Chích Thị Vi Nhĩ

Chương 22



Đem Phong Cực đi, Dạ Nhi dùng xong đại hoàn đan thì cũng là chống đỡ đến cực hạn, ta vội vàng nhẹ nhàng dìu hắn nằm xuống, hắn cơ hồ là lập tức liền ngủ. Lần này hắn ngủ ba ngày ba đêm.

Lòng ta lo lắng không thôi.

Nhưng vài lần đưa ngự y tới, họ cũng đều nói Dạ Nhi chỉ là thi châm tổn thương thân thể, lại mất máu quá nhiều, thân mình hao tổn.

Vưu thái y nói lần này có thể bảo trụ đứa nhỏ, thực là vô cùng may mắn. Một là Dạ Nhi phát hiện đúng lúc, vong mạng quả cũng không có phát huy hoàn toàn công hiệu, vả lại, chủ yếu là thai nhi đã hơn bốn tháng, đã có ý thức muốn sống rất ương ngạnh. Nếu không cho dù thi lấy cửu chuyển kim thâu thuật cũng vô dụng. Nhưng đây là loại nghịch thiên thuật, dù sao thương tổn cơ thể mẹ quá sâu, cho dù là người bình thường muốn cẩn thận điều dưỡng cũng phải từ ba tới năm năm mới có thể dần dần khôi phục. Xem tình huống của Dạ Nhi thì…

Vừa nghĩ tới lời nói của Vưu thái y, trong lòng ta liền hận không thể đem Phong Cực bầm thây vạn đoạn, ngũ mã phanh thây.

Ta tuy rằng sinh ra làm đế vương, nhưng trời sanh tính lạnh nhạt, ôn hòa, ít có thời điểm sinh khí. Hơn nữa mười một năm trước gặp quá đại kiếp nạn, việc liên tiếp mất đi những người thân đã khắc sâu hiểu biết của ta thế nào là cái gọi thế sự vô thường, chuyện ở thế gian, có nhiều việc ta cũng phải tự nhận mình càng xem càng thấu rõ, càng bình thản. Nhưng hiện tại ta mới phát hiện ta đã đánh giá cao bản thân, oán khí trong lòng ta càng lúc càng lớn, loại oán hận đối với Phong Cực mãnh liệt tới nỗi chính ta cũng ngạc nhiên.

Nghĩ đến hai tháng trước, nguyên lai khi đó hắn có ý làm cho Dạ Nhi lạc thai, cho nên Dạ Nhi mới giận dữ thương thân động thai khí, phạt hắn ở ngoài Vĩnh Dạ cung quỳ năm canh giờ. Vậy mà ta không nghĩ ra, cầu tình cho hắn…

Rất nhanh ta phái mật báo đi điều tra, chỉ cần sớm 3 ngày, sẽ không có sự tình gì phát sinh. Dạ Nhi sẽ không sao. Ta hận nghiến răng nghiến lợi…

Ta luôn luôn tự tin với phán đoán của mình, vậy mà lần này trong lòng lại cảm thấy thực không thích hợp.

Ta biết Phong Cực vẫn đối ta không có địch ý cùng hận ý, ta nghĩ tình cảm hắn đối Dạ Nhi là loại ái mộ âm thầm, rồi sau đó biến thành ghen ghét. Nhưng là không nghĩ tới ta sai lầm rồi.

Sáng sớm hôm ấy ta cùng Dạ Nhi tỉnh lại, liền lập tức phân phó Phúc Khí đi điều tra việc này. Phúc Khí rất nhanh hồi báo nói Vong mạng quả ở ngự dược đường đã biến mất, nhưng trông nom phòng là tiểu thái giám lại nói, buổi sáng kiểm tra thì vẫn còn, khẳng định đánh mất không vượt qua mười hai canh giờ. Ngày ấy, chỉ có Phong Cực đi ngự dược đường lấy dược. Hắn là tâm phúc của Chiêu Dương hầu, lại thường xuyên tới lấy dược, cho nên tiểu thái giám trông nom phòng dược cũng không chú ý hắn. Nói sau, với võ công của Phong Cực cùng hiểu biết về y dược, không để người khác thấy mà trộm đi Vong mạng quả là rất dễ dàng.

Chính là hắn lại không ngờ rằng, xế chiều hôm đó, Dạ Nhi cùng ta như cá nước quá thân mật, huyết mạch phấn chấn, thể lực, tốc độ vận hành so với ngày thường nhanh gấp đôi. Lẽ ra Dạ Nhi phải hoàn toàn hấp thu dược tính của Vong mạng quả, nhưng sau một canh giờ Dạ Nhi phát hiện đúng lúc. Dạ Nhi tình nguyện dùng cửu chuyển kim thâu thuật, cũng không nguyện mất đi đứa nhỏ. Cuối cùng sắp thành lại bại, còn làm cho Dạ Nhi trả giá lớn như vậy.

Dạ Nhi mê man ba ngày ba đêm mới tỉnh lại.

Khoảng thời gian này, ta ngày đêm đều ở Vĩnh Dạ cung với Dạ Nhi. Ta biết Dạ Nhi không phải người yếu ớt, lúc nào cũng cần ta làm bạn. Chính là loại thời điểm này, ta cũng là một khắc cũng không muốn rời hắn, mỗi ngày lâm triều liền thẳng đến Vĩnh Dạ cung, ngay cả tấu chương cùng công vụ đều mang đến Vĩnh Dạ cung làm.

Dạ Nhi tỉnh lại, thân mình mệt mỏi, khí sắc cũng cực không tốt, nhưng là tinh thần lại miễn cưỡng không tồi.

So với Dạ Nhi suy yếu, thai nhi lại ngày càng cường tráng. Chuyện lần này khiến dược tính đản tử đan trước kia bị Dạ Nhi áp chế, toàn bộ bộ lộ ra càng lúc càng trầm trọng. Tim đập nhanh, vựng huyễn, bệnh trạng vô lực không nói, mỗi ngày tay chân lạnh lẽo, tứ chi phát trầm, trong cơ thể lại khô nóng bất an.

Thái y chẩn đoán bệnh đã xác nhận đây là phản ứng dương tính

Lẽ ra phải mừng rỡ nhưng ta vui mừng không nổi. Chỉ cần nghĩ đến Dạ Nhi phải trả giá lớn vì đứa bé này, nội tâm liền trầm lại. Trong lòng u ám lại có chút khủng hoảng. Ta sợ hãi, nếu có đứa bé này mà mất đi Dạ Nhi, điều này làm cho ta vô luận như thế nào cũng không tiếp nhận được.

Ta đã dần dần có chút lý giải được cảm giác của phụ hoàng lúc trước. Ta không hy vọng có một ngày ta cùng phụ hoàng đi trên một con đường. Đem chính thân sinh cốt nhục đưa tới một nơi xa, là trừng phạt hài tử kia hay là trừng phạt chính mình? Ở trong mắt phụ hoàng, Vân Ly sinh ra chính là tội! Bởi vì là hắn cướp đi sinh mệnh của mẫu hậu, là hắn lấy đi tình cảm chân thành của phụ hoàng, cho dù hắn là vô tội.

Chẳng lẽ vận mệnh của ta là một hình xoắn ốc? Đang không ngừng xoay vần rồi lặp lại, không ngừng lặp lại với ta…

Nói ta không hối hận để thái y thi châm thì là nói dối. Mỗi lần nhìn Dạ Nhi trên người chưa bao giờ suy yếu, ta lập tức liền hối hận với quyết định chính mình ngày đó. Chính là nếu sự tình này lại đến một lần nữa, chỉ sợ ta vẫn lựa chọn như thế. Ta hiểu rất rõ Dạ Nhi, hắn nhất định phải làm.

Chuyện không ai có thể ngăn cản. Cho dù là ta, cũng có nhưng chuyện vĩnh viễn không thể thỏa hiệp với hắn, hắn cũng không cho phép ta thỏa hiệp. Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ chuyện của Thương Nghi, chuyện gì khác ta cũng không từ chối hắn, kết quả một số chuyện liên tiếp xảy ra. Có khi ta ta nghĩ, kỳ thật tim của hắn so với người khác đều cứng rắn hơn, kiên cường hơn ta, hơn bất kì ai khác…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.