Chích Thị Vi Nhĩ

Chương 27



Trở lại Vĩnh Dạ cung nhìn phòng ngủ trống rỗng, mặt Vân Kha không chút thay đổi, trong lòng phiền muộn như có lửa đốt.

Hắn biết mình còn nghĩ nữa sẽ bị loạn.

Hắn đã liên tục phạm sai lầm, hiện tại phải tỉnh táo lại, mau chóng tìm được Dạ Nhi.

Nhìn bốn phía chung quanh, hết thảy đều bảo trì hiện trường giống đêm qua. Phúc Khí tự mình điều tra hơn một lần, trừ bỏ cực phẩm mê hương phiêu tán trong phòng thì không còn phát hiện ra manh mối nào khác.

“Hoàng Thượng, “ Phúc Khí đi tới bên cạnh “Thời gian lâm triều đã đến…”

“Trẫm hôm nay thân thể không khỏe, không thể vào triều sớm.”

“Vâng.”

“Từ từ.” Vân Kha gọi Phúc Khí đang định lui ra, “Truyền Văn Tương Liên Thanh, Võ Lương Từ đến Phượng Nghi điện nghị sự.”

“Vâng”

Phúc Khí lui ra sau, Vân Kha đi đến phía trước cửa sổ, nghĩ đến buổi chiều hôm qua còn cùng Dạ Nhi ở trong này cùng nhau ngủ, lần đầu tiên cảm nhận được đứa bé trong bụng hắn động đậy…

Vân Kha mở ngón tay, nhớ lại cảm giác ngày hôm qua.

Không biết Dạ Nhi hiện tại thế nào?

Vừa nghĩ tới tình cảnh hiện tại của Dạ Nhi, Vân Kha đột nhiên khó thở, vội vàng đè lại ngực, cố gắng đem cảm xúc áp chế xuống.

Biết rõ chính mình nếu còn nghĩ thêm nữa cũng không thể giải quyết được gì nhưng bản thân lại không thể tự chủ được.

Hiện tại Dạ Nhi ngay cả Lưu Vân kiếm cũng cầm không được, làm thế nào để tự bảo vệ mình.

Vân Kha nằm xuống ghế dựa, gắt gao đè lại ngực đang không thôi quặn đau

Đột nhiên, linh quang chợt lóe, một ý niệm trong đầu hiện ra.

Quay đầu nhìn về gần phía tủ, có một vỏ kiếm trống trơn.

Vân Kha ngơ ngác nhìn chăm chú một lúc lâu, đột nhiên bước nhanh, cầm lấy vỏ kiếm

Ngày hôm qua sợ Vân Dạ cầm kiếm bị thương, hắn đem Lưu Vân kiếm để cách đầu giường khoảng 5, 6 bước. Vân Dạ nguyên bản thân thể suy yếu lại trúng mê hương, hẳn là vô lực lấy Lưu Vân kiếm, nhưng ý thức thanh tỉnh, tại sao còn cố kéo sa trướng xuống. Một khi đã như vậy, Lưu Vân kiếm tại sao không thấy? Người bên ngoài chắc không biết, trong vỏ kiếm bình thường này là Lưu Vân kiếm nổi tiếng. Hơn nữa Dạ Nhi lại vì sao phải hạ sa trướng mà không hề có ý định phản kháng?

Vân Kha đi vào trước giường, nhặt lên sa trướng trên mặt đất, nhìn hoa thêu, cẩn thận suy tư.

Phúc Khí lại tiến vào phòng ngủ, chỉ thấy Hoàng Thượng đang ngồi trên giường, cầm trong tay vỏ kiếm cùng sa trướng ngưng thần suy nghĩ sâu xa.

“Hoàng Thượng!”

Vân Kha nghe tiếng chậm rãi ngẩng đầu lên, trên mặt tuy không dấu được vẻ mệt mỏi ý nhưng ánh mắt lại dị thường trong trẻo.

Phúc Khí cung kính nói: “Hoàng Thượng, Văn đại nhân và Võ đại nhân đang đợi ở Phượng Nghi điện.”

“Ta biết rồi.”

Ngày đó Vân Dạ ăn phải Vong mạng quả, Vân Kha trong một đêm điều đi tất cả ngự y trong thái y viện không khỏi kinh động một số đại thần mẫn cảm. Cho nên khi tình huống của Dạ Nhi chuyển biến tốt đẹp một chút, Vân Kha liền ở Phượng Nghi điện triệu kiến Văn Tương Liên Thanh, Võ Lương Từ cùng Khánh Vương Vân Tuyên, là một trong những trọng thần triều đình, đem chuyện Dạ Nhi giản lược giao đãi một chút. Cho nên chuyện này trong triều có vài vị trọng thần đã biết. Nhưng việc này thật sự quan hệ trọng đại, trong lòng mọi người khó tránh khỏi sẽ có chút nghi ngờ.

Văn Tể tướng đã 50 tuổi, tài trí hơn người, suy nghĩ nhanh nhẹn, làm việc chu đáo chặt chẽ, trước đây Minh Đức đế đã chọn hắn làm Tể tướng, trước kia hắn còn từng là thái phó của Vân Kha

Võ Tể tướng tuy chỉ 33 tuổi, nhưng văn thao vũ lược, tinh thông nhiều thứ. Hơn nữa hắn từng đi theo nghĩa huynh của Vân Kha, chinh chiến sa trường nhiều năm, Vân Hạo coi hắn như tay chân. Vân Kha phong hắn làm tể tướng, thứ nhất là thực lực của hắn, thứ hai là một lí do khác, dân gian thường có câu “yêu ai yêu cả đường đi”.

Đi vào Phượng Nghi điện, văn võ song cùng sắc mặt nghiêm chỉnh ngưng trọng chờ đợi

Vân Kha khoát tay, bảo bọn họ miễn lễ, ngồi xuống long ỷ.

“Hoàng Thượng suốt đêm qua ra khỏi thành, buổi sáng lại sai người đóng cửa bốn cửa thành, cẩn thận kiểm tra người khỏi thành, không biết trong cung đã xảy ra chuyện gì?” Văn tể tướng tiến lên hỏi.

Vân Kha tuy rằng khuôn mặt mỏi mệt nhưng thần sắc trầm tĩnh.

“Tối hôm qua có người ban đêm xông vào thâm cung bắt đi Chiêu Dương hầu.”

“Cái gì?” Văn võ tể tướng cùng nhất tề kinh hãi.

Vân Kha chậm rãi đem sự tình trải qua giải thích đại khái một chút. Chuyện Phong Cực lại không đề cập tới.

“Hoàng Thượng, thích khách Viêm quốc quả là kiêu ngạo, thật sự làm người ta không thể nhịn được nữa. Thỉnh Hoàng Thượng hạ lệnh, để vi thần điều binh đi tiêu diệt diệt bọn chúng, cứu Chiêu Dương hầu trở về” Văn Tương Liên Thanh kích động, hai mắt bốc hỏa. Hắn tuy rằng tuổi không lớn, nhưng đã làm tể tướng được hơn 5 năm, làm việc luôn luôn trầm ổn lão luyện. Nhưng lần này hắn thật sự nóng tính giận dữ.

“Hoàng Thượng, Võ Lương Từ ta trong lời nói tuy rằng hơi có lỗ mãng, nhưng chúng ta thật là không thể dễ dàng tha thứ hành động này được. Nhiều năm trước tới nay, Minh Nguyệt vương triều tuy rằng quốc cường dân phú, dân chúng không lo, nhưng hoàng thất vương tộc lại thường xuyên đã bị thích khách chư quốc quấy rầy, Viêm quốc lại hàng năm đều phái thích khách tới. Việc này chúng ta phải sớm ngày giải quyết, bằng không tính mạng Hoàng Thượng cũng kham ưu.” Sắc mặt Võ lươngTừ trầm xuống, đầy sầu lo nói, “Bất quá bây giờ nếu muốn lấy cứu Chiêu Dương hầu trước, việc thích khách lần này cần bàn bạc kỹ hơn.”

“Không!” nghe xong lời nói của hai người, Vân Kha lẳng lặng mở miệng nói, “Trước hết phải giải quyết việc thích khách. Việc này không thể tái tha thứ, đây là việc thiết yếu phải mau chóng giải quyết. Trẫm an bài đã lâu, sớm lập ra kế rút củi dưới đáy nồi.”

“Cái gì? Vậy việc Chiêu Dương hầu thì sao?”. Văn Tương Liên Thanh và Võ Lương Từ nhìn nhau ngạc nhiên. Hai người vào triều nhiều năm, đối với chuyện Hoàng Thượng cùng Chiêu Dương hầu biết thậm tường. Chiêu Dương hầu luôn luôn là Hoàng Thượng ái, ân sủng có thêm, yêu thương vô độ, hiện tại lại là loại này… loại quan hệ này. Huống chi trên người Chiêu Dương hầu còn có cốt nhục của Hoàng Thượng, mang huyết mạch hoàng thất, lại trăm triệu lần không thể mất đi. Bằng không với tính tình Hoàng Thượng, đời này sợ là thật sự sẽ mãi cô đơn.

Bất quá hai người biết Hoàng Thượng tuy rằng bề ngoài ôn hòa mềm mại, nhưng trong tâm lại quật cường kiên cường, là người rất có chủ kiến. Hoàng Thượng nếu như nói thế tức là chủ ý đã quyết định

“Chiêu Dương hầu hẳn là vẫn an toàn, bằng không thích khách sẽ không đem hắn bắt đi.” Vân Kha ngồi trên long ỷ, nhíu mày, nhắm mắt lại, thản nhiên nói.

Thấy Hoàng Thượng đã có kế hoạch, cả hai người cùng liếc nhau, tiến lên hỏi, “Nếu Hoàng Thượng đã định liệu trước, như vậy kế rút củi dưới đáy nồi…”

“Việc này còn phải làm phiền nhị vị chặt chẽ phối hợp.” Nói xong Vân Kha gắt gao nhìn chăm chú bọn họ, chậm rãi nói ra kế hoạch của mình.



Đối với hai người đang quá sợ hãi mà liên thanh phản đối, Vân Kha làm như không nghe thấy, tâm ý đã định. Đem việc tróc nã thích khách xong Vân Kha đứng dậy ly khai Phượng Nghi điện.

Trở lại Vĩnh Dạ cung, Ngự lâm quân Vân Thường đã đợi lâu, lúc này vội vàng đem việc điều tra tại các cửa thành báo cáo cho Hoàng Thượng

“Nếu buổi sáng có 14 chiếc xe ngựa rời đi, cùng 46 người ra khỏi thành cũng không phải vấn đề, không cần tra xét nữa. Truyền lệnh trẫm, mở tất cả cửa thành.” Vân Kha thản nhiên ra lệnh.

Vân Thường cảm thấy hơi kinh ngạc, không rõ ý gì, thoáng nhìn Phúc tổng quản ở một bên thấy Phúc tổng quản không nói gì, đành phải lĩnh mệnh lui xuống.

Từ ngày Vân Kha đăng cơ, hắn hầu như luôn đi theo Vân Kha, đối với Vân Kha hắn cũng có một thân phận bí mật. Buổi sáng thấy con mắt Hoàng Thượng dị thường trong trẻo hắn liền biết Hoàng Thượng đã có quyết định.

Đêm khuya.

“Hoàng Thượng, việc của Phong Cực nô tài đã làm thỏa đáng.”

Vân Kha nhìn hắn một cái, mỉm cười, “Phúc Khí, hôm nay ngươi không cần tái lấy ngữ khí đại nội tổng quản cùng trẫm nói chuyện. Ngươi có thể sử dụng một thân phận khác.”

“Vâng.” Phúc Khí đứng thẳng, buông phất trần trong tay, vén y phục đại nội tổng quản, quì một gối, hai tay quyền,

“Thuộc hạ bái kiến chủ tử.”

Vân Kha nhẹ nhàng nở nụ cười, thần sắc có chút tự giễu.

Ba ngày sau tại ngự thư phòng, Võ Lương Từ yết kiến.

“Hoàng Thượng, mọi việc đã chuẩn bị xong.”

Vân Kha đang đứng ở phía trước cửa sổ, khoanh tay mà đứng, không nói gì.

Võ Lương Từ ngẩng đầu lên, lẳng lặng nhìn vị hoàng đế trước mặt.

Một thân long bào màu vàng mang theo vẻ tao nhã, uy nghi của người mặc

Mái tóc từ trên thái dương nhẹ nhàng rũ xuống, nguyên bản khuôn mặt nhu hoà tuấn mỹ lại lộ ra vẻ quyến rũ phong tư. Khi ánh dương chiếu rọi hạ, cặp mắt duyên dáng kia lưu chuyển đẹp đẽ lạ thường.

Võ Lương Từ chăm chú nhìn người trước mắt, đột nhiên sinh ra lòng tham, muốn ôm lấy lấy hắn, đem hắn hung hăng nhu tiến vào trong lòng ngực.

Bị chính ý niệm trong đầu khiến da đầu sợ hãi nhảy dựng, hắn vội vàng cúi đầu, nội tâm kinh hoàng.

Loại kinh hoàng này nhiều năm trước cũng từng có quá một lần. Nhưng một lần kia là đối với thiếu niên có khuôn mặt suy yếu, sắc mặt tái nhợt với hai tròng mắt lại dị thường trong trẻo

“Đi thôi!

Hoàng Thượng trầm thanh đánh gãy sự trầm tư của hắn, ngẩng đầu lên, người trước mắt hướng hắn thản nhiên cười. Loại tươi cười này giống với nhiều năm trước, cái người kia lúc đó yếu ớt tới nỗi bản thân hắn cảm tưởng gió có thể thổi mất người đó đi, nhưng lúc này, nụ cười của người đó lại nhu hoà thản nhiên, có cả kiên cường.

Hít sâu một hơi, Võ Lương Từ lấy lại tinh thần, chính mình đã nguyện ý vì người đó mà trả giá tất cả, có lẽ việc lần này cũng giống với 11 năm trước…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.