Chỉ Vì Em Yêu Anh (Đứa Con Của Nước)

Chương 21



Sáng hôm sau

Ánh mặt trời xuyên qua khung cửa sổ chiếu thẳng vào khuôn mặt đen nhèm của nó . Nó nheo mắt , xoay người sang hướng khác để tránh ánh nắng sớm mai mang chút ấm nóng đó .

Nhưng .....hình như , ông trời không muốn cho nó yên giấc . Ngay lập tức ông sai tới một tên binh lính tới , mở cửa ra kéo nó khỏi giấc ngủ ngon lành bởi một giọng nói mang chút hân hoan của một người đàn ông :

- Này cô bé , mau dậy đi . Cô được thả tự do rồi.

Vừa nghe thấy vậy , nó ngay lập tức bật dậy , khuôn mặt đen thui bỗng tràn đầy sức sống , đưa con mắt vui mừng cùng phấn khởi chiếu tới người bên cạnh.

-_THẬT SAO , OA OA OA , VUI QUÁ ĐI .

Nhìn thấy nó nhảy cẫng lên múa may quay cuồng như vậy , ai đó miệng không khỏi giật giật .

---------

Sau khi làm thủ tục khám xét xơ xài , nó nghiễm nhiên được thả tự do .

Đôi chân vừa bước ra ngoài , một cảm giác lạ lẫm xâm chiếm lấy nó . Nó dang hai tay ra , những ngón tay thon trắng muốt như những búp măng tràn đầy sức sống. Chà , sống suốt 18 năm , giờ nó mới phát hiện bầu trời trong xanh đẹp diệu kì . Hít một hơi thật sâu để cảm nhận thiên nhiên , nó cười lớn chạy nhảy loanh quanh khắp nơi , như một con mới trốn trại .

- Ehem.....- Một giọng nữ thanh thoát cất lên phá banh nguồn cảm hứng của nó . Nó miễn cững mở mắt trong lòng thầm nghĩ chắc là Emma tới đón . Nhưng ông trời còn muốn trêu ngươi nó ....

- Á....ALAN , HIỆU TRƯỞNG .....CÒN...CẢ CÒN...CẢ KAITO NỮA .

Sự thật đắng lòng là , ngoài Emma nó không ngờ lại có ba vị khách này , đã thế còn có Kaito và hiệu trưởng nữa chứ . Nó trong lòng không khỏi gào thét, Kaito ở đây vậy có nghĩa là từ nãy đến giờ , nó làm gì đều bị thấy hết à , đã thế bộ đồng phục bẩn thỉu , khuôn mặt nhơ nhuốc . Ôi hình tượng ơi , đi đâu hết rồi .

Nó lấy chút sĩ diện cuối cùng còn sót lại , vác cái mặt dầy cùng nụ cười đầy gương gạo tới trước mặt bốn người kia .

- Chào , mọi người tới đón tôi à ?

- Chúc mừng em đã được giải oan , tôi tới đón em đến khu thi đấu . Nhanh lên .

Nó nghe vậy dạ dạ vâng vâng nhanh chóng đi theo hiệu trưởng . Lúc đi lướt qua thấy Alan vẫn còn cười về vụ vừa nãy nó bực mình đạp một cái mạnh vào chân ai kia .

- Aaa , đau . - Alan lập tức hét lên , khuôn mặt điển trai đầy lãng tử nhăn lại tỏ rõ sự đau đớn trong cú đạp vừa rồi .

Nó lè lưỡi rồi nhanh chóng chạy đi . Bỗng....

...

một bàn tay rắn chắc cần vào cổ tay nó , một cảm giác điện giật xoẹt qua khắp cơ thể nó . Nó nuốt cái ực , khuôn mặt dần đỏ lên , là Kaito , cậu ấy đang cầm tày mình ư . Nó chậm xoay đầu về hướng Kaito . Một cảm giác mát lạnh nhẹ nhàng trên khuôn mặt nó , Kaito tỉ mỉ lau từng vết bẩn trên mặt nó .

Thình thịch

Thình thịch

Nó ngẩng đầu lên , khuôn mặt cậu khi nhìn kĩ có vẻ hơi gầy đi , làn da không dấu vết bây giờ có chút thâm quần hai bên mắt, chứng tỏ cậu ngủ không ngon giấc . Cuối cùng ai đã làm cậu nghĩ nhiều đến thế chứ . Đó là câu nó muốn hỏi nhất bây giờ . Tuy nói vậy Nhưng vẻ phong độ lạnh lùng vốn có của cậu vẫn không hề suy giảm .

- Sopia và Anna đã bị loại , còn lại một đối thủ cuối cùng . - Kaito sau khi lau xong phần mặt thì đưa một cái khăn khô khác cho nó , nhanh chóng nhắc nhở .

Nó lấy lại rinh thần rồi gật đầu một cái , mỉm cười tươi với cậu. Sau đó nhanh chóng chạy tới cùng Emma tới nơi thi đấu . Nó đâu biết rằng , để làm được điều tưởng như đơn giản đó , Kaito đã phải lấy bao nhiêu là can đảm mới nói ra được .

- Cố gắng hết mình , dốc toàn thực lực . - Trên đường đi , hiệu trưởng nhìn nó mỉm cười . Emma cũng không ngừng cổ vũ nó . Nó lấy lại dũng khí , đưa hai tay nắm chặt biểu tượng quyết tâm gật đầu nhìn hai người . Rồi nhanh chóng bước ra . Khán đài rộng lớn , khán giả đông đúc , cực kì náo nhiệt . Nó xuất hiện một cách bất ngờ khiến cả khán đài hô ầm lên .

- VÂNG ! VÀ NHÂN VẬT CHÍNH CÒN LẠI ĐÃ XUẤT HIỆN.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.