Chìa Khóa Tình Yêu

Chương 1: Cậu hàng xóm tóc vàng



Mặt trời nhô lên từ đằng đông đỏ rực, từng đàn chim tìm mồi chạy nhảy trên khung cửa số hót ríu rít. Trên chiếc giường được sơn màu gỗ, cô bé Hân Di vừa tròn năm tuổi đang trùm mềm kín từ đầu đến chân như trốn tránh ánh sáng từ ô cửa sổ chiếu sáng khắp căn phòng nhỏ.

“Tiểu Di, mau thức dậy nào.” - Tiếng mẹ Hân Di vang lên cùng tiếng bước chân đã đến gần phía cửa.

Hân Di nổi tiếng bướng bỉnh, dùng chiếc gối ôm mềm mại ép vào hai tai để không phải nghe tiếng mẹ gọi, chiếc mền đã cuộn tròn vào người.

“Tiểu Di, đã hơn bảy giờ rồi…” - Mẹ cô bé mỉm cười, biết rõ bản tính mê ngủ nướng của Hân Di. Vừa giúp cô xếp gọn gàng mọi thứ vừa thúc giục. “Nếu không thức dậy, con sẽ phải ở nhà một mình đấy.”

Trên bàn ăn sáng, Hân Di vừa ăn vừa nhìn mẹ đang xếp vào chiếc hộp nhựa màu trắng những chiếc bánh nướng thơm phức. Cô tinh nghịch đưa tay “chôm” một cái liền bị mẹ đánh yêu vào tay khẽ nói:”Đây là quà cho hàng xóm mới của chúng ta, phần của con trên dĩa vẫn chưa dùng hết.”

“Hàng xóm mới ạ.” - Cô bé có vẻ thích thú.

“Đúng vậy Tiểu Di, con sẽ có thêm một anh trai hàng xóm… nhớ, không được ức hiếp người ta.” - Mẹ Hân Di căn dặn, ở xóm này Tiểu Di chính là chị “đại” của bọn trẻ con.

Hân Di được mẹ cột mái tóc thắt bím gọn gàng, bàn tay nhỏ nhắn được nắm gọn trong lòng tay ấp áp của người mẹ. Đứng trước cửa ngôi nhà bên cạnh nhà họ, mẹ cô nhấn chuông cửa, một lúc sau một người phụ nữ còn khá trẻ tuổi bước ra mở cửa cho mẹ con Hân Di.

“Ôi, chào chị, mời chị vào nhà.” - Người phụ nữ kia mỉm cười rất tươi, mời mẹ con Hân Di vào trong.

“Tôi có mang một ít bánh nướng sang cho chị và cháu, chị có cần tôi giúp việc gì thì cứ lên tiếng nhé. Lối xóm tối lửa tắt đèn có nhau.” - Mẹ cô đặt hộp bánh nướng xuống bàn đáp.

“Em cảm ơn chị nhiều lắm, vừa hay Will vừa than đói bụng.” - Người phụ nữ kia mừng rỡ, sau đó nhìn sang Hân Di mà nói: “Đây là con gái chị sao, ôi.. cô bé thật đáng yêu.” - Hàng xóm mới nựng má cô, sau đó hôn nhẹ rồi khẽ hỏi.

“Cháu tên là gì?”

Hân Di tỏ ra không thích người lạ động vào người, lùi về phía sau một bước núp sau lưng mẹ.

“Ôi, có lẽ em đã làm con bé sợ.” - Người phụ nữ kia nhìn phản ứng Hân Di liền nhận ra.

Mẹ Hân Di xoa đầu con gái mỉm cười: “Không sao, người ta nói ở đâu quen đó, sẽ nhanh chóng thích nghi với cách sống ở đây thôi.”

Hân Di nhìn thấy trên bàn có rất nhiều robot thì tỏ ra thích thú, người phụ nữ thấy vậy liền nói: “Cháu thích thì lấy vài con về chơi, bố của Will mua cho thằng bé rất nhiều.”

Cô bé vừa bước đến gần thùng đồ chơi, chưa kịp chạm tay vào con robot màu đỏ nằm trên bàn thì nghe giọng hét rất lớn từ phía cầu thang khiến cô bé giật mình nhanh chóng rút tay lại.

"Get out. It’s mine." - Giọng hét giận dữ, đẩy Hân Di té ngã.

Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ nhìn thấy một tên con trai thấp hơn cô một chút, nước da trắng ngần, đôi mắt màu xanh thăm thẳm cùng mái tóc màu vàng ươm rất bắt mắt.

"Oh no, my son. You are not polite." - Người phụ nữ kia lớn tiếng..

Câu bé nghe mẹ mắng liền quăng con robot đang cằm trên tay về góc tường khiến nó hư hỏng nặng, sau đó lườm Hân Di bằng con mắt giận dữ chạy lại lên lầu.

"Cô xin lỗi, Will thật ra rất đáng yêu… chỉ là vì cô mà Will như vậy," - Đôi mắt người phụ nữ kia đượm buồn, không còn đầy nét vui vẻ như lúc mẹ con Hân Di mới đến.

Hân Di nhìn về phía cầu thang, đây là lần đầu cô bé nhìn thấy một cậu bé có vẻ bề ngoài khác lạ như vậy.

Sáng hôm sau, khi Hân Di vừa bước chân ra khỏi nhà, cùng lúc cô hàng xóm cũng nắm tay cậu con trai tóc vàng mắt xanh bước ra đến cổng. Cô nhìn cậu ta, không rời mắt, đến khi bị cậu ta phát hiện thì ngại ngùng quay đi.

"Chị đưa Tiểu Di đến trường ạ, em cũng mang Will đến xin nhập học." - Cô hàng xóm nắm tay cậu ta bước đến gần mẹ con cô.

"Trường tiểu học các nơi này khá xa, chị nên ra bến xe bus phía trước." - Mẹ Hân Di vừa đi vừa nói.

"Nói ra thật xấu hổ, Will tuy đã học xong chương trình lớp ba ở Mỹ nhưng thằng bé một chữ tiếng Việt cũng không biết."- Cô hàng xóm cười gượng: "Em còn phải đến cửa hàng, đành gửi thằng bé vào trường mầm non, rồi sẽ mướn gia sư để nhóc con nhà em biết tiếng Việt."

Hai người mẹ hôn tạm biệt hai đứa trẻ, sau đó cùng nhau ra về còn lại đôi trẻ đang nhìn nhau bằng ánh mắt khó ưa.

Will không chơi với bất cứ ai, chỉ ngồi một góc ôm lấy con robot không để mắt đến bất cứ chuyện gì. Hân Di thì luôn được các bạn nam trong lớp bám lấy và nghe lời răm rắp, tuy mới năm tuổi nhưng cô bé đã cao hơn các bạn cùng trang lứa, tính cách lanh lẹ va bướng bỉnh khiến bọn trẻ bị thu phục.

"Tiểu Di, nghe nói thằng tóc vàng kia gần nhà cậu phải không?"

Hân Di gật đầu, trên tay vẫn cầm hộp sữa miệng ngậm ống hút. Nhớ lại chuyện đêm qua liền nói:" Bụng Bự, tớ thích con robot trên tay của nó."

Bụng Bự nghe Hân Di nói xong, nhanh chóng anh dũng bước về phía Will hất mặt lên mà nói:" Đưa nó cho tao?"

Will không đáp, nhìn Bụng Bự rồi lại cuối mặt xuống đất ôm lấy con robot.

"Mày có nghe thấy không hả, đưa nó cho tao." - Bụng Bự to gấp đôi Wiil, hét lên .

"What?" - Will ngước mặt nhìn Bụng Bự mà đáp.

"Nó nói cái gì vậy?" - Bụng Bự hỏi bọn trẻ xung quanh nó, nhưng chẳng ai biết cậu bạn mới này vừa nói ra điều gì.

Mặc kệ cậu nói gì, Bụng Bự nhào đến giựt con robot trên tay cậu để mang đến cho Tiểu Di, nhưng dù Bụng Bự mạnh mẽ đến mức nào thì Will vẫn cố gắng hết sức mà giữ lấy con robot kia, cả hai đánh nhau một trận lớn cuối cùng thì cả Bụng Bự và Will đều bị bắt phạt.

"Bụng Bự, xin lỗi." - Hân Di nhìn về phía Bụng Bự mà áy náy.

"Tiểu Di an tâm, tớ sẽ lấy robot cho cậu."

"Không cần nữa, tớkhông thích nó nữa."

Hân Di nhìn về phía Will, trên gương mặt trắng nõn kia là những vết xước và vết bầm tím mà Bụng Bự gây ra. Cậu ta nhiều đồ chơi như vậy, nhất định dành con robot ấy đến mức bị đánh tơi bời, đúng là đồ keo kiệt mà.

Những ngày sau đó, không một ngày nào Hân Di không bày trò ức hiếp Will, biết được cậu không thể nghe và hiểu bọn họ đang nói gì nên Hân Di càng thích thú trêu chọc.

"Will cậu ăn chanh không?" - Hân Di đứng đối diện cậu mà nói.

"What?"- Will không hiểu nhíu mày.

"Cậu lúc nào cũng quắc quắc, thật giống con quạ." - Hân Di cười lớn. Nhìn thấy Will nhìn mình không hiểu chuyện gì đang xảy ra:" Không biết con quạ sao, đấy... cậu là con quạ xấu xí đó."- Hân Di chỉ tay về hình con quạ trong bức hình treo trên tường.

Will cười nhếch môi khẽ nói:" Stupid."

Hân Di không hiểu cậu ta đang nói gì, nhưng chắc chắn là những điều đó không gì tốt đẹp.

Thấm thoát Will cũng đã chuyến đến gần nhà Hân Di được ba tháng, mẹ cô và mẹ cậu trở nên thân thiết vì đều là những người phụ nữa một mình nuôi con.

Ba cô là một kỹ sư xây dựng nên thường xuyên vắng nhà, rất ít khi ông quay về nhà... Ngày cô còn bé thì còn nhìn thấy ông, cho đến gần một năm nay cô không còn nhìn thấy ba mình nữa.

Còn gia đình cậu, cậu là đứa con ngoài giá thú của một người đàn ông ngoại quốc, vì không muốn làm người thứ ba nên mẹ cậu đã đưa cậu quay về nước mà tự mình nuôi con.

Hôm đó là ngày chủ nhật cuối tuần, hai bà mẹ đưa cô và cậu đến trung tâm trò chơi để cả hai thư giãn cuối tuần. Cả Hân Di và Will đều không ai muốn chơi cùng nhau, mỗi người chọn mỗi góc.

Hân Di thích chơi xây nhà bằng các khối vuông còn Will thì chọn lắp rắp những mô hình robot.

"Cái đó của tao." - Một thăng sún răng đến tranh giành khối vuông trên tay Hân Di.

Hân Di nhất định không buông, nhìn xung quanh tìm mẹ thì không thấy mẹ đâu liền hoảng hốt không biết nhờ ai giúp đỡ. Tên tranh giành với cô bé quá to lớn, Hân Di là con gái không thể thắng được.

"Mau buông ra." - Một giọng nói rất lạ, ai đó đang giúp cô bé khiến Hân Di mừng rỡ.

"Thằng nhóc này, không liên quan đến mày." - Thằng súng răng nhìn về phía sau hóng hách nói:" Ba tao ở phía sau, xem bọn mày làm gì được tao?"

"Trả nó cho Di." - Will một lần nữa nói.

"Không trả." - Thằng sún răng giựt mạnh về phía nó, khiến Hân Di ngã nhào.

Will tức giận, nắm áo thằng sún răng buông một nắm đấm về phía gương mặt béo tốt của nó. Thằng sún răng đau đến mức khóc hét lên khiến ba của nó nhanh chóng chạy đến mà đỡ lấy nó đang ngã nhào xuống đất.

"Mày là con nhà ai dám đánh con tao." - Ba thằng sún răng chỉ tay về phía Will hung hăn mà nói,

Hân Di đứng lên chạy về phía sau Will mà nói:" Là con của bác ăn hiếp cháu."

Will quay lưng lại, nhìn vào mắt Hân Di mà nói nhỏ:" Tôi đếm đến 3, cậu phải khóc thật to."

1...2...3...

Cả Hân Di và Will cùng nhau khóc thét lên, khiến người đàn ông kia thật sự không biết phải làm thế nào. Người đàn ông kia nhìn xung quanh mọi người đang chú ý đến ông ta, nhanh chóng dắt tay thằng sún răng bỏ đi nhanh chóng. Còn cô và cậu nhìn thấy vậy, nhìn nhau bật cười.

Khi mẹ cô và mẹ cậu quay lại sau khi mua bánh và nước cho bọn trẻ, không thể tin được là Tiểu Di và Will đang cùng nhau chơi xây nhà và tỏ ra khá vui vẻ, điều chưa từng nhìn thấy ở hai đứa trẻ này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.