Chỉ Vì Hoàng Hôn Khó Tìm

Chương 4-1: Một đám đông (1)



Lần này đến Nguyệt hồ sơn trang, Lưu Hà chú ý đến nhiều chi tiết hơn, cô cho rằng camera giám sát sẽ nhiều hơn so với những nhà bình thường.

Đương nhiên, đằng sau đó có rất nhiều lý do, ví dụ như Nguyệt hồ sơn trang là nhà chính của nhà họ Thẩm, độ an toàn cũng cần nhiều hơn biệt thự bình thường, liên hệ cái đó với cậu Thẩm, có lẽ thần kinh Lưu Hà quá nhạy cảm, nhưng mà cô không thể không chú ý tới điểm này: Lái xe từ cửa sơn trang đi vào, camera bảo vệ đều thi theo cô ở chỗ rẽ, sau khi cô xuống xe ở cửa nhà họ Thẩm, camera trên tường vây cũng nhạy như vậy, lóe lên điểm đỏ, giống như đôi mắt tà ác của cậu Thẩm, dừng lại trên người cô.

Mỗi lần cố vấn trước kia, tâm tình cô đều rất cẩn thận nghiêm úc, nhưng không biết tại sao, trong đầu Lưu Hà lúc này đột nhiên hiện lên hình ảnh phim hoạt hình: Một loạt đứa trẻ giống nhau như đúc ngồi sóng vai trên đầu tường, đắc ý cúi đầu nhìn xuống cô, giống như những cô nhóc cậu nhóc nhìn giáo viên trong nhà trẻ.

Cô lắc đầu bật cười, ấn chuông cửa, người giúp việc nhanh chóng chạy tới mở cửa.

“Bác sĩ Lưu đến.” Lần này, thái độ của bà cũng nhiệt tình hơn nhiều: “Mời vào mời vào —— người trong nhà đều đang chờ cô!”

Lưu Hà cũng đã chuẩn bị tâm lý với chuyện này, Liên Cảnh Vân cũng đã trợ giúp cô rất nhiều trong chuyện này, chính là điều tra giúp cô, tra xét tin tức tài chính là kinh tế, Lưu Hà có thể khẳng định, ông cụ Thẩm tuyệt đối không phải là một người chịu ở nhà dưỡng già, ông vẫn có ảnh hưởng rất lớn đến tập đoàn Tân Hải. Mấy tháng sau sẽ có đại hội cổ đông, đúng lúc này, đột nhiên ông cụ từ chối trao đổi với người nhà, người nhà họ Thẩm không nóng nảy mới là lạ. Trên thực tế, ngày hôm qua không có bất kỳ người nhà họ Thẩm nào vào phòng, đã khiến cho cô có chút ngoài ý muốn.

Trong biệt thự rất yên tĩnh, không giống hôm trước, tiếng cãi vã gần như truyền ra phòng ngoài, Lưu Hà bước vào phòng tiếp khách, không khỏi chau mày hi nhìn thấy tình cảnh phòng đối diện —— biệt thự ông cụ Thẩm ở cũng không lớn, một tầng thi hơn hai trăm mét vuông, trừ một vài khu có chức năng riêng, phòng tiếp khách cũng chính là phòng khách của nhà bình thường, lại lắp đặt thiết bị kiểu Trung Quốc, thực tế thì số người chưa được cũng không nhiều lắm, sáu người trung niên phân chia thứ bậc ngồi xuống, những người trẻ hơn đứng ở một bên, rất có khí phái của nhà giàu thời dân quốc, nhưng mà sắc mặt ai cũng đờ đẫn không nói gì, rõ ràng thời tiết ngoài trời rất tốt nhưng trong phòng lại âm u như đang quay phim kinh dị.

Dường như người giúp việc nhìn ra nỗi khó hiểu của cô, khẽ giải thích với Lưu Hà: “Ông cụ khá thích yên tĩnh.”

Bà cười cười với Lưu Hà —— thái độ lần này thân mật hơn nhiều so với lần trước: “Tiên sinh, bác sĩ Lưu đến rồi.”

Thú vị, Lưu Hà hứng thú nhìn quanh phòng, tự nhiên chào hỏi với tổng giám đốc: “Thẩm tiên sinh.”

“Bác sĩ Lưu.” Tổng giám đốc hơi cúi người, cuối cùng có chút phản ứng, những người còn lại trong phòng, không nói cũng bất động, nhưng mà vẻ mặt cũng rất phong phú, giữa nhiều Hermes, Vacheron Constantin, Patek Philippe như vậy, cô trở thành tiêu điểm của căn phòng, Lưu Hà có cảm giác hết sức vinh hạnh: “Chỗ ba tôi phiền cô phí tâm.”

“Tôi chỉ có thể nói là tôi sẽ làm hết sức.” Cô trả lời.

Người con gái lớn của nhà họ Thẩm bỗng nhúc nhích, không khỏi nói ra: “Bác sĩ Lưu ——”

Những lời này như gây ra rối loạn trong không khí, dường như mỗi người đều bị tiếng này tăng thêm dũng khí, nhưng mà vào lúc này, trên lầu hai có tiếng bước chân vang lên, cô con gái lớn lập tức nuốt lời nói vào, chỉ miễn cường cười xấu hổ với Lưu Hà, ra hiệu ‘mời’.

Thoạt nhìn, người nhà họ Thẩm không phải là không muốn nói chuyện, đa số là ngại do tầm ảnh hưởng mà ông cụ đã xây dựng nên, không muốn quẫy nhiễu sự thanh tĩnh của ông, hoặc tự biết mình không được hoan nghênh ở đây, cũng không dám lỗ mãng hơn, miễn cho ông cụ không vui, hoặc là mất tư cách chờ đợi ở đây.

Lưu Hà gật đầu, xoay người đi đến đầu bậc thang chờ người cố vấn, Tổng giám đốc cùng đi với cô, ở cửa phòng khách có thể nhìn thấy hơn mười khuôn mặt, cũng không dám đứng quá gần, nhưng lại không cam lòng đi quá xa.

Cô đợi hơn mười giây, chú ý tới ở góc cầu thang có một cái camera, không khỏi nhìn thẳng vào nó mấy lần —— camera vốn thường chuyển động, khi Lưu Hà nhìn vào thì đột nhiên ngừng lại, chiếu thẳng vào cô, sau đó mới từ từ chuyển đi chỗ khác, lại bắt đầu quét khắp nơi.

Cộp, cộp, cộp. Tiếng bước chân vang lên, không lệch giờ so với lần trước là bao, ông cụ đi xuống cầu thang, cũng vẫn là kiểu áo mang đầy tinh thần Tôn Trung Sơn.

Tổng giám đốc gọi một tiếng ‘cha’, ông cụ bỏ mặc, đi thẳng qua người, bước chân dứng lại bên người Lưu Hà, dừng lại mọt chút, nhìn kỹ cô dường như đang suy nghĩ sâu xa gì đó.

Ở cửa phòng khách truyền đến tiếng hít sâu, ông cụ mặc kệ, nhưng hất đầu với Lưu Hà, nhìn cây gậy ở góc.

Lưu Hà đi qua đưa cây gậy cho ông cụ, rất tự nhiên đi ra khỏi nhà với ông, gió xuân thổi qua, chợt cảm thấy tinh thần sảng khoái —— quả thực không khí trong nhà họ Thẩm chẳng tốt chút nào.

Ông cụ vẫn đi thẳng một đường, cũng không để ý đến Lưu Hà, tuyến đường ông đi vẫn giống như lần trước, đi thẳng đến bên Nguyệt Hồ mới đi chậm lại, bước vào một con đường mòn.Từ lúc bước vào, đi hơn mười bước, trước mắt rộng rãi sáng sủa, coi như tiến vào khu ngắm cảnh của Nguyệt Hồ, ông cụ tìm được chiếc ghế dài lần trước, ngồi xuống.

Lưu Hà đi cũng để ý nhiều, lúc này cô nhìn xung quanh, cũng sơ bộ khẳng định được suy đoán của mình: Cái nơi hẻo lánh này, quả thực là góc chết trong khu biệt thự Nguyệt Hồ, nhìn xung quanh không có dấu vết của camera.

Xem ra ông cụ cũng biết thói quen ‘tốt’ của Thẩm Khâm.

Lưu Hà nghĩ lại, nở nụ cười —— gia đình cực phẩm cô đã gặp nhiều, nhưng lộn xộn như nhà họ Thẩm thì quả hiếm thấy, ông nội buôn bực, cháu trai bị chứng sợ hãi giao tiếp, tất cả mọi người giữ lời trong lòng, kiên quyết không nói chuyện với nhau... Nhà này bị làm sao vậy.

Bên khuỷu tay có cảm giác bị kéo, ông cụ giật nhẹ tay cô, nhướng mày nhìn cô, mặc dù không nói gì nhưng câu hỏi ‘Cười gì đấy’ đã hiện rõ trên mặt.

Bình thường mà nói, trong những buổi cố vấn tâm lý thì bác sĩ thường không nói nhiều, giống như cách Lưu Hà cố vấn cho dì Vương không phải lần đầu gặp, nếu như một lần cố vấn chủ yếu là bác sĩ nói, người bệnh nghe, như vậy đó không coi như một lần cố vấn thành công, nhưng mà Lưu Hà cảm thấy nguyên tắc này có thể thay đổi được.

“Măc dù đây mới là lần thứ hai đến đây, còn quá sớm để đưa ra kết luận, nhưng mà tôi đây có chút suy nghĩ.” Cô nói: “Rảnh rỗi không có gì làm, ngài có nguyện ý nghe thì tôi sẽ nói một chút, ngài cảm thấy thế nào?”

Ông cụ không nói chuyện nhưng đôi mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Lưu Hà, Lưu Hà vui vẻ trong lòng nhưng không thể không cảm khái: Cô cố vấn cho nhiều người cũng có chút địa vị xã hội, người thành công, nhưng mà ánh mắt khiến người ta cảm thấy áp lực thì ông cụ khiến người ta có ấn tượng rất sâu.

“Ngài nguyện ý nhận cố vấn, thật ra là vì Thẩm Khâm tiên sinh.” Cô nói: “Về phần chính ngài, tôi cũng lớn mật dự đoán một câu... Thật ra ngài không có vấn đề gì trong việc trao đổi, chỉ tự mình trói buộc thôi, phải không ạ?”

Ông cụ bỗng nhúc nhích, dáng vẻ sửng sốt trong nháy mắt nhưng nhanh chóng trấn định lại, ông nhìn qua Lưu Hà, dường như đang đợi cô trình bày thêm —— rất rõ ràng, suy đoán có chút lớn mật đó còn chưa đủ để trấn áp ông cụ, muốn ông mở miệng thì cô còn phải thêm một mồi lửa nữa.

Trải qua việc tìm tòi vất vả, cháu nội mới mời được cô làm cố vấn tâm lý cho ông cụ, còn ông cụ lại dùng việc này để kiểm tra, xem xét bác sĩ tâm lý cho cháu trai? 4000/giờ này cô cầm không nặng nề chút nào, cũng sắp hơn cả phỏng vấn ở công ty lớn rồi.

Lưu Hà nén cảm giác hoang đường trong lòng, vẫn nở nụ cười chuyên nghiệp.

“Từ trong phòng khách tôi đã phát hiện điểm không đúng.” Cô nói ra, định dùng ngữ điệu kinh người để đạt được hiệu quả mở màn.

Ông cụ hơi nhúc nhích một chú, ánh mắt lộ ra suy nghĩ sâu xa, nhưng vẫn chưa có nhiều phản ứng. Lưu Hà nói tiếp: “Theo tôi biết, người trong nhà ngài rất đông, đời thứ hai có sáu người con, cộng thêm ban đời nữa đã là mười hai người rồi, đời thứ ba tạm thời tính bằng mười người —— đương nhiên tuyệt đối không dừng lại ở con số này, bởi vì tôi hiểu được, tình trạng hôn nhân và tình yêu của mấy đứa con ngài khá là phức tạp... Tóm lại, ba thế hệ thì ít nhất có khoảng hai ba mươi người, nhưng diện tích phòng khách của ngài không đủ chứa nhiều người như vậy... Đây là tòa nhà ba tầng, tầng hai là khu sinh hoạt của ngài, tôi có chú ý là tầng ba cũng không có phòng khách lớn hơn, cho nên chỗ của ngài không thể nhận tất cả người nhà đến đông dủ.

“Đương nhiên, có lẽ ngài sẽ cảm thấy logic này có vẻ kém, dù sao nhà họ Thẩm không thiếu nhất chính là bất động sản, nơi gia đình đoàn tụ có lẽ là một ngôi nhà khác ở gần đó, nhưng cái đó và tính cách ngài, cộng thêm quan hệ gia đình, thì lại không phù hợp. Tôi có để ý là, vì không làm quấy rầy đến ngài, hơn mười người tụ cùng một chỗ cũng không dám nói gì —— có thể thấy được ngài chưa mất đi tiếng nói trong gia đình, cảm giác quyền uy gần như truyền thống, và gần giống với hình tượng gia trường lạc hậu.” Lưu Hà vừa nói vừa quan sát vẻ mặt của ông cụ Thẩm: “Ngài thích mặc trang phục Trung Sơn, dùng cây gậy trúc, từ nhỏ được giáo dục ở trường tư... Tác phong mang dấu vết tư tưởng lạc hậu rất nặng, với người thành công ở tuổi ngài, tính cách đặc thù là rất có ham muốn khống chế, tuân theo phong tục truyền thống. Nếu như quan hệ gia đình thân mật hài hòa, cách làm thông thường là ở cùng phòng với con trai cả, là chỗ tụ tập trong gia đình, ngày lễ tết gặp nhau, ở trên tâm lý thì đây sẽ là đại bản doanh của nhà họ Thẩm, mà cho dù từ ý muốn khống chế của ngài hay ý thức trách nhiệm và địa vị của ngài, ngài sẽ sống tại đó, làm trung tâm nơi lớn lên cho người nhà, chăm sóc người nhà ở khắp nơi trên thế giới.”

“Nhưng nói tới sự khác biệt, ngài lựa chọn ở lại căn nhà ba tầng, không cho người nhà quá nhiều không gian...” Điều này cho thấy thân tình của nhà họ Thẩm đã không còn, không tìm thấy nơi để tụ tập —— nhưng mà, với số tuổi của ông cụ Thẩm, quan hệ gia đình bất hoa là một nguồn gốc gây ra áp lực lớn, Lưu Hà chưa từng phân tích nhiều về vấn đề ấy, để tránh mang tới cho ông càng nhiều tâm tình hơn, cô nhẹ nhàng nói tiếp: “Mà trong những người nhà của ngài hôm nay, nhất là phản ứng của những người cháu, trong không gian này, ngôn ngữ và tay chân của bọn họ rất câu nệ, chắc là rất ít khi đến thăm ngài, tôi nghĩ, sự quan tâm mà bọn họ biểu hiện ra không phải là phản ứng bình thường, mà là không có cách nào... Trong tình huống đó, Thẩm Khâm tiên sinh có thể chiếm hẳn tầng ba trong ngôi nhà này, có thể thấy quan hệ giữa ông và cháu khá là thân thiết.”

“Sau đó đơn giản hơn rất nhiều, biểu hiện của Thẩm Khâm tiên sinh... Ừ, cho dù thế nào thì cũng không thể nói là bình thường được, tôi nghĩ điều này rất được ngài để ý, giống như trước kia tôi đã nói: “Trong tình huống người được cố vẫn không phối hợp, thì việc cố vấn tâm lý sẽ rất khó để tiến hành thuận lợi’, thậm chí...” Cô quan sát vẻ mặt của ông cụ, khẽ gật đầu: Quả là thế, “... Thậm chí với tình huống của Thẩm Khâm tiên sinh, ngay cả cơ hội trao đổi trực tiếp cũng không có.”

Vẻ mặt ông cụ nhìn Lưu Hà đã có thay đổi, điều này làm cô có cảm giác thành tựu, cô nói hết: “Cách tìm bác sĩ bình thường không thể hiệu quả, cho nên ngài đành để cho anh ta tự đi tìm một bác sĩ tâm lý, ít nhất như vậy thì năng lực của bác sĩ tâm lý đã được anh ta tán thành, đây là tâm ý của trưởng bối như ngài. Về phần sau khi tôi đến, ngài vẫn không chịu nói chuyện với tôi, là vì lần trước ngài còn chưa đủ tín nhiệm tôi, không tín nhiệm năng lực chuyên nghiệp của tôi, cũng thiếu thời gian để tra về... bối cảnh của tôi, còn nữa, tôi để ý là thời gian bắt đầu cuộc sống hàng ngày của ngài vô cùng cố định, thời gian tản bộ hai lần của ngài đều không vượt qua mười giây, có thể thấy được tính cách khá cẩn thận tỉ mỉ. Từ chối nói chuyện, là tự ngài ép buộc mình, có lẽ trước khi Thẩm Khâm tiên sinh quyết định nhận cố vấn tâm lý thì ngài sẽ không nói với người ngoài... Tôi đã nói xong rồi, nếu có vinh hạnh..., không biết có đúng hay không, xin ngài chỉ điểm.”

Lưu Hà không nói hết phân tích của mình ra, ít nhất cô còn nghi ngờ về thái độ của Thẩm Hồng trong việc này, nhưng mà cô nghĩ những tin tức này đã đủ để đả động ông cụ, lông mày của ông cụ đang dần dần rộng mở, khóe miệng cũng thả lỏng, bả vai càng nhô lên, tâm tình chuyển sang phòng vệ, nghi ngờ chuyển thành khẳng định, có lẽ còn một chút do dự, nhưng mà...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.