Chích Thị Vi Nhĩ

Chương 19



“Xảy ra chuyện gì?” Ta một bên lo lắng hỏi, một bên xoay người xuống giường.

Là thích khách? Chẳng lẽ an ninh trong hoàng cung tệ thế sao? Thích khách cư nhiên xông thẳng tới Vĩnh Dạ cung? Hay là ai đó đã biết chuyện Dạ Nhi? Nghĩ muốn lấy điều này áp chế trẫm? Cho dù như thế, Dạ Nhi võ công cao cường, lại có Phong Cực cùng thị vệ đại nội ở bên, sẽ không dễ dàng bị khống chế, hơn nữa cũng không có nghe thấy bên ngoài thanh âm của đại nội thị vệ hộ giá.

Các loại khả năng này ở trong đầu ta nhanh chóng hiện lên, Phúc Khí lại nói ra đáp án ta không ngờ đến.

“Tiểu thái giám báo lại…nói…nói… nói Chiêu Dương hầu giống như phải sinh non.”

“Cái gì.” Ta hét lớn một tiếng, tim đập mạnh, ngay cả áo khoác cũng chưa mặc, chạy tới hướng Vĩnh Dạ cung.

Nửa đêm canh một tại Vĩnh Dạ cung, ngọn đèn dầu sáng ngời, bóng người qua lại rối ren. Ta thấy điều này không hợp với sự yên lặng ban đêm, cảm giác có điềm xấu trong không khí.

Vọt vào Vĩnh Dạ cung, tiến tới phòng ngủ, Dạ Nhi đang vô lực cúi đầu ở bên giường, sắc mặt trắng như tờ giấy, một tay nắm chặt, tay kia thì gắt gao đặt trên bụng. Trên mặt đất là một mảnh đống hỗn độn, trong đống uế vật nôn mửa có ẩn ẩn tản mát ra vị thuốc đông y.

“Dạ Nhi?” Ta thật cẩn thận đỡ lấy hắn, hắn cơ hồ sắp ngất đi, ta cảm giác chiếc áo đơn của hắn đã bị mồ hôi lạnh làm cho ướt sũng, hoảng sợ không thôi.

“Vân Kha…” Dạ Nhi giương mắt gọi. Áo ngủ lớn bằng gấm đã rơi một nửa trên mặt đất, ta xốc lên, thấy nửa người dưới của hắn đã bị một mảnh máu tươi làm nhiễm hồng, vết máu nhè nhẹ chậm rãi chảy tràn ra từ hai chân.

Trước mắt một màu đỏ tươi làm cho ta kinh sợ, đại não cuống cuồng.

“Thái y! Thái y! Mau truyền thái y!” Ta ôm lấy Dạ Nhi kêu to.

“…” Trên mặt Dạ Nhi dấu không được vẻ thống khổ, hắn chỉ cắn chặt đôi môi không ra tiếng.

Thái y sớm đã có người đi gọi, lúc này vội vàng chạy lại đây. Vừa thấy bộ dáng Vân Dạ, sắc mặt cũng chuyển màu trắng bệch.

“Như thế nào? Như thế nào? Chiêu Dương hầu rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Thái y vội vã xem mạch, ta lo lắng liên thanh truy vấn.

Trên trán Vưu thái y toát ra tầng tầng mồ hôi lạnh, không dám nhìn ta, quỳ trên mặt đất run giọng nói, “Khởi bẩm…khởi bẩm Hoàng Thượng, Chiêu Dương hầu hình như là… hình như là ăn lầm Thiên cực quả…là Vong Mạng quả…”

“Cái gì?” Trong lòng ta run lên, căng thẳng nhìn Dạ Nhi.

Dạ Nhi sao có thể ăn lầm Vong mạng quả?

Giờ không phải lúc hỏi vấn đề này!!

“Thai nhi giữ được không?”

“Việc này…” Mồ hôi lạnh trên trán Vưu thái y từng giọt rơi xuống lại không dám lau đi “Rất khó…”

Ta ngây ra như phỗng, gắt gao ôm lấy Dạ Nhi.

Chu huyết, chính là được Thủy thần ban cho, kế thừa thần huyết của Thủy thần, không giống với thường nhân. Ánh sáng màu màu son không nói, chu huyết còn tràn đầy sinh mệnh. Trước kia từng có chu huyết nam tử bị thương, dùng nước để để rửa vết thương, chu huyết ở trong nước, ba tháng không thay đổi, sau còn cá sinh sống trong đó. Có thể thấy được năng lực sinh mệnh ương ngạnh cỡ nào.

Chu huyết cùng đản tử đan là dược tính cùng kết hợp khiến thai nhi cường tráng, thuốc lạc thai thông thường căn bản không có tác dụng. Nhưng một vật khắc một vật, thế gian này khắc tinh duy nhất của đản tử đan là Vong mạng quả, cũng chỉ ở trên Quỳnh Hoa đảo mới có, Vong mạng quả chuyên môn nhằm để lạc thai.

Nghĩ đến Dạ Nhi vì đứa bé này chịu nhiều cực khổ như thế, nếu là hiện tại giữ không được…

“Vưu thái y, ngươi mau nghĩ biện pháp đi.” Phải bình tĩnh. Ta bây giờ cần tỉnh táo lại.

“Hoàng Thượng, vong mạng quả dược tính mãnh liệt, chính là chuyên môn nhằm vào chu huyết hoài thai khiến lạc thai. Chiêu Dương hầu tuy rằng đúng lúc hộc ra hơn phân nửa, nhưng đã hấp thụ một phần dược tính, bảo trụ thai nhi sợ là rất khó… Chính là phát hiện đúng lúc, nếu như…”

“Nếu như cái gì?” Ta thấy Vưu thái y thần sắc chợt lóe, tựa hồ nhớ tới điều gì đó, sắc mặt do dự.

Vưu thái y vẻ mặt xám trắng quỳ mà không nói

“Không, không quan hệ. Thái y… Thỉnh thi châm.” Vân Dạ trong ***g ngực ta đột nhiên nói.

Thi châm?

“Chính là, này, này… Điện hạ.” Vưu thái y thấp thỏm lo âu nhìn Vân Dạ, lại nhìn ta.

Đây là chuyện gì?

Lòng ta khó hiểu.

“Vưu thái y, mời ngươi nhanh, nhanh thi châm, a…” nói xong mấy câu nói đó, Dạ Nhi cuối cùng nhịn không được đau đớn rên rỉ một tiếng, làm cho cả người ta run lên.

“Thi châm cái gì? Vưu thái y ngươi ở đó do dự làm gì?” Ta truy vấn.

“Bệ hạ, nếu nhất định phải bảo trụ thai nhi, như vậy hiện tại đối với Chiêu Dương Hầu điện hạ, dùng cửu chuyển kim thâu thuật có lẽ còn kịp. Nhưng nếu làm vậy, nghĩa là phải chuyển toàn bộ năng lượng trong cơ thể Điện hạ để bảo hộ thai nhi, làm thế sẽ khiến thân thể Điện hạ thương tổn rất lớn. Mặc dù vạn hạnh đứa nhỏ được bảo vệ, Chiêu Dương Hầu cũng sẽ…”

Còn chưa có nói xong, Dạ Nhi cố gắng ngồi giãy giụa trong ngực ta, khởi động thân mình, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi như mưa, nhưng vẻ mặt kiên định, nói “Vưu thái y, bản hầu, bản hầu lệnh ngươi… Lập tức giúp bản hầu, thi châm…” Nói vừa xong, Dạ Nhi rốt cuộc chống đỡ không được, lại vô lực dừng lại trong lòng ngực ta, cắn chặt môi dưới, áp chế tiếng rên rỉ, toàn bộ nuốt trở lại trong bụng

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.