Chỉ Vì Hoàng Hôn Khó Tìm

Chương 1: Anh thẩm



Bệnh nhân số sáu tới nằm dài ở trên sofa, nhìn trần nhà nói: “Bác sĩ Lưu à, cô nói xem, tôi ấy, không tính là nói nhiều phải không? Tôi vẫn không hiểu vì sao mỗi ngày lão già nhà tôi cùng với người nhà cứ lấy lý do ông ấy muốn ly hôn với tôi, tôi đã nói với ông ấy: ‘Sáng sớm tôi đi lên núi Khanh Hương’” (núi thuộc tỉnh Chiết Giang).

Lưu Hà dùng ánh mắt ra hiệu không có kết quả, không thể làm gì khác hơn là xem thời cơ ở một phút đồng hồ sau cơ cắt đứt bệnh nhân nói chuyện, “Dì Vương, thật xin lỗi, dì biết cháu nghe không hiểu tiếng Thượng Hải mà.”

Dì Vương đổi một tư thế, ánh mắt xuyên qua Lưu Hà nhìn tới vách tường sau lưng cô, “… đến Tây Bắc, cô biết Ô Lỗ Mộc Tê* của Tây Cương phải không? Cô bé à, thị trấn Thạch Hà Tử** đi từ Ô Lỗ Mộc Tê ra khoảng 100km, chúng tôi đi hái bông, sức khỏe của lão già vẫn không tốt, điểm công ít ỏi, cơm cũng không đủ ăn, cô có biết cái gì là công điểm không cô bé? Chính là sản phẩm đặc biệt trong thời kỳ đặc biệt

(*Ô Lỗ Mộc Tê (Ürümqi; Urumqi) là thành phố tự trị Duy Ngô Nhĩ ở Tây Cương, là trung tâm chính trị, kinh tế, văn hóa, khoa học giáo dục và giao thông Tây Cương

**Thạch Hà Tử là thị trấn sản xuất và xây dựng thuộc một huyện của Tây Cương, ở phía bắc khu tự trị Duy Ngô Nhĩ ở Tây Cương.)

Dì Vương và chồng làm quen lúc thanh niên trí thức lên núi xuống nông thôn, sau khi kết hôn đăng ký hộ khẩu ngay tại chỗ. Sau khi mở cửa cải cách, dựa vào thiên phú buôn bán, trở thành người giàu có nhất trong đám người kia, gia sản tổng cộng hơn tỷ, con gái cũng được đưa ra nước ngoài du học, hiện tại định cư ở quê hương thành phố S dưỡng lão. Rất không may dì Vương mắc phải chướng ngại tâm lý, càu nhàu đến nỗi ông chồng muốn ly hôn với bà ấy, con gái trở về nước hòa giải mâu thuẫn gia đình, nghĩ kế để bà ấy đến gặp bác sĩ tâm lý, nhà người ta có tiền đưa ra một khoản lớn, trực tiếp thuê Lưu Hà ba tiếng một tuần.

Ý là mỗi tuần Lưu Hà phải ngồi nghe dì Vương nói chuyện xưa trong vòng ba tiếng.

Ngồi, nghe.

Nghiêm túc nghe.

Dì Vương đã nhớ lại sự nghiệp to lớn, mỗi ngày bà ấy hái ba trăm cân* bông vải, ánh mắt của bà ấy chợt từ vách tường trở lại trên người Lưu Hà, sắc bén giống như một cây đao, “Bác sĩ Lưu à, vừa rồi tôi nói tới chỗ nào rồi?” (*2 trăm cân=150kg ở Việt Nam)

“Người bình thường một ngày cũng chỉ hái được hai trăm đến hai trăm năm mươi cân.” Lưu Hà nói, ”Dì Vương, tại sao dì có thể hái được ba trăm cân?”

Dì Vương thấy nhẹ nhõm, “Được được rồi, cô có nghiêm túc nghe.”

Thái độ của bà ấy dịu xuống, gần như có chút lấy lòng Lưu Hà, “Cô hỏi tại sao, việc này học sẽ giỏi, tôi và cô nói, khi đó, Thạch Hà Tử khổ nhé. . . . . .”

Ở trong nước Lưu Hà thu lệ phí coi như đắt, một canh giờ một nghìn, cô tự tin có thể cung cấp phục vụ đáng giá một nghìn, nhưng tinh thần của dì Vương không cần cô phân tích, phương pháp chữa trị, một tuần ba tiếng một mình mình nói chuyện, còn có tác dụng hơn uống thuốc, quan hệ vợ chồng đã dịu đi không ít.

Lúc bà ấy về vô cùng cám ơn, vừa nói với gương mặt lạ hoắc trong phòng khám bệnh, “Cô gái, cô tìm bác sĩ Lưu là đúng rồi, không cần có băn khoăn gì, cô có tật xấu gì đến bác sĩ Lưu, điều trị trọn gói, tôi ấy, lúc tôi vừa mới tới đây cũng hoài nghi, cô gái xinh đẹp lai tây, tuổi tác còn nhỏ này. . . . . .“.

Lưu Hà vội nói, “Dì Vương ——”

Tiễn người bệnh số sáu đi về, cô nhỏ giọng trao đổi với người phía trước trong chốc lát, cầm đơn đăng ký trống không lên để xuống trước mặt người vừa mới tới tìm hiểu, “Xin chào, cô Chu, có thể làm phiền cô điền vào đơn này trước được không?”

Vừa hỏi, cô vừa quan sát cô Chu.

Cô Chu này, cầm túi prada*, mặc bộ đồ hỗn hợp vải lanh, cảm giác quần áo có xếp đặt, lô go Chanel thật to phía trên giày, trang điểm cẩn thận tỉ mỉ.

(*Prada là một nhãn hiệu thời trang của Ý chuyên về các sản phẩm cao cấp cho nam và nữ (giày dép, túi xách, phụ kiện thời trang...), nhãn hiệu Prada được thành lập bởi Mario Prada năm 1913.)

Giọng nói ở trong điện thoại nhẹ nhàng, không lộ ra bao nhiêu khẩn trương, cô ấy dùng điện thoại cố định gọi tới, Lưu Hà lên internet tra qua, mã số thuộc về một công ty nổi tiếng, cô Chu năm nay ba mươi tuổi, hẳn là quản lý cao cấp của công ty.

Ánh mắt của Lưu Hà rơi vào trên đùi cô Chu, dừng lại một giây.

Tất chân cô Chu rơi xuống, ở đầu gối xuất hiện một nếp gấp.

Nhưng nếu gia cảnh tốt, sẽ không sơ sót chi tiết, xuất thân gia đình của người tới thăm hỏi cũng không cao, dựa vào mình dốc sức đưa thân vào hàng ngũ quản lý cao cấp, nói chuyện làm ăn, ra vào luôn phải có một thân trang phục và đạo cụ, để ý chi tiết là thói quen không tránh khỏi nhiều năm qua, có thể tiết kiệm là tiết kiệm.

Nhiều năm khổ cực, rất nhiều hình mẫu nữ cường nhân chuyên nghiệp đều có chướng ngại lo âu ở cường độ thấp, rối loạn ám ảnh cưỡng chế là phổ biến nhất, cảm giác yêu cầu kiểm soát cực mạnh, đây cũng có thể giải thích vì sao cô Chu cự tuyệt đến hỏi ở chỗ công khai—— đối với chứng bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế, thái độ phải ôn hòa tin cậy, để người tới có đủ cảm giác an toàn, cảm giác chủ đạo, tránh người tới hoảng sợ tức giận.

Lưu Hà nở nụ cười, đẩy giấy ghi bệnh án tới trước mặt cô Chu, “Cô Chu?”

Cô Chu thu lại ánh mắt quan sát cảnh vật xung quanh, đứng lên xuyên thấu qua cửa nhìn phòng tư vấn một chút.

“Thật xin lỗi, bác sĩ Lưu, ở trong điện thoại tôi không nói rõ ràng.” Cô ấy nói, “Chuyện này một lời khó nói hết —— đây là danh thiếp của tôi.”

Hai tay cô ấy đưa lên một tờ danh thiếp, Lưu Hà nhận lấy, “Cô Chu, cô biết chỗ của tôi không yêu cầu người tới khám cung cấp quá nhiều thông tin cá nhân—— Tôi tên Lưu Hà, cô có thể gọi tùy ý, gì đều được.”

Trợ lý đặc biệt của chủ tịch bất động sản Tân Hải – cô Chu nói, “Bác sĩ Lưu, chuyện này thật sự có chút đặc biệt, tôi là vì ba của chủ tịch tới đây.”

Lưu Hà nhướng mi, “Ông cụ năm nay ——”

“Bảy mươi chín tuổi.” Cô Chu nói, “Bắt đầu từ tháng trước, ông cụ không nói lời nào.”

“Đã làm MMSE*—— xin lỗi, đã làm thang đo lường đơn giản về trạng thái tinh thần hưa?” Lưu Hà hỏi.

(*Thang đánh giá tâm thần tối thiểu (mini–mental state examination (MMSE) hay còn gọi là Folstein test)

Cô Chu gần như áy náy, “Đã làm, ông cụ có thể tự lo liệu sinh hoạt hằng ngày, rất chắc chắn không phải là chứng bệnh Alzheimer*, chỉ là từ chối để lộ ra bên ngoài.” (*bệnh alzheimer người già)

“Chuyện này có phải bởi vì mâu thuẫn gia đình hay không. . . . . .” Lưu Hà nói. “Hoặc là quý chủ tịch quá bận bịu công việc, bỏ quên người nhà.”

“Ông cụ có bốn con trai, hai con gái, gần như đều ở gần đó, mỗi ngày, trong nhà đều có con cái trở về thăm, theo chủ tịch nói, gia đình đang lúc hòa thuận vui vẻ, thỉnh thoảng có chút mâu thuẫn gia đình, nhưng không có vấn đề đặc biệt lớn.” Cô Chu nói. “Ông cụ xảy ra chuyện như vậy, làm con cái cũng rất lo lắng, nghe nói bác sĩ Lưu là bác sĩ tâm lý tốt nhất, chủ tịch nghe bạn bè giới thiệu, muốn cho ông cụ thử ở chỗ cô một chút.”

Bệnh án này có chút đặc biệt, kích thích hứng thú chuyên ngành của Lưu Hà, nhưng trước hết cô hoàn thành trách nhiệm và nghĩa vụ nói rõ, “Dù sao tuổi tác của ông cụ đã cao, không thể khỏe mạnh đến khám ngay, tôi không thể bảo đảm hiệu quả trị liệu, nếu như chủ tịch có lòng tin với tôi, tôi có thể thử xem một chút, nhưng cần nói rõ, phòng khám tâm lý của tôi không chữa và khám bệnh cho bệnh tâm lý nghiêm trọng, nếu như chẩn đoán chính xác là chứng bệnh trầm cảm, rối loạn lưỡng cực*, sợ rằng ông cụ cần chuyển tới phòng khám khoa tâm thần bệnh viện để trị liệu.”

(*Rối loạn lưỡng cực - đôi khi được gọi là rối loạn hưng – trầm cảm có liên quan với thay đổi tâm trạng phạm vi từ mức thấp của trầm cảm đến mức cao của hưng cảm. Khi trở nên chán nản, có thể cảm thấy buồn hoặc tuyệt vọng và mất hứng thú, niềm vui trong hầu hết các hoạt động. Khi tâm trạng thay đổi theo một hướng khác, có thể cảm thấy phấn khích và tràn đầy năng lượng. Thay đổi tâm trạng có thể xảy ra chỉ một vài lần một năm, hoặc thường xuyên nhiều lần trong ngày. Trong một số trường hợp, rối loạn lưỡng cực gây ra các triệu chứng của trầm cảm và hưng cảm cùng một lúc)

Cô Chu khẽ nhíu mày, Lưu Hà rất quen thuộc vẻ mặt như thế, cô tiến một bước nói rõ, “Nói ví dụ như, lúc cô Chu ra khỏi cửa thường cảm thấy quên đóng cửa, phải đi về nhiều lần xác nhận, loại tâm lý chướng ngại này nếu như ảnh hưởng đến sinh hoạt cá nhân, cô có thể tới tìm tôi, nhưng nếu như cô muốn nhảy từ trên sân thượng xuống, cảm giác mình mất đi dũng khí tiếp tục sống, như vậy thì cô đi khoa tâm thần, chỗ này của tôi chỉ phụ trách giải quyết vấn đề nhỏ, thật sự vấn đề lớn —— cần cho các loại thuốc kia, phải đi phòng khám bệnh khoa tâm thần, đây là quy định bắt buộc của nước ta.”

Giống phần lớn dân chúng, Cô Chu có chỗ hiểm lầm phạm vi làm việc của phòng khám, cô ấy có chút do dự, “Vậy tôi phải xin phép một chút, bác sĩ Lưu, xin cô chờ chút.”

Lưu Hà để cho cô ấy tùy tiện, bản thân đi tới trước bàn thẩm tra đối chiếu thông tin hẹn trước với trợ lý.

Cô Chu không gọi điện thoại, mà là lấy máy vi tính từ trong cặp công văn ra bắt đầu gõ chữ, cô ấy cất giọng hỏi, “Bác sĩ Lưu, xin hỏi mật khẩu wifi của phòng khám là?”

Lưu Hà nói mật khẩu wifi cho cô ấy biết.

Qua mấy giây, Cô Chu xoay ra phía ngoài bưng máy tính lên, ở trong phòng khám vòng một vòng, cuối cùng để màn ảnh máy vi tính ngay trước mặt Lưu Hà.

Lưu Hà nheo mắt nhìn một chút.

Trên màn hình máy tính Macair hiện ra khung chat của QQ, hình của cô ấy xuất hiện ở dưới góc màn hình, nhìn bức hình bên trong Lưu Hà khẽ cau mày, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc. Nhưng hình ảnh thuộc về đối phương cũng một mảnh màu đen ổn định.

Nếu như không có camera, hiển thị một ống kính đang khép lại, xuất hiện hình ảnh đen thui, hẳn là đối phương dính sát vào camera.

“Đây là ——” Lưu Hà hỏi cô Chu.

“Anh Thẩm là con trai của chủ tịch.” Giọng nói của cô Chu giống như đọc thuộc lòng, “Bởi vì công vụ bề bộn, không thể đến, ủy thác tôi lấy phương thức trò chuyện video kiểm tra phòng khám bệnh, xin bác sĩ Lưu thông cảm.”

Lưu Hà mở phòng khám hai năm, đã thấy nhưng không thể trách, “Không sao, tôi thông cảm.”

Trong khung chat xuất hiện một dãy chữ màu đen, *Cô Lưu, xin chào.*

Lưu Hà mời cô Chu đặt máy tính xuống, gõ chữ lại, *Anh Thẩm, chào anh.*

*Phòng khám bệnh trang trí không tệ.*

*Cám ơn.*

*Thuận tiện, có thể xác nhận một chút về sơ yếu lý lịch của cô không?* Trong khung chat xuất hiện một tệp đính kèm, Lưu Hà tải xuống.

Trong file này có việc cô học tập từ đại học đến nay, kinh nghiệm công việc: một năm rưỡi sau khi tốt nghiệp trường đại học P, lấy được giấy chứng nhận chuyên môn, rồi sau đó ra khỏi nước đào tạo chuyên sâu, sau khi về nước tới thành phố S khai trương đến nay, thậm chí ngay cả Lưu Hà tiếp nhận và điều trị những người khám ở xa cũng đều rõ ràng.

Lưu Hà không có thói quen gửi loạn sơ yếu lý lịch, duy nhất đặt ở phần giới thiệu cá nhân ở trong website phòng khám, trình độ cặn kẽ còn chưa bằng một nửa của file kia.

*Anh điều tra tôi?* Hô hấp của cô dừng lại, chậm rãi gõ chữ, lại xóa từng chữ đi —— Lưu Hà nghĩ ngợi trong chốc lát, chủ yếu suy tính năm chữ bất động sản Tân Hải kia. *Sơ yếu lý lịch không sai, nhưng anh Thẩm, vừa rồi tôi đã nói rõ với quý trợ lý công ty, vấn đề của ông cụ tôi chưa chắc có thể giải quyết, nếu có thể, vẫn xin mời đến bệnh viện chính quy chẩn bệnh đi thôi.*

Anh Thẩm trả lời rất nhanh, tin nhắn của Lưu Hà mới gửi đi, anh đã trả lời ngay rồi, còn là một đoạn dài. *Nhưng trình độ học vấn và năng lực của bác sĩ khoa tâm thần bệnh viện thành phố không bằng cô, theo cái nhìn của riêng tôi, bọn họ cũng chỉ thắng trên tư cách và sự từng trãi, kiến thức đã bị mài mòn. Bàn về tố chất chuyên nghiệp tôi càng tin cô, tôi đã kiểm tra ghi chép công việc của cô ở nước Mỹ, biểu hiện của cô làm người ta vừa lòng.*

Có lẽ anh ta đã điều tra cô, không cần phải thăm dò xem có đúng không, tay Lưu Hà dừng ở giữa không trung —— cô và rất nhiều người thân của bệnh nhân đã từng quen biết, nói như vậy, bao nhiêu người nhà của người mắc bệnh chướng ngại tâm lý cũng đều sẽ có chút vấn đề tâm lý, xác suất xuất hiện “cực phẩm” rất lớn, nhưng anh Thẩm cũng coi như là người xuất sắc trong những người “cực phẩm”.

*Trước mắt lịch hẹn của cô còn chưa kín.* Anh Thẩm lại gửi tới một tin khác. *Buổi chiều thứ tư và thứ sáu đều rảnh, mỗi nửa ngày đưa ra bốn tiếng, giá tiền tôi tăng gấp đôi.*

Lưu Hà phục vụ, đối với cô người tư vấn mà nói thật ra thì không mắc, một nhà giàu mới nổi cười nói người tư vấn ‘ở dưới tay tôi cô cũng sẽ chỉ có trình độ bình thường’, chỉ là ngay cả như vậy, cô được nhận vào trong đoàn người bình thường cũng khá là xa xỉ, đủ tiêu xài.

Cô nhắn lại, *Anh Thẩm, đó cũng không phải vấn đề tiền bạc.*

*Gấp bốn.* Anh Thẩm hành động dứt khoát.

Một tiếng bốn ngàn, một buổi chiều mười sáu ngàn, một tháng hơn mười vạn, đủ chi tiêu cho tất cả những liên quan trong phòng bệnh, đối với Lưu Hà mà nói cũng không phải là con số có thể khinh thường, trước khi anh Thẩm gõ câu trả lời gấp tám lần, Lưu Hà gõ thật nhanh câu trả lời, *Chuyện này thật sự không phải là vấn đề tiền bạc, anh Thẩm, tuổi ông cụ lớn, là người lớn tuổi, tôi vẫn còn rất trẻ, sợ rằng giữa tôi và ông cụ sẽ tồn tại sự khác nhau, hơn nữa bản thân của ông cụ đồng ý tư vấn cực thấp —— Tôi có thể tư vấn thành công hay không còn mang nghi ngờ rất lớn.*

Anh Thẩm lập tức trả lời lại, *Nhưng cô cũng có thể thử trước một lần.*

Anh không cho Lưu Hà thời gian bàn lại, “Cô Lưu, mời trả máy vi tính lại cho cô Chu.”

Cô Chu đưa cho Lưu Hà một địa chỉ, một số điện thoại liên lạc, lại hẹn xong thời gian với cô, “Bác sĩ Lưu, ông cụ đồng ý tư vấn sẽ không cao, lần đầu tiên còn xin mời cô tới nhà xem bệnh, địa chỉ viết ở chỗ này, đến lúc đó chính cô có thể đi, có hỏi bất kỳ vấn đề gì, gọi số điện thoại này, tôi sẽ vì cô giải quyết.”

Chuyện này cũng không hợp quy củ, tư vấn tâm lý gần như không tiến hành ở trong chủ nhà, nhưng thái độ cô Chu như chuyện đương nhiên, mà Lưu Hà lại không thể phản bác được.

Sau khi cô Chu đi, Trương Noãn người tiếp đón khách phía trước phòng khám bệnh cười nói, “Đã gặp qua cực phẩm, nhưng chưa từng thấy qua cực phẩm như vậy, tìm bác sĩ còn để trợ lý, “trạch”* thành bộ dạng này, người nhà của bệnh nhân này thật tuyệt —— chị, không phải chị định đi chứ?” (* trạch này là trạch trong trạch nữ, mọi người tự hiểu nhá, mà anh này là trạch nam ^^)

Cô không lấy danh thiếp cô Chu, đối với anh Thẩm và Lưu Hà gõ chữ nói chuyện phiếm cũng không biết gì cả, cho nên giọng nói nhẹ nhàng khẽ tươi cười, mặc dù ngồi chung với Lưu Hà ở trong một gian phòng, nhưng nghiễm nhiên đã thuộc về một thế giới khác.

Lưu Hà cũng chỉ cười cười, “Noãn Noãn, xế chiều hôm nay còn có người nào hẹn tư vấn không, lúc mấy giờ?”

Trước mặt Trương Noãn là bảng biểu, chính cô trở lại trong phòng làm việc, gọi điện thoại, “Hazzz, Cảnh Vân, ừ, gần đây cũng may, chính là muốn xin cậu giúp một chuyện —— tớ hoài nghi máy vi tính làm việc của tớ bị người xâm nhập, nói không chừng phòng làm việc cũng bị người nghe lén giám thị. . . . . .”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.