rồi.”

Hướng Dương thấy ánh mắt hắn mơ màng, lời nói như khóc như than, thái độ như bị điên, đang vô cùng hoảng hốt, bỗng nhiên thấy Long Triệt thẳng đứng dậy, ngữ khí khôi phục lãnh liệt của ban đầu nói: “Hướng Dương, không cần nhiều lời, đi xuống truyền chỉ.” Nói xong phất tay áo, cười ha ha mà đi.

Thẳng đến thân ảnh Long Triệt biến mất, Hướng Dương lúc này mới phát giác bản thân hắn chân sớm đã mềm nhũn, toàn thân đều ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hắn nào dám chậm trễ, đứng lên đi như bay vào phòng Liên Hương. Nguyên lai Liên Hương giúp xong tang sự của Vệ Thanh Hồng, thân tâm đều tổn hại, cũng chỉ có thể ở trong phòng nghỉ ngơi. Lúc này nghe Hướng Dương nói một lần sự tình đã trải qua, không khỏi kinh hãi, nàng nghĩ thái hậu có thể khuyên Hoàng Thượng hồi tâm chuyển ý, ai ngờ lại hại cả đám người Lí Phong. Bằng tâm mà nói, chính mình cũng hận bọn họ ngoan cố không chịu hiểu, hại chết Vệ Thanh Hồng, nhưng nếu để mặc, Đại Phạm triều sẽ mất đi rất nhiều trung thần, hành động của Hoàng Thượng lại càng thêm kỳ quái cao ngạo, trong triều nếu không ai dám nói, vậy một phen khổ tâm của Vệ Thanh Hồng chẳng phải hóa thành nước chảy. Bởi vậy giãy dụa ngồi dạy, lại nghe Hướng Dương thúc giục nói: “Cô nãi nãi, nàng nhanh lên chút đi, Hoàng Thượng nếu thấy không ai truyền chỉ, phái người khác đi, đến lúc đó đã chậm rồi.”

Liên Hương cũng vội la lên: “Ngươi chỉ thúc giục ta thì làm được gì, trừ bỏ Đại tướng quân, ai có thể ngăn được Hoàng Thượng?” Bỗng nhiên trong đầu linh quang chợt lóe, vội vội vàng từ dưới gối xuất ra một phong thơ, bản thân nói: “Ta thật sự là hồ đồ, sao có thể quên đại sự như vậy. Đại tướng quân tâm tư chu đáo cẩn thận, hoặc là sớm đoán trước được tai họa của hôm nay, nói không chừng phong thư này mới là lươn dược duy nhất có thể cứu bọn họ.” Nói xong lấy thư, cùng Hướng Dương chạy đến tẩm cung của Long Triệt.

Heát chính vaên ñeä töù thaäp chöông

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.